Xuyên về thập niên 70: Đúng lúc Thật thiên kim bị bắt cóc - Chương 427

Cập nhật lúc: 2026-03-20 11:18:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ba mươi phần trăm lợi nhuận của tập đoàn Vân Long dùng cho công tác nghiên cứu khoa học của Viện nghiên cứu, nhưng bản Viện nghiên cứu tiền, đôi khi sẽ động.”

 

Các dự án nghiên cứu khoa học thể phê duyệt, lương cũng thể phát đúng hạn, nhưng phát thêm chút phúc lợi thì , khác sẽ dị nghị.

 

Đều là viện nghiên cứu cả, chúng đều khổ thế , dựa cái gì mà các sung sướng như ?

 

Không sợ thiếu chỉ sợ công bằng, sợ nghèo chỉ sợ định.

 

, cô tạo một khu chợ điện t.ử để lót đường cho Viện nghiên cứu của nhà .

 

“Tầng tám đến tầng hai mươi là tòa nhà chung cư, đây là một lối khác, thẳng qua đường hầm đất, tách biệt với bên ."

 

Đường hầm đất dẫn thẳng đến Viện nghiên cứu, về sẽ thuận tiện hơn, cũng kín đáo, ngăn chặn sự dòm ngó từ bên ngoài.

 

Diêu Nhược Minh sững sờ, cô thật là bệ vệ:

 

“Cái gì?

 

Nhà chung cư?

 

Cho ai ở?"

 

“Cho nhân viên ở."

 

Cùng với việc nhân viên ngày càng nhiều, ký túc xá chỉ vài năm nữa là còn chỗ chứa.

 

Cô luôn dự tính cho tương lai.

 

Nhân viên độc cũng lập gia đình chứ, nhân viên gia đình cũng thể cứ để gia đình họ chịu cảnh ly tán mãi .

 

Chờ cấp chia nhà?

 

Đừng mơ mộng hão huyền nữa, bây giờ ở cũng cần tiền.

 

“Tổng cộng ba loại căn hộ.

 

Một phòng ngủ một khách một vệ sinh, diện tích ba mươi mét vuông, cho nhân viên độc ở."

 

“Loại hai phòng ngủ một khách một vệ sinh, diện tích bảy mươi mét vuông, cho gia đình bốn ở."

 

“Loại ba phòng ngủ một khách một vệ sinh, diện tích chín mươi mét vuông, cho đại gia đình ở."

 

Cô dự định cho nhân viên thuê với giá rẻ để giải quyết nỗi lo lưng cho họ.

 

Diêu Nhược Minh há hốc mồm, mắt trợn tròn, hổ là chị đại của bọn họ.

 

“Thế còn tầng bảy?"

 

“Nhà trẻ, khu vui chơi trẻ em, trung tâm giải trí thư giãn và một cửa hàng tạp hóa."

 

Vân Hoán Hoán chỉ giải quyết chuyện ăn uống ở , mà còn cả vấn đề giáo d.ụ.c con cái của nhân viên.

 

Mẫu giáo trở thể học ở các trường gần đó, nhưng nhà trẻ thì vẫn nên tự thì yên tâm hơn.

 

Diêu Nhược Minh:

 

...

 

Đây là cái quái gì ?

 

“Tổng ngân sách là bao nhiêu?"

 

“Một trăm triệu."

 

Tiền bán những chiếc trực thăng đó, cô dứt khoát đem phúc lợi đảm bảo cho nhân viên.

 

Diêu Nhược Minh động lòng:

 

“Đây là tài khoản riêng của cô ?"

 

Vân Hoán Hoán mỉm :

 

, cứ coi như là một khoản đầu tư của , tin rằng chợ điện t.ử sẽ kiếm tiền."

 

Chủ yếu là dùng để phúc lợi cho nhân viên.

 

Diêu Nhược Minh cô với ánh mắt phức tạp, cô rõ ràng gian xảo keo kiệt, nhưng tại sẵn sàng bỏ tiền túi chuyện vất vả mà lợi lộc gì như thế ?

 

“Tại ?"

 

Đối với Vân Hoán Hoán mà , khoản tiền là “tay bắt sói", thắng từ tay ngài Hắc Mộc, tiêu hết cũng thấy tiếc.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-70-dung-luc-that-thien-kim-bi-bat-coc/chuong-427.html.]

