Xuyên về thập niên 70: Đúng lúc Thật thiên kim bị bắt cóc - Chương 415

Cập nhật lúc: 2026-03-20 11:17:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tên tay hạ thấp giọng :

 

“Tình hình ở Hoa Quốc quá đặc thù, cực kỳ khép kín, khó để thu thập hết thông tin trong thời gian ngắn.”

 

Hắn đặc biệt chỉ trang đầu tiên của tài liệu:

 

“Tiêu Phi Dương là thuộc lớp thiếu niên của Đại học Khoa học Kỹ thuật, 14 tuổi đỗ đại học, là thiên tài thiếu niên, dẫn đầu, các thành viên khác đều theo sự sắp xếp của .”

 

“Không ngờ Hoa Quốc xuất hiện thêm một thiên tài thiếu niên nữa, ông trời quá ưu ái Hoa Quốc , tiếp tục điều tra, điều tra càng rõ ràng càng , điểm yếu của .”

 

Trước khi đủ lông đủ cánh, hoặc là trừ khử, hoặc là thu phục trướng.

 

“Vâng.”

 

Tên tay hạ trần trừ một chút:

 

“Ông chủ, là chúng xử lý luôn?”

 

Biết điểm yếu tìm cách giải quyết thì vòng vo quá.

 

Ngài Kuroki nổi trận lôi đình:

 

“Xử cái đầu nhà , đây là Hoa Quốc, Hoa Quốc!

 

Chỉ cần tay thì đừng hòng rời khỏi đây còn sống.”

 

Chẳng lẽ ông ?

 

Là ông thôi.

 

Tên tay hạ đưa một ý kiến khác:

 

“Chúng tự tay, chúng bỏ tiền thuê lính đ-ánh thuê.”

 

Ngài Kuroki tối sầm mặt:

 

“Hoa Quốc là cấm địa của lính đ-ánh thuê.”

 

Tên tay hạ im bặt, cái , cái xong, Hoa Quốc đúng là rắc rối.

 

“Vậy, chúng tìm cơ hội bắt cóc .”

 

Ngài Kuroki lạnh lùng hừ một tiếng:

 

“Cái hệ thống giám sát đó mặt ở khắp nơi, tầng lầu các thí sinh ở, nhà hàng, phòng họp đều lắp đặt camera giám sát, góc c.h.

 

ế.t.”

 

Tên tay hạ nhịn mà c.h.ử.i rủa:

 

“Mẹ kiếp, đây là đang đề phòng ai ?”

 

Vẻ mặt ngài Kuroki đen kịt, đề phòng ai ư?

 

Đương nhiên là đề phòng ông , Vân Hoán Hoán dự đoán hành vi của ông .

 

“Đi gọi Ikeda-kun đến đây.”

 

“Vâng.”

 

Một thanh niên vội vàng chạy tới, cung kính cúi chào:

 

“Thưa thầy.”

 

Ngài Kuroki hỏi:

 

“Cậu chuẩn thế nào ?”

 

Ngày mai đến lượt ông đề, và ông sớm tiết lộ đề bài cho các thành viên của nước , đồng thời đích chỉ dạy.

 

Ikeda tràn đầy tự tin, mạnh miệng tuyên bố:

 

“Rất thuận lợi, tin rằng ngày mai sẽ là một màn phục thù hảo.”

 

Cậu ân oán giữa thầy và Vân Hoán Hoán, liên tục thất bại, mất cả chì lẫn chài, đến nay vẫn là trò cho giới chuyên môn, nếu rửa sạch thì đó sẽ là nỗi nhục nhã bao giờ phai nhạt.

 

thể hiểu tâm trạng khao khát chiến thắng của thầy, hơn nữa còn công khai giành một ván.

 

Ngài Kuroki lạnh lùng :

 

“Nếu thì ?”

 

Độ khó của đề bài cực lớn, đời chỉ ông là giải , những sinh viên đại học chắc chắn sẽ nộp giấy trắng.

 

Cứ như , đội của bọn họ khi nộp đáp án hảo thì điểm thể đuổi kịp đội Hoa Quốc, đ-ánh bại đội Hoa Quốc.

 

Ikeda chút do dự :

 

“Vậy thì em sẽ m.ổ b.ụ.n.g tự sát.”

 

“Nhớ kỹ lời , cho , nhất định đoạt chức quán quân.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-70-dung-luc-that-thien-kim-bi-bat-coc/chuong-415.html.]

