Xuyên về thập niên 70: Đúng lúc Thật thiên kim bị bắt cóc - Chương 99

Cập nhật lúc: 2026-03-20 10:31:00
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bộ trưởng Tăng nhàn nhạt , “Thu thập thêm chứng cứ để dìm ch-ết ông , trực tiếp lật đổ ông , đ-ánh một đòn chí mạng, khiến ông còn cơ hội trở .”

 

Ngay cả ông cũng nhúng tay , đủ thấy Trần Trung Quốc đáng ghét đến mức nào, thể gặp ghét.

 

Vân Quốc Đống đột nhiên xen , “Thu thập chứng cứ cần một thời gian, nhưng hiện tại…”

 

Nghe bàn cách đối phó với Trần Trung Quốc, mắt Vân Hoán Hoán sáng rực lên.

 

Chuyện là cô thích nhất đấy.

 

“Chứng cứ , cháu đây.”

 

Cô lôi từ trong túi một xấp tài liệu, thấy đều sững sờ, “Cháu lấy ở ?”

 

Hèn gì cô tự tin đến thế, thì chuẩn sẵn đòn chí mạng từ lâu .

 

“Người khác đưa cho cháu ạ.”

 

Vân Hoán Hoán ngọt ngào.

 

Sở tướng quân cô một cái, là Sở Từ đưa cho chứ?

 

Thằng bé chuyên việc mà.

 

Lục quân trưởng xem qua vài trang , “Có những thứ là đủ .”

 

“Vậy, ý của cấp …”

 

Vân Quốc Đống do dự một chút.

 

Lục quân trưởng hì hì, “Ai mà là bộ phận nào chứ, đến lúc họ tìm tới thì cứ lấy danh nghĩa khu quân sự mà gạt thôi.”

 

“Vậy hãy sắp xếp cho Vân Hoán Hoán một chức vụ thích hợp, tuyển dụng đặc cách.”

 

Như sẽ lý do chính đáng để bảo vệ Vân Hoán Hoán, của khu quân sự động là động .

 

Vài vây quanh bàn tán, “Chức vụ nào thì thích hợp nhỉ?”

 

“Không cái nào thích hợp thì tạo một cái riêng cho con bé .

 

Người thật sự bản lĩnh thì quy tắc đều nhường bước cho họ.”

 

Lục quân trưởng hỏi, “Vân Hoán Hoán, cháu thích chức vụ gì?”

 

Đương nhiên nhanh ch.óng thu nhận nhân tài năng lực như túi , đồ đều tranh giành, nếu bỏ lỡ sẽ hối hận cả đời.

 

Chẳng thấy Vân Quốc Đống hối hận ?

 

Vân Quốc Đống ch-ết lặng .

 

Trước đó ông là cấp , giờ thì là cha đẻ lòng lang thú của Vân Hoán Hoán.

 

Ông coi như hết cứu thật .

 

Vân Hoán Hoán đảo mắt một cái, “Cháu một ý tưởng, nhưng mà…

 

đề nghị những liên quan tránh mặt một lát, chuyện liên quan đến cơ mật.”

 

Khi cô lời , ánh mắt đang Vân Quốc Đống.

 

Mọi đều sang, mặt Vân Quốc Đống xanh mét, đứa con bất hiếu.

 

Lục quân trưởng chút do dự xua tay, “Vân Quốc Đống, ông về .”

 

Vân Quốc Đống:

 

 

Đợi ông xám xịt rời , Bộ trưởng Tăng và Phương Quốc Khánh một cái dậy, “Vậy chúng cũng xin phép cáo từ.”

 

Mắt Vân Hoán Hoán sáng lấp lánh, “Mọi thể một chút, chuyện còn cần sự phối hợp của nhiều bên, chúng một vố lớn .”

 

Có chuyện như ?!

 

Phương Quốc Khánh tràn đầy tin tưởng cô, “Có kế hoạch gì ?”

 

Vân Hoán Hoán lấy từ trong túi một cái hộp, “Trước tiên hãy xem món đồ .”

 

Mở hộp , bên trong là một món đồ chơi nhỏ tinh xảo, màu trắng bạc, đường nét mượt mà và mắt.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-70-dung-luc-that-thien-kim-bi-bat-coc/chuong-99.html.]

Mọi ngơ ngác, đây là cái gì ?

 

Đồ chơi cao cấp của nước ngoài ?

 

Nhìn vẻ đắt tiền.

