Xuyên Về Thập Niên 70 Làm Mẹ Kế Nuôi Con - Chương 181

Cập nhật lúc: 2026-04-25 00:50:44
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lý Ngọc Phượng đỡ tay con gái: "Con cho cẩn thận, cái ngưỡng cửa kìa! Sắp đến nơi , thùy mị nết na cho !"

 

 

Tô Tiếu Tiếu nũng nịu ôm lấy cánh tay : "Con lâu mà, con hẳn ba con trai lớn đấy thôi."

 

"Được , con phòng yên đấy, Xuân Anh qua đây giúp một tay." Lý Ngọc Phượng bảo.

 

Hàn Thành lấy bánh quy và kẹo cho lũ trẻ. Trương Xuân Anh cũng ăn ké với chúng, thấy chồng gọi, cô quên "tiện tay" cầm theo một viên kẹo: "Dạ, con sang ngay đây!"

 

Trương Xuân Anh vui vẻ bước ngoài. Cô thực sự thích gia đình cô em chồng . Trước đây cô ngưỡng mộ cả chị dâu vì điều kiện mua sắm thứ cho Đại Bảo. Đại Bảo áo mới mặc, còn Tiểu Bảo nhà cô chỉ mặc đồ cũ, giày cũ thừa của .

 

bây giờ cô chẳng còn ghen tị nữa, vì cô em chồng, chú rể và cả mấy đứa nhỏ đều thích Tiểu Bảo, món gì ngon cũng chẳng bao giờ quên phần của nó.

 

Tô Vệ Dân và Tô Chấn Hoa đầu tiên gặp ba đứa trẻ, chúng mà thấy quý vô cùng. Tiểu Bảo nhà họ thuộc hàng khôi ngô nhất nhì làng , nhưng dù cũng ở nông thôn dãi nắng dầm sương, da dẻ tránh khỏi sạm đen. Ba đứa trẻ nhà Hàn Thành thì hệt như những "tiểu tiên đồng" tòa của Quan Âm Bồ Tát, đứa nào đứa nấy trắng trẻo, đáng yêu vô cùng.

 

Đặc biệt là đứa nhỏ nhất tên Tiểu Đậu Bao, đôi mắt to tròn, môi đỏ răng trắng, trông còn xinh xắn và ngoan ngoãn hơn cả bé gái. Hai đang dạy Tiểu Bảo chơi cờ nhảy, nhóc còn chơi, trong miệng ngậm một viên kẹo, đôi mắt to tròn chăm chú các chơi một cách yên lặng, hề quấy phá chút nào.

 

"Tiếu Tiếu , mấy đứa nhỏ nhà con ngoan thật đấy."

 

Tiểu Bảo so với đám trẻ trong làng ngoan , nhưng Đại Bảo về thì tránh khỏi cãi cọ xích mích. Tô Vệ Dân đây Lý Ngọc Phượng kể còn bán tín bán nghi, ba thằng nhóc con chẳng lẽ quậy banh nhà , ông còn lo con gái kế chắc vất vả lắm.

 

Hôm nay tận mắt chứng kiến mới tin, đúng là những đứa trẻ chơi thì chơi thật nhưng hề nghịch ngợm quá đà, chơi cờ nhảy cũng tranh giành cãi vã, gì sai thì nhỏ nhẹ bảo chứ hề gào thét, khiến cho cái giọng "loa phóng thanh" của Tiểu Bảo cũng nhỏ hẳn.

 

Tiểu Bảo chơi, hai cũng kiên nhẫn giảng giải cho em. Tiểu Đậu Bao thỉnh thoảng đút cho Tiểu Bảo một viên kẹo. Tô Vệ Dân cảm thán, mấy đứa trẻ chung sống với bao lâu, tình cảm khăng khít đến thế? Lúc Tiểu Bảo từ đó về, nó còn ủ rũ mất một thời gian dài mà.

 

Tô Tiếu Tiếu cạnh Hàn Thành, lũ trẻ gật đầu: "Chúng nó lúc nào cũng ngoan như ạ."

