“Trong phòng bệnh, Chung Trí Bình ngây dại, bất động, bệnh nặng nhất, tình trạng bệnh cứ lặp lặp , một còn phòng cấp cứu.”
Bác sĩ , áp lực tâm lý của quá lớn.
Xảy chuyện như , các đồng nghiệp tâm trạng phức tạp đối với , mấy khi đoái hoài, chỉ một Liễu Mi Nhi nhiệt tình thường xuyên trò chuyện với .
Nhóm nhận sự chăm sóc , mỗi ngày ăn gì đều là do nhà bếp gửi tới.
Liễu Mi Nhi đặt suất cơm với hộ lý, đầu bên cạnh, “Chung Trí Bình, đặt cơm , ngày mai ăn gì?”
“Tùy.”
Chung Trí Bình câu .
Liễu Mi Nhi thực đơn, “Thịt kho tàu với cải thảo nhé.”
“Được.”
Bên ngoài truyền đến một trận huyên náo, đồng loạt qua.
Trên hành lang, một phụ nữ trung niên ăn mặc thời thượng, tóc uốn xoăn đang gào thét, “ gặp con trai , ai ngăn cản hết.”
Bà giống như một điên, đẩy từng cánh cửa phòng bệnh để tìm con trai .
Một nhóm vây quanh bà , ngăn cản bà loạn.
Bà hùng hổ quát mắng, “Đừng chạm , ai dám động một ngón tay của thì ông Chung sẽ tha cho các .”
Mọi ngừng khuyên nhủ, “Đồng chí Hà, bà hãy lý trí một chút, như thế là đúng quy định.”
Người phụ nữ trung niên đầy mặt phẫn nộ, “ mặc kệ quy định gì, hôm nay nhất định gặp con trai , nghi ngờ con trai các hại .”
Bà ngăn , cuống lên hét lớn, “Chung Trí Bình, Chung Trí Bình.”
Chung Trí Bình bật dậy, là giọng của , bà tới đây?
Anh bước xuống giường bệnh, xỏ giày định chạy ngoài thì chặn .
“Chung Trí Bình, ngoài.”
Phòng bệnh nhà vệ sinh riêng, tổng cộng tám giường bệnh, các thành viên đoàn đại biểu đều ở đây, tiếp xúc với bên ngoài, cửa phòng binh lính canh giữ.
Chung Trí Bình nghiến răng, cao giọng gọi, “Mẹ, con ở đây.”
Mọi đồng loạt lườm , đồ phản bội!
Cửa phòng bệnh tông mạnh , phụ nữ trung niên như điên cuồng xông .
Vừa thấy con trai, bà vô cùng kích động, “Trí Bình, con chứ?
Chỗ nào khỏe?
Mẹ con xảy chuyện, sợ đến mức suýt ngất .”
Chung Trí Bình hốc mắt đỏ hoe, rưng rưng nước mắt, “Con .”
Hà Hồng xót xa khôn xiết, “Con trai, con đừng lừa , viện?
Rốt cuộc là xảy chuyện gì?
Bố con cứ nhất quyết chịu cho .”
Nghe thấy lời , Chung Trí Bình run rẩy cả , “Mẹ, con về nhà.”
Hà Hồng chút do dự dìu con trai ngoài, “Mẹ đưa con về nhà ngay đây.”
Người lính ngăn họ , “Đồng chí Hà, bà thể đưa Chung Trí Bình .”
Hà Hồng nổi trận lôi đình, “Cút hết cho , các đều hại con trai !”
Liễu Mi Nhi tiến lên khuyên ngăn, “Dì ơi, dì hiểu lầm , là Chung Trí Bình phạm sai lầm, đều giúp ...”
“Chát.”
Một cái tát giáng xuống, Liễu Mi Nhi thể tin nổi trợn tròn mắt.
Hà Hồng chỉ mũi cô mắng nhiếc, “Chỗ đến lượt cô chuyện ?
Cút sang một bên.”
