Xuyên về thập niên 70: Đúng lúc Thật thiên kim bị bắt cóc - Chương 412
Cập nhật lúc: 2026-03-20 11:17:35
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Vân Hoán Hoán cũng thật sự cạn lời, cô là một phụ nữ mà thể những lời đầy cái của nam giới như ?”
“Không thích tại kết hôn?
Ồ, , bởi vì tiền cô thêm kiếm đều đem cho ăn học , bám lấy cô , dựa sự nuôi dưỡng của cô .”
Đã chọc giận cô thì cứ trực tiếp lột sạch vỏ bọc , kéo lớp da mặt của đối phương xuống, ném thẳng xuống đất.
Toàn trường xôn xao:
“Cái gì?
Còn chuyện như ?”
Đinh Hưng Sinh thẹn giận:
“Giả dối, là giả dối.”
Tiếc , đối thủ của là Vân Hoán Hoán, cô đang hỏa lực khai.
“À, đúng , khi viện nghiên cứu đến tuyển , họ chọn trúng là Lưu Thanh Mỹ, Đinh Hưng Sinh chỉ là đồ tặng kèm, kiểu mua một tặng một , mang theo Đinh Hưng Sinh thì Lưu Thanh Mỹ sẽ chịu viện nghiên cứu.”
Lần , ngay cả nhân viên khách sạn cũng ngỡ ngàng.
“Chưa thấy phụ nữ nào ngốc như , đàn ông khi thành đạt sẽ ruồng bỏ vợ tào khang, lương tâm hiếm lắm.”
“Ai bảo chứ, hàng xóm nhà cũng thế, nhờ nhà vợ mà phất lên, bố vợ mất là ly hôn ngay.”
Đinh Hưng Sinh thẹn quá hóa giận, lao về phía Vân Hoán Hoán, cô im miệng.
còn kịp gần Lý Mẫn đ-á bay một phát, ngã rầm xuống đất, phát một tiếng động lớn.
Tiền Giai thể tin nổi, bọn họ dám h-ành h-ung giữa thanh thiên bạch nhật thế ?
“ kiện các .”
Vân Hoán Hoán sợ ai bao giờ?
“Cô cứ kiện , cô bản lĩnh thì cứ kiện, hôm nay cho hai các bại danh liệt, chúng bạn xa lánh thì coi như thua.”
“À, đúng , Đinh Hưng Sinh, trong thời gian kết hôn với Lưu Thanh Mỹ, thành quả nghiên cứu ít, luận văn cũng ít, nhưng khi ly hôn, một bài luận văn cũng , một thành quả nghiên cứu cũng xong, là ?
Rời xa vợ cũ là thể độc lập việc và học tập nữa ?”
Đinh Hưng Sinh đ-ánh cũng , mắng cũng xong, sắp tức điên lên :
“Câm miệng, im ngay cho .”
Vân Hoán Hoán nhướng mày:
“À, đúng , mười năm luôn miệng gọi Thanh Mỹ tỷ, đời sẽ bao giờ quên ơn của cô , mười năm lật mặt nhận , cấu kết với Tiền Giai vu khống vợ cũ đạo nhái, đuổi vợ cũ khỏi đơn vị.”
Từng câu từng chữ của cô đóng đinh cột mốc sỉ nhục, triệt để chọc giận đám đông xem.
Mọi nhịn mà mắng c.h.ử.i thậm tệ:
“Vô ơn bạc nghĩa, đồ súc sinh bằng heo ch.ó.”
“Còn bằng súc sinh chứ.”
Ngài Kuroki vẫn luôn chằm chằm Vân Hoán Hoán, thể , cô là một mỹ nhân, nhưng tính cách thật tệ hại.
“Vân Hoán Hoán, đây chỉ là lời phiến diện từ một phía của cô, chứng minh điều gì cả.
Hình như cô thành kiến lớn với Đinh Hưng Sinh?
Không là cô cũng đàn ông lừa tiền lừa sắc đấy chứ?”
Từ đầu đến cuối Vân Hoán Hoán thèm liếc ông lấy một cái, giờ ông tự nhảy thì đừng trách cô khách khí.
“Ngài Kuroki, lệnh tôn ngài cho tức đến mức hộc m.
á.u, đưa bệnh viện , còn sống ?
Hay là ngài hại c.h.