 

Vân Hoán Hoán tủm tỉm giới thiệu, “Đây là máy thu âm cháu mới nghiên cứu .”

 

Lời thốt , Sư đoàn trưởng Cao kích động nhảy dựng lên, giật lấy cái máy thu âm, “A, đây là cái máy thu âm cháu hứa với bác, của bác, là của bác.”

 

Ông ôm khư khư cái máy, vẻ hưng phấn lộ rõ mặt.

 

“Vân Hoán Hoán, cháu thật là một!”

 

Ông giơ ngón tay cái lên thật cao.

 

Lục quân trưởng khỏi sốt ruột, mắng yêu một câu, “Cút cho khuất mắt, mau lấy đây cho cùng xem.”

 

Sở tướng quân cũng ghé gần, tò mò thôi, “Hoán Hoán , mau cho ông xem, cái máy thu âm nhỏ thế?”

 

Vân Hoán Hoán lấy máy thu âm, giới thiệu sản phẩm mới cho , “Đây là máy thu âm cầm tay, chỉ to bằng hai bàn tay thôi, thể nhạc lúc nơi, còn thể ghi âm nữa.”

 

Cô nhấn một nút, tiếng nhạc vang dội vang lên, là bài hát “Ca ngợi Tổ quốc”.

 

Mọi chăm chú, đột nhiên, Bộ trưởng Tăng lên tiếng, “Cái còn rõ nét hơn cả máy ghi âm nhập khẩu, mượt mà hơn, chất lượng âm thanh hơn.”

 

Ông ở bộ ngoại giao, tiếp xúc với nhiều thứ mới mẻ, cũng khá hứng thú với các sản phẩm điện t.ử .

 

Nghe nhiều tự nhiên thể nhận sự khác biệt.

 

Vân Hoán Hoán khẽ gật đầu, “Đó là đương nhiên , cháu dùng vật liệu silicon mà.”

 

Phương Quốc Khánh ngẩn , “Silicon?

 

Chính là cái quyền bằng sáng chế nãy tranh giành đấy ?”

 

Vân Hoán Hoán , “ , tác dụng của silicon lớn, ngành nghề nào cũng cần dùng đến, đặc biệt là linh kiện thể thiếu của các sản phẩm công nghệ cao, thể là bảo vật ý nghĩa chiến lược.”

 

“Hèn gì lão già cứ nhất quyết đòi cướp cho bằng .”

 

Phương Quốc Khánh với cô nên chuyện kiêng dè gì nhiều.

 

, cháu để cho quốc gia dùng thì thu bao nhiêu tiền?”

 

Vân Hoán Hoán nghiêm túc suy nghĩ một chút, “Mỗi đơn vị hai trăm tệ, thu tượng trưng thôi.

 

Đồ cho thì quý trọng, cháu hy vọng ngành công nghệ cao của chúng thể đột phá mạnh mẽ.”

 

Chỉ hai trăm tệ, thế thì khác gì cho ?

 

Mọi càng thêm thiện cảm với cô, giác ngộ cao thật đấy, “Đứa trẻ ngoan.”

 

Vân Hoán Hoán híp mắt đổi sang một nút bấm khác, “Nào, điều bất ngờ nhất còn ở phía .”

 

Theo động tác của cô, bên trong phát một câu tiếng Nhật, mắt Bộ trưởng Tăng như lồi ngoài, “Cái

 

đây là kênh quân sự của Nhật ?”

 

“Vâng.”

 

Sắc mặt Vân Hoán Hoán bình thản như , dường như ném một quả b.o.m lớn đến mức nào.

 

Mắt trợn tròn như quả nhãn, sốc đến mức nên lời.

 

Cái gì cơ?

 

Họ ở Kinh thành mà thể đài phát thanh quân sự của nước ngoài?

 

Còn rõ nét thế nữa?

 

Vậy nghĩa là khả năng giải mã ?

 

Ngón tay Vân Hoán Hoán xoay qua xoay , các bản tin đài phát thanh phiên bản khác lượt truyền từ máy thu âm.

 

“Đây là đài phát thanh Hồng Kông, Ma Cao, Đài Loan, đây là đài Mỹ, đài Anh…

 

Chỉ cần cháu , cháu thể thu sóng điện từ của tất cả các quốc gia thế giới.”

 

Mọi ngẩn ngơ, cái cũng quá bá đạo !

 

 

Loading...