 

"Là do Tiếu Tiếu dạy bảo ." Hàn Thành .

 

Tô Vệ Dân càng thêm hài lòng. Sau khi trò chuyện vài câu, Tô Tiếu Tiếu kéo Hàn Thành, bảo mang hành lý về phòng.

 

Họ đột ngột trở về, Lý Ngọc Phượng kịp chuẩn gì, nhưng bà vốn thói quen dọn dẹp phòng cho Tô Tiếu Tiếu thường xuyên, chăn màn cũng giặt giũ phơi phóng định kỳ. Trước đó nghĩ rằng thể con sẽ về ăn Tết nên bà chuẩn sẵn hết cả, giờ mang vẫn thơm tho sạch sẽ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-70-lam-me-ke-nuoi-con/chuong-181.html.]

Phòng của Tô Tiếu Tiếu nhiều đồ đạc nhưng ngăn nắp. Cô tựa đầu giường xuống, đưa tay xoa xoa vùng thắt lưng. Hàn Thành nắm lấy tay cô giúp cô xoa bóp: "Ngồi xe lâu như thế chắc là mệt đúng ? Em nghỉ một lát , để dọn dẹp cho."

 

Tô Tiếu Tiếu kéo xuống, tựa lòng : "Anh lái xe còn mệt hơn . Chúng cùng nghỉ một lát, lúc nào đến giờ cơm sẽ gọi."

 

Hàn Thành ôm lấy cô: "Như vẻ lắm nhỉ? Hay là cứ ngoài trò chuyện với thêm lát nữa?"

 

Tô Tiếu Tiếu lắc đầu: "Nghe lời em, nghỉ ngơi chút ."

 

Hàn Thành cãi vợ, mà quả thực cũng thấm mệt nên đành xuống nghỉ cùng cô.

 

Trong bếp, hai con Lý Ngọc Phượng và Trương Xuân Anh cũng đang râm ran chuyện trò.

 

"Mẹ ơi, chú rể nhà đúng là thật đấy, đối xử với cô út cực kỳ , mấy đứa nhỏ cũng ngoan nữa." Trương Xuân Anh cho thêm củi bếp.

 

Lý Ngọc Phượng đảo miếng thịt lợn trong nồi, ngậm miệng: "Tất nhiên là , chẳng với các con từ sớm ?"

 

Trương Xuân Anh : "Nghe kể là một chuyện, tận mắt thấy là chuyện khác. Mẹ chú rể mà xem, ánh mắt cứ như dính c.h.ặ.t lấy Tiếu Tiếu nhà , cưng như cưng trứng mỏng ."

 

Nụ môi Lý Ngọc Phượng càng thêm đậm: "Ra ngoài đừng lung tung, . Họ đối xử với Tiểu Bảo, mấy đứa trẻ cũng ngoan, Trụ T.ử cũng chẳng khác gì con đẻ. Con cũng đối xử công bằng với lũ trẻ, đừng bên trọng bên khinh đấy."

 

Trương Xuân Anh gật đầu: "Con mà, chút chừng mực con vẫn ."

 

Lý Ngọc Phượng: "Con canh lửa , nước cạn bớt là múc . Mẹ cho khá nhiều bắp cải đấy, nhớ múc bắp cải với miến xuống cùng, kẻo lúc ăn chẳng thấy thịt . Mẹ xem Tiếu Tiếu thế nào."

 

Trương Xuân Anh: "Con ."

 

Lý Ngọc Phượng quên dặn thêm một câu: "Đừng ăn vụng đấy, lát nữa cả nhà cùng ăn."

 

Trương Xuân Anh đỏ mặt, cô đúng là đang định ăn vụng thật: "Con ăn vụng , con chỉ nếm thử xem mặn nhạt thế nào thôi mà."

 

"Hàn Thành đang ở đây đấy, đừng mất mặt, nhà lúc nào thiếu miếng ăn cho con mà thế?"

 

 

 

Loading...