Tiểu Đậu Bao vai ba, chạm tới độ cao mà bao giờ với tới, thích thú reo lên: "Ba ơi, cao tí nữa, cao tí nữa mà~~~" Cơm Nắm mà thèm thuồng: "Đậu Bao ơi, đến lượt , đến lượt !" Đậu Bao cứ ôm c.h.ặ.t đ.ầ.u ba mà , nhất quyết xuống khiến Cơm Nắm tức đến giậm chân.
Tô Vệ Dân đưa cho Hàn Thành tờ "Tân Xuân Đại Cát": "Hàn Thành cao ráo, cửa sổ cao nhất phía nhà dán một tờ con."
Hàn Thành đặt con xuống, cầm tờ giấy đỏ vòng sân . Tại cửa viện phía , một bóng gầy gò đang dán câu đối lên lanh-tô cửa. Một cảm giác quen thuộc đến kỳ lạ ập đến, Hàn Thành vẫn nhớ gặp ở , cho đến khi mái đầu lốm đốm bạc ...
Hàn Thành sững sờ tại chỗ, hồi lâu mới thốt lên đầy kinh ngạc: "Nhạc phụ?"
Dáng gầy guộc của Dương Nam Hoài khẽ run lên, đôi mắt già nua mờ đục cũng đầy chấn động : "Hàn Thành? Là con ?"
Hàn Thành bước nhanh tới: "Nhạc phụ, là con đây. Sao... ở đây? Nhạc mẫu và cả ạ?"
Dương Nam Hoài thần sắc phức tạp, thấy xung quanh ai liền vội bảo: "Ở đây tiện chuyện, nhà ."
Hàn Thành nhanh tay dán tờ câu đối lên cửa sổ theo Dương Nam Hoài trong căn viện đổ nát. Trong nhà, nhạc mẫu Đồng Minh Nguyệt và cả Dương Lâm đều ở đó. Nhiều năm gặp, cuộc hội ngộ bất ngờ khiến đôi bên đều bồi hồi trăm mối ngổn ngang.
"Mọi vẫn khỏe chứ ạ?" Hàn Thành khó khăn mở lời. Thực hỏi cũng như , trong cảnh mà cho ?
Thế nhưng Dương Nam Hoài gật đầu liên tục: "Khỏe, lúc ở biên cương thì , nhưng giờ thì . Gia đình Đội trưởng Tô ở đây đều là , họ chiếu cố ba chúng . Những nhu yếu phẩm con gửi đến biên cương chúng đều nhận cả. Giờ ăn no mặc ấm, cuộc sống thế là lắm . , con ở đây? Chẳng con nên ở quân khu ?"
Đồng Minh Nguyệt phản ứng nhanh hơn, bà kinh ngạc Hàn Thành: "Chẳng lẽ... chẳng lẽ con là..."
Hàn Thành gật đầu, xác nhận điều bà đang nghĩ: "Vâng, con gái của Đội trưởng Tô mà nhắc tới chính là vợ mới của con – Tô Tiếu Tiếu."
Gia đình Dương Nam Hoài giờ đây thể dùng từ "kinh ngạc" để mô tả nữa. Trên đời chuyện trùng hợp đến thế? Người cô và dượng " nhất thế gian" trong miệng Tiểu Bảo, hóa chính là Hàn Thành và vợ mới của ?
Dương Nam Hoài hỏi: "Nhà Đội trưởng Tô ? Hay là do con vận động để đưa chúng về đây?"
Hàn Thành lắc đầu: "Họ ạ. Con cũng quyền hạn lớn đến thế, con chỉ phản hồi tình hình thực tế lên cấp thôi. Dương Mai là liệt sĩ, vốn dĩ gia đình thuộc diện hạ phóng biên cương, lẽ do sai sót ở khâu nào đó. Giờ điều về đây là muộn , ngờ âm sai dương thác đưa đến đúng chỗ ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-70-lam-me-ke-nuoi-con/chuong-190.html.]
là trùng hợp thành chuyện, nhân quả tuần dường như định sẵn.
Bà Đồng Minh Nguyệt bồi hồi: "Thế mấy đứa nhỏ con dắt xem bắt cá hôm nọ là Cơm Nắm và Đậu Bao ? Sao Tiểu Bảo bảo dượng nó ba đứa con trai ruột?"
Hàn Thành giải thích về Trụ Tử, rằng gia đình bé cảm thấy lạc lõng nên mới coi như em ruột thịt. Gia đình họ Dương thì thở phào, hóa vì Tiểu Bảo cô " kế" mà bảo là ba con trai nên họ mới nghĩ về hướng đó.
"Tiếu Tiếu và mấy đứa nhỏ vẫn chứ con?" Bà Đồng đầy hy vọng.
Hàn Thành gật đầu chắc nịch: "Tiếu Tiếu , chúng con sống hòa thuận. Cô coi Cơm Nắm và Đậu Bao như con ruột, lũ trẻ quấn quýt cô , cứ yên tâm."
Dương Nam Hoài gật đầu: "Thế thì chúng yên tâm . Chuyện của chúng con cần lo, cứ sống đời là . Con cũng đừng liên lạc quá nhiều với bên . Nhà Đội trưởng Tô bụng, nhưng làng quê như thành phố, dân ở đây chất phác nhưng cũng bàn tán, nhất cứ giữ kín mối quan hệ , cơ hội hãy ."
Hàn Thành đồng ý. Anh vốn cũng gia đình Dương Mai xáo trộn cuộc sống của nhà họ Tô.
Anh cả Dương Lâm cũng thêm: "Biết vài năm nữa tình hình bớt căng thẳng, chúng về thành phố. Giờ cứ lẳng lặng mà sống thôi. Những ơn huệ của nhà họ Tô, cơ hội sẽ đền đáp."
Dương Nam Hoài dặn dò: "Tiểu Bảo là một mầm non hiếm , thông minh hiếu học, chúng dạy bảo nó thêm chút kiến thức. con yên tâm, chúng sẽ tiếp xúc với những khác nhà họ Tô ."
Bà Đồng Minh Nguyệt khẩn khoản: "Hàn Thành, con cách nào để Tiểu Bảo dắt mấy đứa nhỏ ngoài cho chúng một cái ? Chỉ từ xa thôi, chúng phiền ."
Hàn Thành suy nghĩ : "Tối nay lũ trẻ chắc sẽ ngoài đốt pháo hoa, hai đứa nhỏ nhất chính là Cơm Nắm và Đậu Bao. Khi nào tiếng pháo bên nhà chúng con, cứ phía là sẽ thấy chúng."
Hàn Thành định để ít tiền và phiếu lương thực nhưng ông bà nhất quyết từ chối. Trước khi , Dương Nam Hoài còn dặn kỹ: "Đừng gửi đồ cho chúng nữa, mấy năm nay hạn chế qua là nhất. Đường còn dài, ba tin ngày tươi sáng sẽ còn xa ."
Nhìn bóng lưng Hàn Thành khuất dần, bà Đồng Minh Nguyệt thở dài nuối tiếc: "Ông Dương , con rể bao, giá mà Dương Mai còn sống..."
Dương Nam Hoài an ủi vợ: "Hy sinh chiến trường là đích đến vinh quang nhất của con gái , nó gì hối tiếc . Biết vợ mới của Hàn Thành là con gái nhà Đội trưởng Tô, thấy nhẹ lòng hẳn. Trước đây cứ lo con rể lấy ai, đối xử với cháu ngoại , giờ thì thể kê cao gối mà ngủ . Chúng cảm ơn cô mới đúng."