Xuyên về thập niên 70: Đúng lúc Thật thiên kim bị bắt cóc - Chương 59
Cập nhật lúc: 2026-03-20 10:22:19
Lượt xem: 23
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cô về một ngày, mà là gần một tháng , công việc dù bận rộn đến thì cũng thể rút chút thời gian gặp mặt con gái ruột của bạn cũ lưu lạc bên ngoài chứ?”
Cô và nhà họ Vân náo loạn đến mức thể hòa giải, cả khu đại viện đều sự trở của cô, con trai bà suýt chút nữa thì đ-ánh nh-au với cô, bà từ đầu đến cuối đều hề xuất hiện, hỏi han lấy một lời, nhưng con trai bà xảy chuyện là lập tức xuất hiện ngay.
Không thời gian, mà là xứng đáng để lãng phí thời gian lên cô .
Sở Từ chỉ đến chuyển lời, nhân tiện xem cô sống , ừm, thực sự là nhân tiện thôi:
“Muốn gặp ?”
“Gặp.”
Phòng , tiếng đàn như suối chảy róc rách, du dương uyển chuyển, tuyệt diệu khiến kìm mà say đắm.
Phương Mỹ Linh trong phòng bao tầng hai, qua kẻ ngoài cửa sổ, bỗng nhiên, tầm mắt bà dừng một đôi nam nữ.
Nam thanh niên tuấn tú thẳng tắp, chân mày lạnh lùng, chính khí lẫm liệt, khuôn mặt quen thuộc khiến bà nhận ngay lập tức, đó là em trai nuôi của bà , thừa kế duy nhất của nhà họ Sở:
“Sở Từ.”
Đang ở độ tuổi nhất của đàn ông, hăng hái phấn chấn, thu hút ánh của vô .
Từ nhỏ là đứa trẻ xuất sắc nhất khu đại viện, là tấm gương cho những đứa trẻ khác, thành tích , chỉ thông minh cao, hành xử phóng khoáng, sớm gia nhập quân đội, lập nhiều chiến công, dựa quân công mà thăng tiến vùn vụt, là chức vụ cao nhất, tiền đồ rộng mở nhất trong thế hệ của giới thượng lưu.
Tầm mắt Phương Mỹ Linh chuyển sang cô gái bên cạnh , g-ầy gò nhợt nhạt, nhưng đôi mắt trầm tĩnh, thần thái ung dung thản nhiên, một loại khí chất diễn tả bằng lời, cạnh Sở Từ với khí trường mạnh mẽ mà thế mà hề lép vế.
Đột nhiên, cô gái đó ngẩng đầu lên, chạm ánh mắt của bà , ánh mắt hai giao trung, cô gái khẽ mỉm , đôi mắt lóng lánh như chứa đầy ánh .
Sắc mặt Phương Mỹ Linh đổi, giống, quá giống, đôi mắt cực kỳ giống Giang San.
Chớp mắt một cái, hai bước phòng , lên tầng hai.
“Cốc cốc.”
Phương Mỹ Linh đích chạy mở cửa, nhiệt tình như một ngọn lửa:
“Tiểu Từ đến , mau .”
Bà tươi rạng rỡ nắm tay Vân Hoán Hoán:
“Đây là Hoán Hoán , đôi mắt của cháu y hệt cháu , thấy cháu là dì nhớ đến cháu, đứa trẻ ngoan, cháu chịu khổ .”
Thái độ của bà thiết như dì ruột trong nhà, khiến cảm thấy như gió xuân ấm áp, nào yếu đuối một chút chắc chắn cảm động thôi .
Vân Hoán Hoán để dấu vết rút bàn tay nhỏ nhắn , quan sát hai cái, Phương Mỹ Linh tướng mạo bình thường, nhưng khí chất thiện.
Ăn mặc cầu kỳ đàng hoàng, đôi giày da đen bóng loáng, một bộ vest len màu trắng thẳng tắp, chỉ riêng bộ đồ xuất xứ từ cửa hàng hữu nghị giá trị nhỏ .
“Bà là?”
Phương Mỹ Linh cũng đang đ-ánh giá cô gái mắt, bên chiếc áo khoác len màu đen là chiếc áo len màu xám phối với áo sơ mi trắng, bên là quần jeans màu xanh, đơn giản phóng khoáng nổi bật khí chất.
Bộ đồ cũng xuất xứ từ cửa hàng hữu nghị, thì bình thường nhưng mặc Vân Hoán Hoán đặc biệt mắt.
“Dì là dì Phương của cháu, dì và cháu là đôi bạn thiết nhất, mau xuống , ăn gì cứ điểm, dì Phương mời khách, nghìn vạn đừng tiết kiệm tiền cho dì.”
