Xuyên về thập niên 70: Đúng lúc Thật thiên kim bị bắt cóc - Chương 455

Cập nhật lúc: 2026-03-20 11:23:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

ROSE mấy ngày nay mua sắm vui vẻ:

 

“Tối nay còn b-ắn pháo hoa nữa, cái thích nhất."

 

Jerry ha ha:

 

“Ngày mai sẽ đưa chúng dạo hội chợ đình đám, náo nhiệt lắm, thích khí náo nhiệt nhất."

 

Louise cửa lớn:

 

“Hai ?

 

Sao vẫn thấy về?"

 

Vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến ngay.

 

“Về đây."

 

Vân Hoán Hoán đeo một chiếc túi , Sở Từ xách túi lớn túi nhỏ, là đồ ăn, bộ dạng cứ như cướp bóc ở về .

 

George vẫy tay:

 

“Đi thế?

 

Bỏ cả lũ bọn ở đây, thể thống gì ?"

 

Vân Hoán Hoán ném túi xách lên ghế sofa, rửa tay tới:

 

cầu đồ đấy."

 

Louise chút tò mò:

 

“Đồ gì mà cần cầu?"

 

Bọn họ đều thiếu tiền, đồ gì mà mua .

 

Vân Hoán Hoán mấy cái sủi cảo hình thù kỳ dị mà bọn họ gói, khóe miệng giật giật.

 

“ROSE, còn nhớ loại thu-ốc thanh độc đó ?"

 

Khi ROSE trúng độc uống thu-ốc thanh độc, tự nhiên là nhớ rõ mồn một.

 

“Nhớ chứ, ba còn mua một phần từ chỗ , còn nữa, đợi phân phối."

 

Cô nàng bỗng nhiên phản ứng :

 

“Chẳng lẽ ?"

 

."

 

ROSE chộp lấy tay cô, mắt sáng rực lên:

 

“Mau, bán cho một phần."

 

Những khác cũng tranh :

 

“Mình , bán cho ."

 

“Cậu cứ giá ."

 

“Bất kể đưa giá nào, cũng trả cao hơn một tệ."

 

Món đồ thể giữ mạng lúc mấu chốt, ai cũng .

 

Vân Hoán Hoán vẻ mặt kiêu ngạo:

 

thiếu tiền."

 

Mọi :

 

“Cậu cái gì?"

 

Vân Hoán Hoán đảo mắt liên tục:

 

“Giúp xử lý một , c.h.é.m một nhát thật mạnh, kiếm chút tiền tiêu vặt."

 

Ồ, là việc ?

 

Mọi lập tức hưng phấn hẳn lên, mắt Jerry sáng lấp lánh:

 

“Ai?"

 

Sở Từ hề can thiệp, từ xa một cái, đám đúng là ngưu tầm ngưu mã tầm mã, , là cùng chí hướng, đều yêu thích gây chuyện.

 

Vân Hoán Hoán hạ thấp giọng :

 

“Xã trưởng của d.ư.ợ.c phẩm Kobayashi, đang ở đây."

 

, mua chuộc Lâm Như Tuyết chính là d.ư.ợ.c phẩm Kobayashi, chính vì xã trưởng Kobayashi đột nhiên đến Hoa Quốc, cho nên đám thuộc hạ vì lập công với xã trưởng, mới liên tục hối thúc Lâm Như Tuyết đẩy nhanh tốc độ.

 

Mà, tập đoàn Kobayashi và tập đoàn Hắc Mộc là thông gia, hai bên sở hữu cổ phần chéo của .

 

Bọn họ đó xử lý tập đoàn Hắc Mộc, cũng khiến tập đoàn Kobayashi tổn thất nặng nề, đang cần hồi m-áu.

 

Đây mới là một trong những nguyên nhân xã trưởng Kobayashi bay đến Hoa Quốc.

 

Hắn định thu mua các doanh nghiệp Trung d.ư.ợ.c ở Hoa Quốc, chiếm đoạt các công thức Trung d.ư.ợ.c, xây dựng các căn cứ d.ư.ợ.c liệu, thu mua d.ư.ợ.c liệu Trung d.ư.ợ.c giá rẻ, lũng đoạn thị trường, kiểm soát nguồn hàng, thậm chí còn quyền định giá d.ư.ợ.c liệu Trung d.ư.ợ.c.