Mặt Liễu Mi Nhi đ-ánh sưng vù, nước mắt giàn giụa, nhưng vẫn kiên trì ngăn cản.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-70-dung-luc-that-thien-kim-bi-bat-coc/chuong-366.html.]
“Dì ơi, Chung Trí Bình thể rời khỏi phòng bệnh , một khi rời là coi như xong đời đấy.”
Hà Hồng khẩy, “Để xem ai dám khó Trí Bình nhà , nhà họ Chung chúng cũng là hộ gia đình nhỏ bé mặc cho ức h.i.ế.p.”
“Con trai, , đưa con rời khỏi cái nơi quỷ quái .”
lúc , lính rút s-úng , chĩa thẳng Chung Trí Bình.
“Lệnh của cấp , nếu Chung Trí Bình bỏ trốn sẽ khép tội phản quốc, b-ắn bỏ ngay tại chỗ.”
Sắc mặt Hà Hồng đổi, nhưng vẫn ưỡn ng-ực gào thét.
“Láo xét, ông cụ nhà sinh t.ử mấy chục năm, danh tiếng lẫy lừng, chiến công hiển hách, thường xuyên giáo d.ụ.c con cháu trong nhà yêu nước yêu nhân dân, thể kẻ phản quốc ?
Các đây là hãm hại!”
Đừng bà hét to như , thực chất là giọng đang run rẩy.
Đối diện với họng s-úng đen ngòm, ai mà sợ chứ?
Trong mắt Chung Trí Bình lóe lên một tia sáng tối tăm, “Mẹ, về .”
Hà Hồng nghiến răng, quyết định về tìm giúp đỡ, khi còn quên buông lời đe dọa.
“Cứ đợi đấy cho .”
Bà vội vàng về, thấy đàn ông của hỏi dồn dập, “Lão Chung, Trí Bình rốt cuộc phạm chuyện gì?
thấy tình hình .”
“Làm thế?”
Người đàn ông khẽ ngẩng đầu, thần sắc cực kỳ đạm mạc, đôi môi mỏng.
Hà Hồng kể tỉ mỉ chuyện , kể xong vẫn còn thấy sợ hãi.
Người đàn ông nheo mắt , “Họ thật sự là b-ắn bỏ ngay tại chỗ?”
Hà Hồng giận cuống, “ , chuyện bình thường, đây ai dám chuyện với nhà họ Chung chúng như thế?”
Bà đ-ánh thở nguy hiểm.
Người đàn ông trầm ngâm một lát, “Bà đừng quản nữa, sẽ nghĩ cách đưa Trí Bình ngoài.”
Hà Hồng thấy thì yên tâm hẳn, chuyện gì mà đàn ông của bà giải quyết .
“Đến lúc đó, hãy đưa nó nước ngoài , ở đây thể ở nữa .”
“Được , chừng mực.”
Hà Hồng thở phào một dài, thò tay túi áo, lôi khăn tay lau mồ hôi.
Một mẩu giấy nhỏ theo đó rơi xuống.
Hà Hồng sững một lát, mẩu giấy ở thế ?
Đây là đồ trong túi của bà mà.
Người đàn ông nhanh tay nhanh mắt nhặt mẩu giấy lên, bên là một dãy và một câu thơ:
“Tiểu lâu nhất thính xuân vũ” (Đêm ở lầu nhỏ tiếng mưa xuân).
Tim ông đ-ập thình thịch, “Ở ?”
“ cũng mà.”
Hà Hồng mặt đầy ngơ ngác.
Người đàn ông siết c.h.ặ.t mẩu giấy, sắc mặt đổi, “Được , xem xem tối nay ăn gì .”
“Được.”
Đợi phụ nữ , đàn ông lấy mẩu giấy xem kỹ, đó lấy một cuốn thơ Tống lật xem.
Một lát , ông cầm điện thoại lên, một , “Là đây, gặp mặt một lát.”
Nhóm bệnh nhân đưa về nhà khách quân khu, vẫn là nên về đó dưỡng bệnh .
Nói là dưỡng bệnh, nhưng về là gọi từng hỏi chuyện, báo cáo tình hình chuyến .