Xuyên Về Thập Niên 70: Gom Sạch Gia Sản Theo Quân, Tiểu Thư Được Sủng Tận Trời - Chương 132: Đến Nơi - 2

Cập nhật lúc: 2026-03-30 16:28:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục Lẫm bên cạnh , đưa tay nhẹ nhàng ôm vai cô, ánh mắt cô đầy cưng chiều: “, chỉ cần hai con em khỏe mạnh là hơn tất cả.”

Bạn bè thấy thế đều ồ lên trêu chọc, tiếng rộn rã khắp nhà, khí tràn ngập niềm vui.

“Trai gái đều nhưng tên thì nghĩ sớm !”

Vừa dứt tiếng trêu đùa, Đàm Hồng Mai sán , mắt lấp lánh vẻ hóng hớt:

“Hồi thằng cu nhà chị sắp đời, chị với ông xã nghĩ nát óc cả nửa tháng trời, hai đứa giờ chuẩn , kẻo đến lúc đó cuống lên.”

Cố Minh Nguyệt ngượng ngùng, Lục Lẫm tiếp lời, giọng điệu phần nghiêm túc: “Em cũng nghĩ hai cái tên , nếu là con trai thì đặt là Lục Tri Hành, Tri là , Hành là , giống Minh Nguyệt việc chắc chắn.

Nếu là con gái thì đặt là Lục Tri Hạ, sinh mùa hạ cũng giống bé, ấm áp và tràn đầy sức sống.”

Vừa dứt lời, vỗ tay tán thưởng: “Tên đấy! Vừa văn hóa ý nghĩa.”

Cố Minh Nguyệt sang Lục Lẫm, ánh mắt đầy ngạc nhiên, cô từng bàn với về chuyện đặt tên con, ngờ âm thầm suy tính từ bao giờ.

Đang chuyện, Lục Lẫm bỗng dậy bếp: “Mọi cứ chuyện, chè em nấu cho Minh Nguyệt chắc .”

Mọi thấy dịp trêu: “Ái chà, Lục Lẫm giờ thành chồng gương mẫu đấy! Minh Nguyệt, em mang bầu sướng nhất nhé!”

Cố Minh Nguyệt bóng lưng bận rộn của Lục Lẫm trong bếp, quên cả ăn mận, trong lòng ấm áp như mặt trời nhỏ.

Dù là đứa con chào đời đàn ông bên cạnh, tất cả đều khiến cô cảm thấy cuộc sống lúc thật bình yên và viên mãn.

Hôm nay, sáng sớm tinh mơ Tề Quyên Quyên chặn đường vợ chồng Cố Minh Nguyệt ở cổng khu gia binh, hớn hở giơ giỏ thức ăn lên: “Tối nay sang nhà chị ăn cơm nhé! Đơn vị phát thịt cừu tươi, chúng nướng ăn.”

Sợ hai từ chối, chị bồi thêm câu nữa: “Đừng mang gì theo nhé, vác mồm đến là , đúng, mang ít củ cải chua Minh Nguyệt muối , chị ăn thấy ngon miệng lắm.”

Bình thường Cố Minh Nguyệt mời ăn uống, giờ nhà đồ ngon, Tề Quyên Quyên cũng mời họ sang chung vui.

Cố Minh Nguyệt vui vẻ nhận lời, sang cùng Lục Lẫm chuẩn .

Lục Lẫm xuống hầm lấy hũ củ cải chua muối xong, múc đầy một lọ thủy tinh.

Cố Minh Nguyệt thì tìm túi cá khô Lục Uyển Uyển gửi nướng thêm hai hộp bánh vừng.

Chập choạng tối, hai xách đồ sang nhà Tề Quyên Quyên, đường gặp mấy bạn cũng mời.

Hạ Hiểu Hà xách túi rau xanh mới hái, bảo là ăn kèm thịt cừu nướng cho đỡ ngấy.

Hà Bỉnh Lâm vác nửa bao than củi, bảo than nhà mang bén lửa, nướng thịt thơm hơn.

Vừa sân nhà Tề Quyên Quyên thấy bếp nướng dựng lên, thịt cừu thái lát mỏng ướp gia vị xì xèo tỏa hương thơm phức.

Hình Nghị đang xổm nhóm lửa, thấy đến đông đủ liền gọi: “Vào ! Thịt sắp , Minh Nguyệt đang bầu bí trong nhà nghỉ ngơi , nướng xong bưng cho.”