Có thể dùng để cải thiện cuộc sống cho nhân viên, tạo một tương lai cho họ và con cái họ, điều cũng khá ý nghĩa.

 

“Nghèo thì lo cho bản , giàu thì giúp đỡ thiên hạ.

 

Trong phạm vi tầm mắt của , tạo một môi trường hơn một chút cho những đáng kính trọng."

 

Những đó thực sự liều mạng.

 

Từ ngày họ bước chân Viện nghiên cứu, họ dồn hết tâm trí công việc, ngày nào cũng tăng ca, kêu khổ kêu mệt, thức đêm đến mức rụng cả tóc, chỉ mong sớm ngày thành quả để đóng góp nhiều hơn cho đất nước.

 

Họ là một nhóm những yêu nước chí lớn.

 

để những như chịu thiệt thòi.

 

Diêu Nhược Minh hiểu, nhưng vô cùng chấn động:

 

“Cô thực sự là một phức tạp và mâu thuẫn."

 

Vân Hoán Hoán còn điều Vương Tiểu Hổ và hai quân nhân xuất ngũ qua đó để giúp việc cho Diêu Nhược Minh, cũng là để canh chừng một chút.

 

Một ngày nọ, cô nhận một cuộc điện thoại:

 

“Vân Hoán Hoán, Vân Quốc Đống sắp xong , gặp cô."

 

Vân Hoán Hoán thèm nghĩ ngợi mà từ chối luôn:

 

“Không gặp."

 

“Ông , về bí ẩn thế của cô, nếu cô thì hãy đến gặp mặt cuối."

 

Vân Hoán Hoán sững một lúc, cái gì?

 

Lẽ nào con ruột?

 

Trong bệnh viện, Vân Quốc Đống giường bệnh, khắp đầy vết thương, sắc mặt xám xịt, thở thoi thóp.

 

Vân Tiểu Lâm nắm tay ông thương tâm:

 

“Bố ơi, con còn , thể mất thêm bố nữa, cầu xin bố đừng ch-ết."

 

Cậu bất lực, cũng tuyệt vọng.

 

Những ngày qua sống chút nào.

 

Bố thì ở trong tù, thì xử b-ắn, khu đại viện cho ở nữa, những bạn bè nồng nhiệt đều trốn tránh thật xa, ai chịu thu nhận .

 

Cuối cùng là các bên liên quan , để một họ hàng ở quê thu nhận , cho một miếng ăn, nhưng ngày nào cũng xuống ruộng việc, từ sáng đến tối lúc nào nghỉ ngơi, học cũng nữa.

 

Cậu sống nhờ vả mái nhà khác, đôi khi còn đ-ánh đ-ập.

 

Ngày tháng như ngâm trong mật đắng, quá khổ cực.

 

Mỗi khi ngủ trong nhà củi ban đêm, nhịn mà nghĩ, đây là cuộc sống mà Vân Hoán Hoán từng trải qua ?

 

Chỉ khi thực sự trải qua mới hiểu nỗi khổ đó.

 

Mà những ngày tháng khổ cực như , chị trải qua suốt mười sáu năm, rốt cuộc là vượt qua như thế nào?

 

Khi chị thoát khỏi những ngày khổ cực đó để tìm về nhà, bọn họ bài xích từ chối, chị cảm nhận gì?

 

Vân Quốc Đống đứa con trai g-ầy giơ xương, lòng đau như cắt:

 

“Tiểu Lâm, con đừng nữa, bố ."

 

“Bố trụ nổi nữa ..."

 

Đây là đứa con trai duy nhất của ông , là duy nhất ông nỡ bỏ .

 

Vân Tiểu Lâm :

 

“Không , bố nhất định sẽ , bố ơi, bố đừng rời xa con, con trẻ mồ côi."

 

Ngày xưa sống hạnh phúc bao nhiêu thì giờ đây bi t.h.ả.m bấy nhiêu.

 

Vân Quốc Đống cố gắng giơ tay lên, khẽ vuốt tóc con trai, cố nén cơn đau mà mở miệng.

 

“Tiểu Lâm, , tự chăm sóc bản cho , yên phận mà sống cuộc đời của , việc gì cũng nhẫn nại nhiều hơn."

 

Có một là gián điệp, tương lai của Vân Tiểu Lâm thể sự phát triển .

 

Có thể bình bình an an hết cuộc đời là điều may mắn lớn nhất .

 

 

Loading...