Cô bé miếng khoai lang khô nuốt nước miếng nhưng dám nhận.
Quay sang , đầu nhỏ dựa , ánh mắt dò hỏi xem nhận .
Lâm Tuệ xoa đầu con gái : “Thế thì con cháu khách sáo nhé, mau cảm ơn cô con.”
Cô bé lúc mới dám đưa tay nhận lấy, lí nhí “cảm ơn cô”.
Rồi nấp lưng , bẻ một miếng nhỏ bỏ miệng, mắt cong cong như vầng trăng khuyết.
Cố Minh Nguyệt và Hạ Thanh Hà ở cổng cảnh tượng chuyển nhà náo nhiệt bên hàng xóm, tiện phiền.
Các chiến sĩ khuân vác đồ đạc như con thoi, Lâm Tuệ bế Niệm Niệm tránh sang một bên, luôn miệng nhắc nhở cẩn thận, đều tất bật nhưng trật tự.
“Nhìn thế là họ sắp xếp đấy , vướng chân vướng tay.”
Hạ Thanh Hà vê vê sợi chỉ tay nhỏ.
Cố Minh Nguyệt gật đầu, ánh mắt dừng Niệm Niệm đang bám c.h.ặ.t lấy , : “Đợi họ dọn dẹp xong xuôi sang chơi cũng muộn, giờ đừng phiền họ.”
Hai nán lâu, về sân nhà .
Lúc , Cố Minh Nguyệt còn nhẹ tay khép cổng, sợ tiếng động lớn ảnh hưởng đến việc chuyển nhà bên cạnh.
Tuy giúp gì nhưng phiền cũng là một cách giúp đỡ, tình nghĩa hàng xóm láng giềng chỉ thể hiện ở lúc .
Nắng , Cố Minh Nguyệt khâu vá trong sân nhưng tai vẫn dỏng lên ngóng bên hàng xóm.
Mãi đến khi tiếng động bên ngớt hẳn, chỉ còn tiếng chuyện thưa thớt, cô mới đặt kim chỉ xuống.
Lấy từ trong tủ một cái đĩa sứ thô sạch sẽ, đơm đầy một đĩa hạt hướng dương mới rang.
“Thanh Hà ơi, thôi, sang nhà hàng xóm chơi chút.” Cố Minh Nguyệt ở cổng gọi với sang nhà Hạ Thanh Hà.
Hạ Thanh Hà đang phơi chăn liền đáp lời, phủi tay theo cô.
Hai đến cổng nhà hàng xóm, gõ cửa nhẹ nhàng.
Người mở cửa là Lâm Tuệ, dọn dẹp xong nên trán lấm tấm mồ hôi, thấy hai thì tươi rói: “Là hai em , mau nhà chơi.”
Vào nhà xuống, Cố Minh Nguyệt đưa đĩa hạt hướng dương : “Hạt hướng dương mới rang, chị nếm thử xem. Sáng thấy chị bận chuyển nhà nên bọn em dám sang, giờ mới qua chơi .”
Lâm Tuệ vội nhận lấy, gọi Niệm Niệm đang trốn trong buồng rót nước mời khách.
Hạ Thanh Hà quanh căn nhà bài trí đơn giản nhưng gọn gàng, khen: “Chị dọn dẹp nhanh thật đấy, là đảm đang .”
Lâm Tuệ ngượng ngùng: “Cũng chỉ sắp xếp qua loa thôi, còn nhờ hai em chỉ bảo nhiều, mới đến đây cái gì cũng lạ lẫm.”
Mấy c.ắ.n hạt hướng dương trò chuyện từ chuyện sinh hoạt trong khu gia binh đến chuyện chợ b.úa.
Niệm Niệm cũng dần bạo dạn hơn, ôm b.úp bê vải sán gần hai .
Đang chuyện rôm rả thì ngoài cổng vang lên tiếng sang sảng: “Đồng chí Lâm nhà ? Chị sang thăm hàng xóm mới đây!”
Vừa dứt lời, Đàm Hồng Mai xách một túi vải , thấy Cố Minh Nguyệt và Hạ Thanh Hà cũng ở đó thì mắt sáng lên: “Ô kìa, hai cô nhanh chân thế, đông vui.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-70-gom-sach-gia-san-theo-quan-tieu-thu-duoc-sung-tan-troi/chuong-109-hang-xom.html.]