Ngài Kuroki vẫn yên tâm, dặn dò thêm vài câu mới cho rời .

 

Ông bóng đêm đen kịt, lạnh lùng một tiếng:

 

“Vân Hoán Hoán, cô thông minh cả đời nhưng cũng dắt mũi , thể gian lận!

 

chắc chắn thắng!”

 

Làm mà, nhất định mặt dày tâm đen thì mới đạt thứ !

 

Để báo thù, ông thể chừa thủ đoạn, tiếc bất cứ giá nào.

 

Những kẻ tầm lớn chắc chắn sẽ hy sinh, coi là hòn đ-á kê chân thôi.

 

Nếu chuyện vỡ lở, cùng lắm là cúi đầu vài cái xin là xong chuyện.

 

“Còn cô, với tư cách là chủ nhà, với tư cách là ban tổ chức, một khi gian lận sẽ vạn chỉ trích, danh tiếng hủy hoại, còn ngày !”

 

Ngày thi thứ tư, cuộc thi bước giai đoạn quyết liệt.

 

Các phương tiện truyền thông lớn đua đưa tin, tập đoàn Vân Long tạo ấn tượng mạnh mẽ thế giới, các đơn hàng nườm nượp đổ về.

 

Hứa Ngọc Vinh sáng sớm gặp Vân Hoán Hoán hớn hở :

 

“Tối qua mấy thương hiệu liên hệ với , tài trợ, giá cao, đồng ý .”

 

“Được.”

 

cũng chỉ là để MC nhắc đến thương hiệu của nhà tài trợ nhiều hơn một chút thôi.

 

“Ngoài còn nhiều hỏi về hệ thống giám sát kỹ thuật , mời họ đến gặp mặt bàn bạc .”

 

Vân Hoán Hoán khẽ gật đầu, hệ thống giám sát đưa điện t.ử Vân thị, mà gộp chung tập đoàn Vân Long, trở thành sản phẩm chủ lực của công ty quốc doanh.

 

Như , tập đoàn Vân Long sở hữu ba sản phẩm công nghệ cao, đối thủ cùng một đường đua.

 

“Cứ theo những gì bàn bạc đó mà , chỉ chịu trách nhiệm nghiên cứu phát triển và quảng bá thôi.”

 

Mắt Hứa Ngọc Vinh lấp lánh, lòng đầy sự cảm kích, cô rõ ràng thể giữ nó của riêng nhưng vô tư đóng góp cho quốc gia.

 

Hệ thống giám sát vẻ bình thường nhưng thực chất nhu cầu thị trường khổng lồ, chỉ cần dựa cái thể kiếm bộn tiền .

 

Một tấm lòng cao cả như kính trọng cho ?

 

“Được, cứ quyết định như .”

 

Hai sóng vai hội trường, thu hút ít sự chú ý.

 

Người thực sự điều hành và tổng công trình sư của tập đoàn Vân Long, đến cũng gây chú ý.

 

Các thí sinh đến đông đủ, các giám khảo cũng tới:

 

“Chào buổi sáng.”

 

“Chào buổi sáng.”

 

Vân Hoán Hoán vị trí của , quanh một vòng, tiện tay lấy từ trong túi một nắm kẹo lạc, bóc một cái bỏ miệng.

 

Giám khảo bên cạnh đưa tay :

 

“Cho một cái.”

 

“Các vị dị ứng với đậu phộng ?”

 

“Không.”

 

Cô chia kẹo cho , nhưng cố ý phớt lờ ngài Kuroki.

 

Một viên kẹo cũng cho ông ăn, đến giả vờ cũng thèm.

 

Ngài Kuroki lạnh lùng liếc cô một cái, cứ để cô đắc ý , cũng chẳng đắc ý bao lâu nữa , hừ.

 

“Vân Hoán Hoán, đổi ý .”

 

Câu đầu đuôi rốt cuộc là đang cái quái gì ?

 

Vân Hoán Hoán nhướng mày:

 

“Ý gì?”

 

Vẻ mặt ngài Kuroki tươi :

 

sửa lời cược, 1 chiếc trực thăng đổi thành 20 chiếc, tiền cược là một tỷ.”

 

Vân Hoán Hoán kinh ngạc thôi, 20 chiếc?

 

“Ông điên ?

 

Ông 20 chiếc trực thăng ?

 

À, đúng, chuyện , cược.”

 

 

Loading...