Xuyên về thập niên 70: Đúng lúc Thật thiên kim bị bắt cóc - Chương 288
Cập nhật lúc: 2026-03-20 11:00:49
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Giang Tam Nha và Lý Mẫn cũng , họ cứ chờ ở ngoài, bữa tối cũng chỉ ăn qua quýt cho xong bữa.”
Vân Hoán Hoán híp mắt mở một chiếc thùng, lấy từng chiếc hộp cơm bằng nhôm:
“Đây đều là các món trong quốc yến, chị Kim Ngọc hâm nóng , chúng cùng ăn bữa khuya.”
Mọi tinh thần chấn động, còn chuyện thế ?
A, họ cũng nếm thử món ăn quốc yến , vui quá!
Kim Ngọc phát hiện các món ăn đều còn nguyên vẹn, ví dụ như cả con cá vẫn hề động đũa, chuyện là thế nào?
“Mọi đều động đũa ?
Còn để em gói mang về ?”
Cô cứ tưởng sẽ ăn sạch sành sanh, để một miếng thừa nào chứ, ngờ Vân Hoán Hoán ăn mang về nha.
“Đây là đặc biệt mới cho em đấy, em mang về cho nếm thử.”
Vân Hoán Hoán thực đói, cô ăn no căng bụng từ lâu , nhưng vẫn cùng ăn một chút.
Cô bật tivi lên, xem tivi ăn khuya, bầu khí bỗng chốc trở nên ấm cúng.
“Làm mới cho em?”
Mọi kinh ngạc:
“Là đặc biệt cho một em?
Hay là ai cũng ?”
“Chỉ em thôi.”
Vân Hoán Hoán chút đắc ý, chút kiêu ngạo nhỏ.
“Tại ?”
“Cái thì...”
Vân Hoán Hoán đôi mắt chuyển động:
“Trước hết xem mấy cái thùng đựng thứ gì , em cũng nữa.”
Cô bắt đầu bóc 'hộp mù', là các loại nguyên liệu nấu ăn:
hoa cô, nấm, hương cô, đùi lợn Kim Hoa, nấm tùng nhung, đông trùng hạ thảo, bào ngư...
Có những nguyên liệu cô còn từng thấy bao giờ, ừm, cô cũng đầu bếp, phân biệt cũng là chuyện thường.
Kim Ngọc kinh ngạc:
“Đây là cua ?
Cá đù vàng?”
Toàn là đồ , tiền cũng mua , còn là mùa , càng thêm hiếm .
Đôi mắt Vân Hoán Hoán sáng bừng lên:
“Chị Kim Ngọc ơi, ngày mai em ăn mì gạch cua.”
Kim Ngọc thuận miệng đáp một tiếng, đôi mắt dán c.h.ặ.t các nguyên liệu:
“Đây là tuyết giáp?
Dê Đông Sơn Hải Nam?
Sâm núi?”
Trời ạ, thật là vô lý, đây đều là những nguyên liệu hiếm thấy.
Tâm trí của 'kẻ háu ăn' Vân Hoán Hoán chỉ là ăn như thế nào:
“Em ăn tuyết giáp hầm đu đủ.”
Kim Ngọc nắm c.h.ặ.t lấy cánh tay cô:
“Không , em cho chị , những thứ ở ?
Em ăn quốc yến ?
Sao mang về nhiều nguyên liệu quý giá thế ?”
Vân Hoán Hoán bĩu cái miệng nhỏ:
“Haiz, em cũng , nhưng bọn họ cứ nhất định tặng, thật là khổ thế chứ lị.”
Các vị lãnh đạo hỏi cô thích cái gì?
Cô bèn thuận miệng một câu, thích mỹ thực.
Thế là bỗng dưng thêm nhiều nguyên liệu thế , còn thêm mấy món mỹ thực nữa.
“Ai tặng?”
Vân Hoán Hoán tùy tiện chỉ những xuất hiện trong bản tin tivi:
“Đấy, mấy vị lãnh đạo .”
Giang Tam Nha suýt chút nữa thì ngất xỉu, chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-70-dung-luc-that-thien-kim-bi-bat-coc/chuong-288.html.]
“Họ... họ tại tặng quà cho em?”
Vân Hoán Hoán hi hi :
“Họ cũng tặng , em đáp lễ mà.”
Vì chiếc đồng hồ sức khỏe, đều liều mạng quá thôi.
Mọi bày tỏ:
“Trời ạ, cô cho lóa mắt !”
Cô về phòng ngủ, tắm nước nóng một trận thật sảng khoái, lau tóc khô một nửa đến két sắt, xổm xuống nhập mật mã.
