Hàn Thành thói quen mặc áo khi ngủ, Tô Tiếu Tiếu cứ thế như một con bạch tuộc bám c.h.ặ.t lấy , cái đầu nhỏ cọ tới cọ lui nơi cổ , dáng vẻ nũng nịu vô cùng.
Bình thường Tiếu Tiếu vốn nhõng nhẽo và quấn quýt , nhưng bao giờ cô nũng như hôm nay.
Hàn Thành bế cô theo tư thế bế trẻ con, tới lui trong phòng, nghiêng đầu hôn lên tai cô: "Sao thế em?"
Giọng trầm thấp, khàn đặc trưng sáng sớm của Hàn Thành vang lên bên tai khiến Tô Tiếu Tiếu cảm thấy quyến rũ lạ thường.
"Hàn Thành, còn mà em thấy nhớ , đây?"
Tính tình Tiếu Tiếu mềm mỏng, giọng ngọt ngào như rót mật. Bình thường khi nũng cô chuyện dịu dàng, giờ thêm chút tông giọng nũng nịu, cả cô cũng mềm nhũn như tính cách . Hàn Thành đỡ lấy m.ô.n.g cô xốc lên một cái cho chắc ôm c.h.ặ.t thêm chút nữa, tim như tan chảy , chỉ hận thể hòa cô xương m.á.u mang cùng.
Anh đưa tay xoa đầu vợ, hôn lên đó một cái: "Ở đây là quân khu, tương đối an . lúc nhà, tối khi ngủ em nhớ khóa kỹ cửa nẻo, đừng ngoài. Có việc gì thì cứ tìm Triệu Tiên Phong, sáng nào cũng qua đón Cơm Nắm và Trụ T.ử tập thể d.ụ.c đúng giờ, việc lớn việc nhỏ em cứ với , sẽ giúp giải quyết.
Bên Đội Tuyên truyền, hiện giờ phận của em là nhân viên ngoài biên chế, em trực thuộc Ban Tuyên giáo. Những nhiệm vụ giao xuống đều là việc giấy tờ, họ sẽ sắp xếp cho em công tác ngoại cần . Từ Đạt Mộc đến tìm em nhờ vả gì, em cứ từ chối hết, đó còn là phạm vi công việc của em nữa.
Đừng để mệt. Hôm nào nấu cơm, lúc Triệu Tiên Phong đến đón bọn trẻ thì bảo một tiếng, sẽ bảo cảnh vệ mang cơm sang cho em. Cứ phiền , đừng ngại. Bọn trẻ thì lo, em đều chăm sóc , chỉ mong em chăm sóc cho bản thôi. Nhanh thì một tuần, chậm thì mười ngày, sẽ về sớm nhất thể."
Hàn Thành xong cảm thấy bả vai ươn ướt, lòng như ngâm trong làn nước suối khoáng, chua xót mềm lòng.
Tô Tiếu Tiếu gật đầu, đưa tay quẹt nước mắt. Chẳng hiểu , bình thường Hàn Thành ít , giờ lải nhải dặn dò, cô kìm lòng: "Em mà, em sẽ nhớ lắm. Anh đường cũng cẩn thận đấy."
Mọi lời cần đều hết trong phòng. Thời đại coi trọng nam nữ thụ thụ bất , ôm ấp ngoài ga tàu là phù hợp, mà mặt các con cũng tiện.
Hai vợ chồng quấn quýt thêm một hồi lâu mới buông .
Tô Tiếu Tiếu khăng khăng đòi nấu bữa sáng cho Hàn Thành, bảo kiểm tra xem sót đồ đạc gì .
Tối qua bảo hôm nay tập thể d.ụ.c sáng, nhưng bọn trẻ quen giấc nên giờ đều dậy cả, trừ mỗi Tiểu Đậu Bao vẫn còn đang ngủ khì khì.
Trụ T.ử quét dọn sân, Cơm Nắm định giúp nhóm lửa nhưng Tiếu Tiếu bảo dùng bếp than tổ ong nên nhóc đành bên cạnh xem nấu bữa sáng.
Mì sợi luộc mềm vớt trần qua nước lạnh. Sau đó, cô cho phần đầu và đuôi cá rán tối qua nấu đến khi nước dùng chuyển sang màu trắng sữa, tiếp đến cho cà chua và chút đường để điều vị. Đợi nước dùng đủ độ đậm đà, cô vớt hết xương cá , bỏ mì , nêm thêm muối, nước sôi bùng lên nữa là thể ăn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-70-lam-me-ke-nuoi-con/chuong-150.html.]
Cơm Nắm bên cạnh bắt đầu nuốt nước miếng. Hồi nấu nồi gang lớn, nhóc thấp bé thấy gì, giờ nấu nồi nhỏ bếp than, chứng kiến bộ quá trình, đúng là mở mang tầm mắt.
Cơm Nắm bảo: "Mẹ ơi, nấu cơm ngon, con cũng học nấu cơm với ."
"Được thôi, đợi Cơm Nắm nhà lớn thêm chút nữa, sẽ dạy con nấu cơm." Tô Tiếu Tiếu .
Hàn Thành bước bếp thấy Cơm Nắm dõng dạc: "Con lớn lên nhất định tìm một cô vợ xinh nấu ăn giống như !"
Hàn Thành suýt thì vấp ngưỡng cửa. Đây chẳng đầu thằng nhóc phát biểu kiểu , nhưng nào cũng thấy "sai sai".
Hàn Thành vỗ nhẹ m.ô.n.g con trai lớn: "Ra ngoài đợi ăn , đừng ở đây gây trở ngại cho vợ bố nấu cơm."
Cơm Nắm ôm m.ô.n.g đầy vẻ chê bai: "Bố mau công tác , bố con ngắm vợ bố nấu cơm thế nào thì ngắm."
Tô Tiếu Tiếu nhịn bật thành tiếng: "Cơm Nắm , bố ít nhất là một tuần đấy, con nhớ bố ?"
Cơm Nắm lắc đầu như trống bỏi: "Con nhớ bố gì, công tác . Nếu một tuần là con theo luôn, thì ở nhà con c.h.ế.t đói mất."
"Mẹ chỉ mỗi công dụng là nấu cơm cho con thôi ?" Tiếu Tiếu trêu con.
Cơm Nắm vẫn lắc đầu: "Tất nhiên là ! Tóm là bố thể ở nhà, nhưng thì , Trụ T.ử cũng bảo , Tiểu Đậu Bao cũng bảo luôn!"
Hàn Thành hối hận lúc nãy đ.á.n.h m.ô.n.g nó mạnh hơn một chút.
Tô Tiếu Tiếu đưa bát mì múc xong cho Hàn Thành: "Bố cũng vắng mặt , sẽ nhớ bố lắm lắm đấy."
Cơm Nắm suy nghĩ nghiêm túc: "Thế thì , con cũng sẽ cố gắng nhớ bố một chút ."
Hàn Thành chẳng buồn thằng con nữa: "Ra ăn mì ."
Tô Tiếu Tiếu bảo Hàn Thành mang chỗ mì còn ngoài, cô đ.á.n.h thức Tiểu Đậu Bao dậy.
Lúc ăn sáng, Hàn Thành dặn dò ba đứa trẻ: "Lúc bố nhà, ba nam t.ử hán các con ngoan ngoãn, bảo vệ phụ nữ duy nhất trong nhà, ?"