 

Tâm địa thật nham hiểm.

 

ROSE là hưởng ứng đầu tiên:

 

“OK, vấn đề gì."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-70-dung-luc-that-thien-kim-bi-bat-coc/chuong-455.html.]

Vân Hoán Hoán nhắc nhở:

 

“Người siêu giàu, còn đầu tư ở khắp nơi thế giới, dễ chọc ."

 

Jerry khì một tiếng:

 

“Dễ chọc thì còn lười đích tay đấy."

 

George vẻ mặt cả:

 

“Cậu chỉ cần , để kiếm tiền là ."

 

Louise gật đầu:

 

sẽ cùng hành động."

 

Vân Hoán Hoán sang duy nhất lên tiếng:

 

“Edward, thì ?"

 

Edward giơ tay lên, một dấu tay OK.

 

OK, viên thông qua, thôi!

 

“Bùm."

 

Một tiếng, kinh động xã trưởng Kobayashi đang trầm tư.

 

“Có chuyện gì ?"

 

“Người Hoa Quốc đang b-ắn pháo hoa để đón Tết truyền thống của họ, nhân viên công tác đó cũng mời ngài."

 

Xã trưởng Kobayashi quên mất chuyện , khẽ nhíu mày, theo sự sụp đổ của giá cổ phiếu tập đoàn Hắc Mộc, gia tộc Kobayashi cũng chịu đòn giáng cực lớn.

 

“Ông chủ, là ngài cũng ngoài dạo một chút, xem pháo hoa xinh thế nào?"

 

Xã trưởng Kobayashi bên cửa sổ, pháo hoa thắp sáng bộ bầu trời đêm, tả xiết.

 

Pháo hoa tuy , nhưng chỉ nở rộ trong chốc lát.

 

Điều khiến ông nhớ đến hoa đào của nước :

 

“Đi, ngoài xem thử."

 

Trong sân khá nhiều , đều ngửa cổ lên bầu trời đêm rực rỡ.

 

Xã trưởng Kobayashi lùi vài bước, vô tình va một , lập tức đẩy một cái mạnh.

 

Không phòng , ông ngã phịch xuống đất, đám thuộc hạ giật nảy , vội vàng đỡ chủ nhân dậy, trừng mắt đàn ông đang lưng :

 

“Bát cá, ?"

 

Lòng bàn tay xã trưởng Kobayashi trầy da, lạnh lùng :

 

“Bẻ gãy một cánh tay của cho ."

 

“Vâng."

 

Đám thuộc hạ hai lời, xông lên nhắm thẳng cánh tay đàn ông đ-ấm một cái.

 

còn chạm tới, một bóng vọt , đ-á mạnh một cái văng , tên thuộc hạ cả bay , ngã lăn đất.

 

Tên thuộc hạ tức nổ đom đóm mắt:

 

“Bát cá, mày ch-ết chắc , cùng lên."

 

Một đám định xông lên hội đồng, nhân viên công tác tin vội vàng chạy ngăn cản.

 

“Đừng đừng, vạn đừng đ-ánh nh-au, chuyện gì thì từ từ ."

 

Xã trưởng Kobayashi sầm mặt, bề :

 

“Đây là phần t.ử bạo loạn, mau bắt bọn chúng ..."

 

Người đàn ông lúc mới xoay , ngũ quan lập lờ, một đôi mắt xanh lạnh lùng:

 

“Ông cái gì?

 

Nói nữa xem."

 

Xã trưởng Kobayashi ngẩn , gã đội mũ và quàng khăn len, lưng nên nhận , là một nước ngoài.

 

Hơn nữa, toát vẻ quý phái, khí độ phi phàm.

 

Đám đông vây quanh lớn tiếng :

 

“Nói là phần t.ử bạo loạn, xử đấy."

 

Sắc mặt đàn ông trầm xuống:

 

“Ông là tiểu Nhật t.ử?

 

Người , gọi lãnh sự Nhật Bản tại Hoa Quốc tới đây."

 

hỏi cho nhẽ, đất nước các ông khai chiến với Đế quốc Đại Y chúng ?"

 

Xã trưởng Kobayashi chấn động, mới một lời hợp kéo đến khai chiến ?

 

Hắn rốt cuộc là nhân vật lớn nào?

 

Hắn lập tức khách khí lên:

 

“Dám hỏi các hạ là ai?"

 

 

Loading...