Cố Minh Nguyệt chịu yên, xắn tay áo giúp Tề Quyên Quyên bày bát đũa, Lục Lẫm thì cầm quạt giúp quạt than.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-70-gom-sach-gia-san-theo-quan-tieu-thu-duoc-sung-tan-troi/chuong-132-den-noi-2.html.]

Chẳng mấy chốc, mùi thịt nướng thơm lừng lan tỏa khắp sân, tiếng mỡ cháy xèo xèo hòa cùng tiếng rộn rã.

Cố Minh Nguyệt gắp miếng thịt cừu nướng cháy cạnh, chấm chút bột ớt, ăn xong gật gù khen ngon: “Thịt cừu tươi thật, nướng cũng khéo nữa.”

Bữa cơm kết thúc, Cố Minh Nguyệt cảm giác tăng lên ba cân thịt.

Ngày tháng trôi qua, thoắt cái đến ngày Lập Đông.

Sáng sớm Cố Minh Nguyệt đợi gốc cây hòe già cổng, tay đút trong túi áo bông dày Lục Lẫm may cho, chốc chốc kiễng chân ngóng về phía bến cảng.

Lục Lẫm sợ cô lạnh, định kéo cô xe đợi nhưng cô gạt : “Đợi thêm chút nữa, Uyển Uyển bảo hôm nay chắc chắn đến, em đoán là sắp tới .”

Vừa dứt lời thì con tàu xuất hiện trong tầm mắt.

Rất nhanh đó, Lục Uyển Uyển quấn chiếc áo khoác quân đội màu xanh, ôm một bọc vải trong lòng, đang vẫy tay về phía : “Chị dâu, cả.”

Hạ Tiêu mặc quân phục thẳng tắp, thấy họ, vác đồ đạc lên vai, trong mắt ánh lên ý .

Cố Minh Nguyệt vội vàng chạy , Lục Uyển Uyển nhảy xuống tàu, ôm chầm lấy cô, giọng đầy phấn khích: “Cuối cùng cũng gặp chị ! Chị xem , bụng chị to thế !”

Lục Lẫm đỡ lấy hành lý, vỗ vai Hạ Tiêu: “Đi đường vất vả , mau xe cho ấm, ở nhà đang hầm thịt cừu chờ đấy.”

Mấy nhà, Lục Uyển Uyển nắm tay Cố Minh Nguyệt, líu lo kể chuyện dọc đường: “Bọn em tàu hỏa chuyển sang ô tô, Hạ Tiêu sợ em mệt, cả đường cứ bắt em dựa vai ngủ.

Mùa đông ở đảo cũng lạnh phết, may mà em chuẩn tinh thần , em còn đan khăn len cho chị đấy, lát nữa thử xem nhé.”

Cố Minh Nguyệt gật đầu, ánh mắt dừng ở đôi tay đang nắm c.h.ặ.t của cô bé và Hạ Tiêu, ý tràn đầy trong đáy mắt.

Để chào đón Lục Uyển Uyển và Hạ Tiêu, về đến nhà, Lục Lẫm lao ngay bếp, đeo tạp dề trông thành thục và nhanh nhẹn.

Anh đổ đậu nành Cố Minh Nguyệt ngâm sẵn nồi đất hầm chân giò đó sang cá biển tươi.

là Lục Lẫm chợ sớm mua , vảy cá lấp lánh ch.ói mắt.

Chỉ thấy vung d.a.o thoăn thoắt, m.ổ b.ụ.n.g cá, sạch nội tạng, động tác lưu loát như một ngư dân lành nghề mười mấy năm kinh nghiệm.

“Anh cả, tay nghề của khá đấy.” Lục Uyển Uyển ở cửa bếp, nồi chân giò đang sôi sùng sục, kìm nuốt nước miếng.

“Hồi ở nhà nấu bát mì cũng xong, giờ giỏi thế?”

Lục Lẫm lau tay, liếc em gái một cái: “Chị dâu em bầu, cứ thèm ăn món món , nấu riết quen tay thôi.”

Hạ Tiêu bên cạnh, Lục Lẫm thái rau nêm nếm gia vị đấy, cho hành gừng tỏi chảo phi thơm, trong mắt tràn đầy vẻ khâm phục.

Anh lén kéo áo Lục Lẫm thì thầm: “Hôm nào dạy em với nhé. Trước giờ ở quân đội ăn cơm bếp tập thể, Uyển Uyển theo em, thể để cô ăn uống tạm bợ .”

Nghe , Lục Lẫm nhét bó rau rửa sạch tay : “Đơn giản thôi, học xào rau . Đừng để lửa to quá, dầu nóng thì cho tỏi phi thơm, rau đảo nhanh tay, khi bắc cho tí muối là .”

 

Loading...