Cửa két sắt mở , cô lấy một chiếc hộp, bên trong năm chiếc đồng hồ sức khỏe.
Vốn dĩ cô định dùng để tặng quà Tết, Hoàng lão một chiếc, Sở tướng quân một chiếc, Dương quân trưởng một chiếc, Cao sư trưởng một chiếc, bản một chiếc.
Hiện giờ, trả nợ , vẫn còn thiếu mười chiếc nữa cơ.
Ngày hôm cô đến tập đoàn Vân Long, mới xuống trong văn phòng, Hứa Ngọc Vinh gõ cửa , trêu chọc:
“Vân tổng giám, quốc yến tối qua ngon ?”
Vân Hoán Hoán đôi mắt lấp lánh:
“Ngon lắm ạ!
Phấn đấu năm nào cũng ăn một bữa.”
“Phụt.”
Hứa Ngọc Vinh nhịn , nhưng thấy cái lườm của Vân Hoán Hoán, lập tức đổi giọng:
“ , Tết năm nay nghỉ, việc cả ngày lẫn đêm để kịp tiến độ, nên qua hỏi một tiếng, đêm giao thừa cô đón Tết ở ?”
Từ xuống đều nghỉ phép, chỉ để kịp cung ứng hàng, cảm giác tiền đặt cọc mà hàng để giao thật là tệ hại.
Cảm giác như đ-ánh mất một trăm triệu .
Về phương diện sản xuất, Vân Hoán Hoán quản, cô từ đến nay thích đến thì đến, thích thì , thời gian cố định:
“Có ý gì ?”
Hứa Ngọc Vinh mỉm :
“Đây là năm đầu tiên mà, thành tích rực rỡ như thế, các lãnh đạo quyết định sẽ cùng ăn bữa cơm tất niên đêm ba mươi Tết, món ăn thịnh soạn.”
“Nếu thể, hy vọng cô thể ở đón Tết cùng , để khích lệ tinh thần nhân viên, cô là tấm gương của họ...”
Giọng Hứa Ngọc Vinh thấp xuống:
“Nếu trở thành lãnh tụ tinh thần thì càng hơn.”
Anh chút tính toán riêng, hy vọng Vân Hoán Hoán sẽ mãi mãi rời bỏ tập đoàn Vân Long.
Nếu uy tín của cô đủ lớn, khiến nhân viên một lòng một theo, thì sẽ thêm một chút vốn liếng.
Vân Hoán Hoán hiểu ngay, một cái sâu sắc:
“Được, , sẽ đón Tết ở đây.”
Hứa Ngọc Vinh mừng rỡ hớn hở:
“Tuyệt quá, nhân viên tin chắc chắn sẽ vui.”
Vân Hoán Hoán dù ở tập đoàn, cũng hiếm khi xuất hiện mặt nhân viên bình thường, thường ngày chỉ tiếp xúc với bộ phận kỹ thuật, cơm nước cũng ăn riêng trong văn phòng, đến nhà ăn tập thể.
“Tết đến nhân viên phúc lợi gì ?”
Hứa Ngọc Vinh chút do dự :
“Phát túi quà Tết, bên trong dầu ăn, gạo, mì, các loại hạt và đồ khô, tổng cộng tám món.”
Vân Hoán Hoán khẽ gật đầu, cái khá thiết thực.
Đợi , Vân Hoán Hoán gọi một cuộc điện thoại:
“Gọi kỹ sư Trình tới đây.”
Một lát , kỹ sư Trình tới:
“Cô tìm việc gì ạ?”
Anh và Từ Hưởng đều là tổ trưởng bộ phận kỹ thuật, phụ trách các dự án khác .
Vân Hoán Hoán thường ngày việc gì cũng tìm kỹ sư Trình, trầm hơn, theo cô cũng lâu hơn.
Cô lấy một chiếc đồng hồ và tài liệu kỹ thuật:
“Đây là tác phẩm mới của , hãy triệu tập vài cán bộ kỹ thuật nòng cốt để học tập, cố gắng học trong thời gian ngắn nhất.”
Kỹ sư Trình chiếc đồng hồ đen thui:
“Đây là...?”
Vân Hoán Hoán hiệu cho xem tài liệu :
“Đồng hồ sức khỏe, tức là theo dõi các chỉ khác của c-ơ th-ể con 24/24, ví dụ như nhịp tim, huyết áp, oxy trong m-áu...
Cái là dòng sản phẩm chính thị trường, nhưng thể dùng sản phẩm bổ trợ.”