Lâm Tuệ vội dậy chào hỏi, Đàm Hồng Mai đặt túi vải lên bàn, lấy mấy củ khoai lang tròn ủng: “Khoai lang quê chị gửi lên đấy, ngọt lắm, lát nữa em hấp ăn thử xem.”
Rồi sang Lâm Tuệ liến thoắng:
“Chị bảo , khu gia binh vui hơn những chỗ khác nhiều, hôm con trai nhà lão Trương đỗ cấp ba, cả khu ăn mừng còn hợp tác xã nữa, cứ rằm hàng tháng là nhập vải mới, muộn là hết vải ngay.”
Cố Minh Nguyệt và Hạ Thanh Hà phụ họa, kẻ tung hứng kể chuyện trong khu.
Từ chuyện nhà ai trồng rau , đến chuyện cuối tuần bộ đội chiếu phim ngoài trời, Lâm Tuệ mà gật đầu lia lịa.
Niệm Niệm giọng điệu hài hước của Đàm Hồng Mai chọc , ôm b.úp bê sán hỏi: “Cô ơi, lớp mầm non vẽ tranh ạ?”
“Đương nhiên là !” Đàm Hồng Mai bế thốc Niệm Niệm lên trêu đùa: “Đợi con sắp xếp định đưa con đăng ký, đến lúc đó tha hồ chơi với các bạn.”
Mấy trò chuyện vui vẻ đến tận chiều tối mới dậy về.
Lâm Tuệ giữ , chạy buồng trong xách hai cái túi vải, đưa cho mỗi một cái.
“Đây là đậu đũa phơi khô ở quê chị, ngâm nở xào thịt thơm lắm, các em mang về ăn thử.”
Cố Minh Nguyệt định từ chối nhưng Lâm Tuệ ấn tay cô : “Đồ nhà đáng giá gì , các em đừng chê nhé.”
Hạ Thanh Hà thấy liền nhận lấy: “Thế bọn em khách sáo nữa, hôm nào em dưa muối sẽ mang sang biếu chị.”
Ra đến cổng, Lâm Tuệ sực nhớ điều gì liền gọi với theo:
“À đúng , các em bảo rằm hàng tháng hợp tác xã vải mới đúng ? Sắp đến ngày đấy, mai chị định đó xem , các em rảnh thì cùng chị cho vui nhé?”
“Khéo thế, em cũng đang định mua vải may áo mới cho Dương Dương.” Hạ Thanh Hà đồng ý ngay.
Cố Minh Nguyệt cũng gật đầu: “Em cũng , tiện thể xem kim chỉ gì .”
Đàm Hồng Mai tiếc rẻ vì con trai đang ốm nên .
Ba hẹn giờ giấc xong xuôi mới chia tay về.
Cố Minh Nguyệt và Hạ Thanh Hà về, tay xách túi vải nặng trịch, xem Lâm Tuệ cho cũng ít.
Buổi sáng mát mẻ, Cố Minh Nguyệt, Hạ Thanh Hà và Lâm Tuệ sóng vai đến hợp tác xã, bước cửa thấy bóng dáng quen thuộc quầy vải.
“Chị Tú Lan, đang bận ạ?” Cố Minh Nguyệt gọi lớn.
Triệu Tú Lan đang sắp xếp vải vóc ngẩng lên, tươi rói: “Minh Nguyệt đấy , cả Thanh Hà nữa, hôm nay rảnh rỗi cùng thế?”
Chị nhanh nhẹn đặt thước xuống, sang Lâm Tuệ với ánh mắt tò mò thiện.
“Đây là chị Lâm Tuệ mới chuyển đến khu gia binh cũng là vợ bộ đội chị ạ.”
Cố Minh Nguyệt kéo tay Lâm Tuệ giới thiệu: “Chị Lâm, đây là chị Triệu Tú Lan, ở quầy vải hợp tác xã, trong khu nhờ chị chọn vải lắm, chị nhanh nhẹn mắt .”
Lâm Tuệ chào: “Em chào chị ạ, mua vải nhờ chị giúp đỡ nhiều .”
Triệu Tú Lan xua tay nhiệt tình: “Khách sáo gì, một nhà cả mà. Hôm nay các em định xem vải gì? Mấy hôm nay mới về lô vải nhung tăm, dày dặn bền màu, may quần áo cho trẻ con là nhất đấy.”
Vừa chị rút mấy cây vải kệ xuống trải quầy, Cố Minh Nguyệt và Hạ Thanh Hà xúm giúp Lâm Tuệ chọn lựa.