Vân Hoán Hoán hào phóng cởi áo khoác xuống đối diện, Sở Từ cũng tự nhiên xuống cạnh cô, cử chỉ vô cùng tự nhiên.
Phương Mỹ Linh ngẩn một lát, nhịn thêm một cái, nhưng thần sắc nhàn nhạt, thấy nửa điểm bất thường.
Anh luôn giữ cách với phái nữ, thể cạnh Vân Hoán Hoán tự nhiên như ?
Là bà nghĩ nhiều chăng?
Vân Hoán Hoán vẫn còn là một đứa trẻ mà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-70-dung-luc-that-thien-kim-bi-bat-coc/chuong-59.html.]
Vân Hoán Hoán cầm thực đơn song ngữ Trung - Anh lên, đó ngoài các loại điểm tâm còn cà phê, bánh ngọt Tây, trái cây, vân vân.
Bất luận là lúc nào cũng đều những nơi cao cấp đặc thù như thế .
“Cháu một ấm trái cây, một phần bánh kem bơ, một phần bánh táo.”
Cô gọi món nhanh gọn, hề triệu chứng khó lựa chọn.
Phương Mỹ Linh cô sâu sắc, cô cử chỉ hành động đều vô cùng hào phóng, sự lúng túng bất an của từ nông thôn .
Đây là sức mạnh của di truyền ?
“Phối với cà phê thì sẽ ngon hơn đấy, cháu nếm thử xem.”
“Uống quen ạ.”
Vân Hoán Hoán khéo léo từ chối, nào là quen, là dạo buổi tối ngủ ngon, uống thêm cà phê nữa là mất ngủ luôn.
Phương Mỹ Linh cũng để ý:
“Sở Từ, em dùng gì?”
“Trà thanh.”
Phương Mỹ Linh chỉ gọi một ly cà phê:
“Hoán Hoán, dì sớm gặp cháu , nhưng công việc bận rộn dứt , hy vọng cháu đừng trách dì.”
“Sao thể chứ ạ?”
Vân Hoán Hoán đối với một lạ thì gì mong đợi gì?
Thật thật giả giả, ai quan tâm?
Phương Mỹ Linh thở phào một dài:
“Vậy thì , những năm nay dì lừa, cứ ngỡ Vân Nguyệt Nhi là con gái của Giang San, nên hết lòng chăm sóc che chở con bé, chao ôi, nghĩ mà thấy tức giận.”
Điểm tâm mang lên, Vân Hoán Hoán nếm thử bánh kem bơ , hương vị khá chuẩn:
“Đó là duyên phận của thôi ạ.”
Phương Mỹ Linh:
...
Thế thì bảo tiếp lời kiểu gì đây?
“Dì và cháu từng hẹn ước, nếu sinh một trai một gái thì sẽ kết thông gia, chuyện đều như ý của chúng dì, đáng tiếc là...”
Bà khẽ thở dài một tiếng:
“Bây giờ dì cháu mới là con gái của Giang San, hôn sự đương nhiên là của cháu và Ngôn Thanh, dì chỉ công nhận cháu là con dâu của dì thôi, dì sẽ chăm sóc cháu thật , coi cháu như con gái ruột mà yêu thương.”
Vân Hoán Hoán ăn đến mức miệng đầy kem, đắc ý :
“Cái đó thì cần ạ, thời đại nào mà còn chỉ phúc vi hôn, tự do luyến ái mới là con đường đúng đắn, Vu Ngôn Thanh và Vân Nguyệt Nhi yêu chân thành, chúc phúc cho họ thôi, chỉ phúc vi hôn cháu chỉ coi như là một lời đùa, dì cũng đừng coi là thật.”
Ai thèm con dâu bà chứ?
Những trưởng thành chút địa vị đều thích tự tự , quá coi trọng bản .
Phương Mỹ Linh ngờ cô thờ ơ như , đôi mày nhíu , bà tự hỏi con trai cái gì cũng , ngoại hình , công việc , bao nhiêu cô gái thích nó.
“Thế thì , dì là một lời hứa đáng giá nghìn vàng, chuyện hứa với cháu chắc chắn sẽ thực hiện , đợi cháu đủ tuổi trưởng thành, dì sẽ bảo Ngôn Thanh cưới cháu cửa, đứa trẻ ngoan, nhà họ Vu chúng dì cũng là gia đình nhỏ bé gì, cháu trở thành con dâu nhà họ Vu thì đến cũng coi trọng, cháu chẳng cần gì cả, chỉ việc đó mà hưởng phúc thôi.”