Tiểu Bánh Bao thuận tay ném bay , Đậu Bao lạch bạch chạy nhặt, phủi sạch bụi mới đưa : "Tiểu Bánh Bao ném đồ lung tung ?"
Tiểu Bánh Bao nào gì, thấy đưa vẫn là món cũ, thích nên tiện tay ném tiếp. Tiểu Đậu Bao thông minh chẳng quản ngại phiền hà, nhặt vài xong nhóc cảm thấy lẽ em trai đang hiểu lầm đây là một trò chơi.
Thế là nhóc tìm một sợi dây, buộc con b.úp bê vải ghế của Tiểu Bánh Bao.
Lần thì Tiểu Bánh Bao chịu c.h.ế.t, dứt mà ném cũng xong, chỉ đó vùng vẫy với con b.úp bê. Đôi mắt Tiểu Đậu Bao híp thành hình vầng trăng khuyết, xoa đầu em trai: "Hết ném nhé? Lần còn dám ném lung tung nữa ?"
Đùa với em trai xong, Đậu Bao sang hôn em gái: "Em gái là ngoan nhất, ngoan giống đó, moa moa~~~"
Trông nhóc tì bận rộn như một chú ong nhỏ, hôn xong còn líu lo chuyện ngừng với em gái, đến mức Hàn Thành về lúc nào cũng .
Hàn Thành bế nhóc lên, dùng trán cọ cọ trán nhóc: "Chỉ con là ngoan nhất, trông em cho cha ."
Tiểu Đậu Bao ôm cổ cha: "Mẹ bảo bếp đang nấu dầu mỡ nguy hiểm lắm, cho Đậu Bao , nên con , các em cũng luôn~~~"
Trong bếp, ba ông lớn đang ăn hoa bí ngô chiên.
Vị hoa bí ngọt thơm quyện với lớp bột mỳ mằn mặn giòn rụm, ngon đến mức ba đứa nhỏ dùng từ gì để tả. Bữa ăn lẽ là bữa "xa xỉ" nhất từ khi Tô Tiếu Tiếu xuyên tới đây.
cả năm mới một , là ngày Tết, tốn chút dầu mỡ cũng chẳng . Tô Tiếu Tiếu đưa một bông hoa bí lên miệng Hàn Thành, há miệng c.ắ.n một miếng gật đầu: "Ngon lắm."
"Anh kho lấy ít hoa cúc với kim ngân hoa nấu nước mát cho đám nhỏ uống . , suất quà Tết năm nay mấy quả lê tuyết đúng ? Lấy hai quả luôn, cả nắm mã thầy hôm nọ mua thành phố nữa."
Cô dặn dò.
Tết nhất ăn đồ chiên rán nhiều, giải nhiệt là viêm họng ngay. Nồi "nước mát" thanh giọng gồm lê thái hạt lựu, mã thầy đập dập, hoa cúc, kim ngân hoa và một miếng đường phèn nhỏ đun sôi.
Đây là thức uống giải vây tuyệt vời nhất cho đám trẻ khi ăn đồ nóng. Buổi tối, món khoai môn khâu nhục chính thức lên mâm.
Món ăn đảo lộn nhận thức của Hàn Thành và đám nhỏ về thịt ba chỉ và khoai môn.
Sao mà nó thể ngon đến nhường ! Khoai môn bùi bùi, thấm đẫm mỡ thịt và hương chao, mềm đến mức tan trong miệng.
Tô Tiếu Tiếu còn lấy một ít khoai môn mềm nhừ, rửa qua nước sôi cho bớt dầu mỡ trộn bột gạo cho cặp song sinh.
Không chỉ Tiểu Bánh Bao đòi ăn mà cả Tiểu Bánh Trôi cũng ăn thêm mấy miếng. Chớp mắt đến đêm Ba mươi, đến lúc dán liễn đỏ đón Xuân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-70-lam-me-ke-nuoi-con/chuong-237.html.]