ế.t ?”
Ngài Kuroki:
“...”
Tại ông chứ?
Tại ?
“Đó là tin đồn nhảm!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-70-dung-luc-that-thien-kim-bi-bat-coc/chuong-412.html.]
Vân Hoán Hoán bĩu môi nhỏ:
“Nghe ngài soán ngôi thành công, trở thành quyền chủ tịch tập đoàn Kuroki, chúc mừng ngài nhé, hy vọng sự lãnh đạo của ngài, tập đoàn Kuroki sẽ sớm xuống dốc.”
Sắc mặt ngài Kuroki trầm xuống:
“Không ngờ cô quan tâm đến như .”
Vân Hoán Hoán quan sát ông vài cái, so với vẻ thất vọng , ông hăng hái hẳn lên.
“Tất nhiên , với tư cách là đối thủ, vẫn khá quan tâm đến tập đoàn Kuroki các ông đấy, dù mới trăm trận trăm thắng chứ.”
Ngài Kuroki cũng thấy lạ, ông cũng đang theo dõi nhất cử nhất động của tập đoàn Vân Long và điện t.ử Vân thị Hương Cảng, sẵn sàng nhảy c.ắ.n một miếng bất cứ lúc nào.
“Cô thật giống một phụ nữ Hoa Quốc, tính công kích quá mạnh, thật sự đàn ông yêu thích .”
Vân Hoán Hoán ông như một kẻ ngốc:
“Dù là đàn ông phụ nữ, sống đời là để vui lòng một ai đó, mà là vì chính .
Chỉ mấy chục năm ngắn ngủi, sống cho rực rỡ, sống cho giá trị thì mới ý nghĩa.”
“Có điều, cái tên lùn như ông chắc là hiểu văn hóa Trung Hoa uyên thâm của chúng .”
Mặt ngài Kuroki xanh mét:
“Vân Hoán Hoán, đây là đạo tiếp khách của cô ?
Không các hiếu khách nhất ?”
Vân Hoán Hoán khách khí hỏi ngược :
“Chỉ là một bại tướng tay mà thôi, xứng để tiếp đãi?”
Mối quan hệ của hai là địch chứ bạn, còn giả vờ khách sáo gì?
Sức chiến đấu của cô quá mạnh mẽ, ngài Kuroki tức đến mức đỏ bừng mặt.
Đinh Hưng Sinh thấy thì một cảm giác an ủi kỳ lạ.
Đến cả ngài Kuroki còn đối thủ của cô, thua cũng oan, đúng .
Ngài Kuroki lườm Vân Hoán Hoán:
“Cô... cô nhất định sẽ thua, nâng tiền cược lên gấp đôi.”
“Ngoài tập đoàn khách sạn Regent ở London, còn cộng thêm một trang trại r-ượu vang trăm năm ở Pháp, trị giá hàng tỷ.”
Tiếng hít khí lạnh vang lên, kinh ngạc bọn họ.
Bọn họ rốt cuộc đang cái gì ?
Hàng tỷ mà thể tùy tiện như ?
Sao qua, một tỷ cứ như một đồng ?
Ai ngờ Vân Hoán Hoán đến mắt cũng chớp lấy một cái:
“Một cái trang trại r-ượu rách, trị giá mười vạn là cùng, uống r-ượu, thèm.”
Ngài Kuroki nhíu c.h.ặ.t mày:
“Vậy cô cái gì?”
Vân Hoán Hoán đảo mắt:
“Máy bay chiến đấu đấy, tàu ngầm cũng , ông cứ xem mà thu xếp .”
Ngài Kuroki ngẩn , xem, cô rốt cuộc đang cái quái gì .
“Điều đó là thể.”
Vân Hoán Hoán cũng chỉ thôi, ông chắc chắn đồng ý:
“ một dây chuyền sản xuất máy điều hòa đời mới nhất.”
Ngài Kuroki ngờ cô quá đáng như , cô tranh giành ăn với nhà ông , còn ông đưa món bảo bối gia truyền.
“Cô mơ .”
Vân Hoán Hoán khẩy:
“Cái , cái xong, ông tệ quá, tệ thật đấy.”
Ngài Kuroki nhận những thứ bình thường khó mà cô lay động:
“ thể cho cô một dây chuyền sản xuất máy thu âm.”