Xuyên Về Thập Niên 70 Làm Mẹ Kế Nuôi Con - Chương 177

Cập nhật lúc: 2026-04-25 00:50:40
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tô Minh Lan lớn hơn Tô Tiếu Tiếu là mấy, là vợ kế của Sư trưởng Trần. Sư trưởng Trần lớn hơn cô mười mấy tuổi. Hôm nay cô mặc bộ quần áo kiểu dáng khá giống Tô Tiếu Tiếu, nhưng chất lượng qua là bằng. Cô vốn cao hơn Tô Tiếu Tiếu khá nhiều, còn đôi giày da cao gót, dù đang nhưng vẫn tạo cho đối diện cảm giác hống hách, lấn lướt.

 

 

 

Tô Tiếu Tiếu chẳng thế là ý gì, nhưng chắc chắn là kẻ đến thiện cảm. Cô thoáng thấy mấy lời đồn đại rằng Sư trưởng Trần ban đầu để mắt tới Giang Tuyết, nhưng Giang Tuyết ưng nên mới cưới Tô Minh Lan.

 

Mấy chuyện phiếm lúc dư t.ửu hậu Tô Tiếu Tiếu xong thì bỏ quá tai. Theo lý mà cô và Tô Minh Lan thù oán, thật chẳng cái sự thù địch vô cớ từ .

 

Tô Tiếu Tiếu vốn chẳng quả hồng mềm để ai nắn thì nắn, cô liền khéo mà sắc:

 

"Vâng, cũng thấy kế khá là dáng đấy ạ. Có điều xe của Hàn Thành nhà xe đơn vị , là ông cụ nhà họ Triệu quý nên cho mượn để đưa đón . Ai thì bảo cùng là đồng chí Tô, cùng kế cả; ai tưởng cô là Công an Thái Bình Dương chứ, quản rộng thế gì. Thôi, xin phép."

 

Tô Tiếu Tiếu xong thì dắt tay Tiểu Đậu Bao thẳng. Tiểu Đậu Bao bỗng đầu , lè lưỡi mặt quỷ với Tô Minh Lan. Cậu nhóc thích phụ nữ , nếu dặn động tay động chân, sớm đá cô một cái .

 

Tô Minh Lan tức đến giậm chân bình bịch. Giang Tuyết từ thủ đô "nhảy dù" xuống đây lai lịch thế nào, bao năm nay chèn ép cô thì cô nhịn cũng đành. dựa cái gì mà ngay cả một con nhỏ thôn quê tên tuổi cũng đè đầu cưỡi cổ cô ?

 

Bộ quần áo Tô Tiếu Tiếu rõ ràng là hàng ngoại bang, tiền cũng mua nổi, đắt hơn bộ bao nhiêu . Cô đường đường là "đào chính" của đoàn văn công, là phu nhân sư trưởng, thế mà ăn mặc bằng một con nhỏ thôn quê, còn mắng cho kịp vuốt mặt, bảo cô còn mặt mũi nào nữa đây?

 

Tô Tiếu Tiếu đưa Tiểu Đậu Bao văn phòng Bộ trưởng báo cáo. lúc cả Tổng công trình sư thiết kế ở đó, thế là cùng thảo luận, sửa xong cả những chi tiết nhỏ nhặt nhất ngay tại chỗ, thậm chí còn đưa thêm một phương án dự phòng.

 

Bộ trưởng kinh ngạc hiệu suất việc của Tô Tiếu Tiếu, khỏi cảm thán: "Đồng chí Tô , nếu cô mà về đây thời gian thì chúng đỡ lo bao nhiêu."

 

Bên đội tuyên truyền nộp bản thảo cứ loạn cào cào, sửa một, hai, ba, bao nhiêu thời gian lãng phí việc chỉnh sửa. Nếu ai cũng như Tô Tiếu Tiếu thì chẳng tiết kiệm bao nhiêu công sức, cần ngày nào cũng tăng ca bù đầu mà vẫn xong việc như bây giờ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-70-lam-me-ke-nuoi-con/chuong-177.html.]

 

Tô Tiếu Tiếu lắc đầu:

 

"Chuyện đó để hãy tính ạ, hiện tại cảnh gia đình và sức khỏe của cháu cho phép. thưa Bộ trưởng, cháu cũng giống như các đồng chí khác thôi, ở nhà cũng tăng ca thức đêm suy nghĩ phương án, sửa tới sửa lui mới thành nhiệm vụ đấy ạ. Cháu thiên tài cứ tùy tiện là vẽ , tất cả đều là dùng thời gian và tâm huyết bồi đắp lên cả. Năm nay cháu về ngoại một chuyến, mấy ngày nay ngoài lúc ngủ là cháu vùi đầu bản thảo, đến cơm nước cũng đợi Hàn Thành nhà cháu về mới nấu cơ."

 

Tô Tiếu Tiếu dối, gia đình và sức khỏe đúng là cho phép, cơm cũng đúng là do Hàn Thành nấu. Không cô cố ý giấu nghề, mà vì cùng một công việc khác tăng ca xong, nhẹ như bỡn thì quá dễ gây thù chuốc oán. Hiện tại cô còn hành chính , sắp sinh con chăm con, giỏi đến mấy cũng thể thăng chức tăng lương trong ngày một ngày hai, cô chẳng chơi trội vô ích gì.

 

Tổng công trình sư Chu Kiến Quốc Tô Tiếu Tiếu với ánh mắt tán thưởng, gật đầu liên tục: " , chúng phương án thì thấy dễ dàng, nhưng đằng đó là bao nhiêu mồ hôi công sức thì chỉ đồng chí Tô mới . Ở Bộ Tuyên truyền chúng , chẳng việc gì là tùy tiện mà thành cả, tất cả đều là mồ hôi nước mắt, đồng chí nào cũng ."

 

Nghe họ , Bộ trưởng cũng thấy chủ quan, gật đầu bảo: "Được , đồng chí Tô Tiếu Tiếu, từ ngày mai cô bắt đầu nghỉ lễ . Có nhiệm vụ gì thì đợi cô ăn Tết ở quê lên tính tiếp."

 

Tô Tiếu Tiếu vốn dĩ tính toán như : "Thế thì quá, Hàn Thành nhà cháu cũng nghỉ từ ngày mai. Cháu về thu dọn đồ đạc , cố gắng sớm về sớm."

 

Bộ trưởng đồng hồ, đúng là cũng đến giờ tan tầm. Liếc thấy Tiểu Đậu Bao mới sực nhớ còn đứa nhỏ, ông cảm thán: "Thằng bé nhà cô ngoan thật đấy, bé tí thế im lâu như ."

 

Tô Tiếu Tiếu xoa đầu Tiểu Đậu Bao, dịu dàng : "Tiểu Đậu Bao nhà cháu ngoan lắm ạ. Ở nhà lớn trông nên cháu cũng dắt theo, dạy học cũng mang cùng, thành bé cũng quen ."

 

Bộ trưởng cảm thán một hồi về việc các đồng chí phụ nữ thật chẳng dễ dàng gì, hỏi cô nhận quà Tết (nhu yếu phẩm định kỳ) .

 

Tô Tiếu Tiếu lắc đầu: "Dạ ạ."

 

Bộ trưởng hỏi Chu Kiến Quốc: "Chẳng chúng phát hết ? Sao thấy ai mang qua cho đồng chí Tô? Đi, lấy ngay cho hai suất qua đây, một suất là dành cho đứa nhỏ."

 

 

 

Loading...