Xuyên Về Thập Niên 70 Làm Mẹ Kế Nuôi Con - Chương 187

Cập nhật lúc: 2026-04-26 03:11:37
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Dương Nam Hoài bất giác nhớ tới hai đứa cháu ngoại của . Đứa lớn chắc cũng trạc tuổi Tiểu Bảo. Trước khi rời biên cương, ông nhận nhu yếu phẩm và thư từ của Hàn Thành gửi tới. Trong thư cưới một vợ kế , đối xử với các con cực kỳ chu đáo nên bảo ông bà yên tâm. Chỉ là hai đứa cháu dạy bảo ngoan ngoãn như Tiểu Bảo .

 

Đồng Minh Nguyệt tiếng Tiểu Bảo thì từ trong bếp : "Tiểu Bảo, con sang đây lúc ai thấy ?"

 

"Dạ ai thấy , bà Đồng yên tâm ạ. Cháu về đây, nhà đang chờ cháu về ăn cơm."

 

Đồng Minh Nguyệt ban nãy ao xem náo nhiệt, loáng thoáng thấy một đôi vợ chồng dắt theo mấy đứa nhỏ, Tiểu Bảo cũng ở đó. Người đàn ông cao lớn, tay bế một đứa trẻ, chiếc ô che khuất khuôn mặt nên bà rõ. Người phụ nữ vóc dáng nhỏ nhắn, lông mày dịu dàng, lũ trẻ cứ quấn quýt quanh cô. Hai đó chắc hẳn là cô chú của Tiểu Bảo.

 

Bà tò mò hỏi thêm: "Cô của con ba đứa con trai ?"

 

Tiểu Bảo gật đầu, giơ ngón tay đếm: "Nhà cô Cơm Nắm, Trụ Tử, em Đậu Bao. Ba em ruột ạ. Cả nhà cháu còn cháu với Đại Bảo nữa. Trong bụng cô còn em Bánh Trôi, bụng cháu cũng em bé nữa. Oa, tính nhà cháu đông em thật đấy!"

 

Dương Nam Hoài và Đồng Minh Nguyệt thấy cái tên "Cơm Nắm" và "Đậu Bao" thì tim bỗng "hẫng" một nhịp. Hai đứa cháu ngoại của họ tên ở nhà cũng là Cơm Nắm và Đậu Bao. nghĩ , đây là ba em ruột, còn một đứa nữa trong bụng, mà mấy cái tên như Cơm Nắm, Đậu Bao cũng phổ biến như "Cún con, Mèo con" thôi. Vả , gia đình Đội trưởng Tô chắc đời nào để con gái kế cho nhà , nên ông bà gạt ngay ý nghĩ đó , hỏi thêm nữa.

 

Đồng Minh Nguyệt xoa đầu Tiểu Bảo: "Cô của con thật phúc, con trai và cháu trai đều ngoan thế ."Con gái bà phúc phận đó, để hai đứa con trai giờ .

 

Tiểu Bảo toe toét: "Vì cô cháu là nhất thế gian mà! Cô thương cháu nhất, trong nhà cháu cũng thích cô nhất... , giờ thích cả dượng và các em nữa. Ông Dương, bà Đồng, cháu cũng thích hai lắm, hai cũng sẽ gặp phúc lành thôi ạ!"

 

Khuôn mặt hằn sâu dấu vết sương gió của Đồng Minh Nguyệt giãn , bà cúi xuống ôm Tiểu Bảo: "Phải, gặp gia đình con là phúc của ông bà. Ông bà cũng thích Tiểu Bảo."

 

Họ chịu đủ sự ghẻ lạnh và sỉ nhục ở nông trường biên cương, đến mức suýt quên lòng thiện lương như thế . Nếu nhờ Hàn Thành âm thầm vận động để họ chuyển về đây, chắc họ gục ngã ở nơi biên thùy xa xôi đó . Đến đây, họ cố gắng thấp thỏm, tiếp xúc với xã viên, chuẩn tâm lý chịu khổ, nhưng ngờ gặp nhà Đội trưởng Tô bụng đến thế. Những ngày ở làng họ Tô là quãng thời gian thanh thản nhất của họ kể từ khi hạ phóng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-70-lam-me-ke-nuoi-con/chuong-187.html.]