Năm nay Tiếu Tiếu để các củ cải nhỏ tự do sáng tạo, dán gì, gì đều cho các con tự bàn bạc. Trong kho lấy giấy đỏ, Hàn Thành định liễn cửa chính vì sợ qua đường "tác phẩm" của đám nhỏ mà rụng răng.
Tiếu Tiếu ngăn , ghé tai thì thầm: "Cứ để bọn trẻ . Nếu năm nay , cả năm tới chúng nó sẽ tự giác luyện chữ rồng bay phượng múa cho xem, tin ?"
Hàn Thành đôi mắt cong cong, cảm nhận thở thơm như hoa lan của vợ, nhịn mà hôn nhẹ lên môi cô: "Anh tin, đều theo em hết."
Tiếu Tiếu kiễng chân đáp nụ hôn của chồng, cho đến khi cả hai thở hổn hển mới buông .
Cô tựa đầu n.g.ự.c , khẽ : "Hàn Thành, đây là cái Tết thứ hai chúng bên . Thời gian trôi nhanh quá, mới chớp mắt mà Tiểu Bánh Bao và Tiểu Bánh Trôi hơn nửa tuổi ."
Hàn Thành nâng mặt vợ lên, hôn thêm nữa: "Đếm theo Tết thì nhanh thật, đợi đến cái Tết thứ hai mươi bên , chắc đám nhỏ dựng vợ gả chồng hết cả ."
Tiếu Tiếu ôm lấy : "Hàn Thành, bảo đến cái Tết thứ hai mươi, chúng sẽ ở ?"
Hàn Thành thốt chút do dự: "Thủ đô."
Tiếu Tiếu ngẩng đầu , ngoài cửa sổ, ánh mắt xa xăm: "Chẳng em lên Thủ đô học ? Anh thấy ngày đó còn xa nữa ."
Ngoài cửa vang lên tiếng gọi của Cơm Nắm: "Cha ơi ơi, hai lấy giấy đỏ gì mà lâu thế? Tụi con nóng lòng 'múa b.út' lắm đây !"
Hai vợ chồng hạnh phúc: "Tới ngay đây!"
Đại Bảo và Tiểu Bảo theo ông Dương Nam Hoài học chữ bấy lâu nay quả là uổng công.
Đặc biệt là Tiểu Bảo, nhóc học lâu nhất, nét chữ bắt đầu lộ chút phong cốt, chỉ là vì tuổi còn nhỏ, lực tay khống chế điêu luyện nên vẫn còn chút non nớt. Đại Bảo học huyện điều kiện luyện tập hằng ngày như em trai, nhưng bù cần cù, hễ rảnh là tự giác luyện chữ nên cũng khá.
Dương Lâm còn dạy các vẽ tranh, nên tay nghề hội họa của cả hai cũng chẳng . Về phần Cơm Nắm, chữ cứng (bút máy) học từ Tô Tiếu Tiếu, còn chữ mềm (lông) thì học từ Hàn Thành.
Vì chữ cứng dùng nhiều nên cực kỳ chăm học, còn chữ lông ít dùng, thấy chẳng báu bở gì nên lười luyện.
Kết quả là chữ b.út máy của Cơm Nắm hơn hai em Đại Bảo, nhưng chữ lông thì kém một bậc. Đường đường là một "học bá" bao giờ nếm mùi thất bại trong học tập, Cơm Nắm đả kích nặng nề.
Viết xong bốn chữ "Ngũ Cốc Phong Đăng" (Ngũ cốc đầy kho), ôm lấy Tiểu Đậu Bao gào lên: "Tiểu Đậu Bao ơi, chữ của mà bằng Đại Bảo với Tiểu Bảo, hu hu hu. . ."
Tiểu Đậu Bao hồi nhỏ dùng cành tre vẽ vời mặt đất, học với các thì phấn bảng đen, thỉnh thoảng mới mượn b.út lông của để quẹt vài cái.