Đại ân lời nào tả xiết, họ chỉ đem hết kiến thức cả đời để dạy cho Tiểu Bảo hiếu học, coi như một cách để tri thức truyền nối....Tuyết rơi suốt hai ngày. Chớp mắt đến ngày 28 Tết – ngày tổng vệ sinh theo phong tục. Năm nay nước sông đóng băng nên thể mang đồ sông giặt như khi, chỉ thể đun nước nóng lau chùi trong nhà, quét mạng nhện, dọn dẹp sạch sẽ từng ngõ ngách.

 

Ngày 29 Tết tuyết cuối cùng cũng ngừng rơi. Đây là ngày lũ trẻ thích nhất, vì nhà nào điều kiện một chút cũng sẽ chuẩn đồ chiên rán ăn Tết. Dù Hàn Thành mang dầu về nhiều, nhưng Lý Ngọc Phượng vẫn tiết kiệm để xào nấu hàng ngày cho ngon, nên bà chỉ một ít "Mộc thự tô" (Bánh sắn lát chiên) – đặc sản của làng.

 

Miếng bột sắn khô thả chảo dầu nóng là phồng to như bánh phồng tôm, thơm giòn tan trong miệng. Lũ trẻ thích lắm, nhưng Tô Tiếu Tiếu dám cho chúng ăn nhiều sợ nóng trong .

 

Thường thì ngày gia đình cả Tô Chấn Trung cũng sẽ từ huyện về. Tiểu Bảo cứ đòi lên huyện đón Đại Bảo và mua sắm Tết. Lý Ngọc Phượng bảo đồ cô út mang về đầy nhà , mua thêm gì, nhưng Tiểu Bảo khăng khăng mua pháo để còn dắt các ... đốt phân bò.

 

Trương Xuân Anh thấy con đòi "đốt phân bò" thì tức đến nổ đom đóm mắt, véo tai Tiểu Bảo một trận. Cơm Nắm thấy phân bò đen sì, thối hoắc thì cũng lắc đầu nguầy nguậy, quần áo của dính bẩn .

 

Tô Tiếu Tiếu thấy Tiểu Bảo sắp giận dỗi như cá nóc, liền xoa đầu dỗ dành: "Được , để dượng lái xe đưa chúng lên huyện mua pháo hoa, pháo tép, nhưng đốt phân bò nhé, bẩn lắm cô chịu nổi."

 

Thế là cả nhà sáu (vợ chồng Hàn Thành và bốn đứa trẻ) rầm rộ tiến về huyện thành.

 

Không khí Tết ở huyện thành thời kỳ tuy rực rỡ đèn hoa nhưng cũng đông đúc. Các cửa hàng, cung tiêu xã cũng chen . Hàn Thành thấy cảnh tượng thì hối hận vì mua pháo ở thành phố , nhưng Tiểu Bảo thì thấy bình thường, nhóc còn hăng hái đòi chen mua giúp dượng.

 

Hàn Thành đưa cả nhà đến khu tập thể của nhà máy thực phẩm nơi cả ở. Khu tập thể cũ kỹ, hành lang chật hẹp, Tiểu Đậu Bao bắt bế mà tự nắm tay các leo lên tầng hai.

 

Gia đình cả Tô Chấn Trung đang dọn dẹp để chuẩn về quê. Thấy em gái và các cháu đến, chị dâu Lương Hồng Mai mừng kinh ngạc. Chị xuýt xoa khen Tô Tiếu Tiếu dạo xinh , hồng hào hẳn . Ba củ cải nhỏ lễ phép chào hỏi khiến chị cả thích mê.

 

Đại Bảo (con trai cả) vốn sống huyện nên thiết với cô út bằng Tiểu Bảo, nhưng cũng thích cô xinh . Cậu bé lấy kẹo mứt gừng chia cho các em. Cơm Nắm ăn thử thấy ngọt thanh liền thích mê, đòi bảo ba mua thêm một ít.

 

 

 

Loading...