Tiểu Trụ T.ử suy nghĩ một chút. Tên khai sinh của Cơm Nắm và Đậu Bao là Hàn Tĩnh và Hàn Khang, chú Hàn là lấy từ câu "Thôn xóm hài hòa phong phú, làng bản đều giữ sự yên và khỏe mạnh. Thực chất là mong các nhóc an lạc, khỏe mạnh, bình an. Tiểu Bánh Bao tên là Hàn Thần, Tiểu Bánh Trôi tên là Hàn Tinh, dì Tô thích ngắm biển , hy vọng cặp song sinh lớn lên thể hướng tới bầu trời của riêng , đều là những lời chúc tụng .
Còn cái tên Tiểu Trụ T.ử của , bà nội kể là do bà đây thấy cái cột trong phòng khách nên thuận miệng đặt luôn, tên khai sinh cũng gọi thẳng là Trương Trụ.
Tiểu Trụ T.ử cũng nhận sự kỳ vọng của bề , gật đầu: "Vâng, để ông nội đặt ạ."
Trương Hồng Đồ : "Vậy mai ba gọi điện cho ông luôn. Ba sẽ cố gắng nghỉ phép sớm để nhà sớm, con cũng kịp theo chú Hàn về thôn Tô gia."
Tiểu Trụ T.ử mỉm gật đầu: "Vâng, ba cứ sắp xếp ạ."
...
Tiểu Đậu Bao đem gạo và dầu kiếm cho ông bà ngoại ăn. Hàn Thành vốn định dỡ một nửa đồ xuống, còn một nửa để xe để mang thẳng về thôn Tô gia. Tiểu Cơm Nắm bảo để dành sữa bột và sữa mạch nha của cho 2 bé út uống.
Nhóc con bảo là: "Con thông minh thế , uống ít một tí cũng , để 2 bé út uống nhiều cho cũng thông minh giống con."
Tô Tiếu Tiếu còn gì nữa đây?
Cô suy nghĩ một hồi, quyết định để hết xe mang về luôn. Dù về cũng tiêu tốn ít lương thực, đồ Hàn Thành phát thì để nhà ăn dần. Ông bà nội của Cơm Nắm và Đậu Bao vẫn đang ở thôn Tô gia, sẵn tiện cũng gửi cho họ một phần.
Chuyện đợi đám trẻ ngủ trưa hết, Tô Tiếu Tiếu mới bàn bạc với Hàn Thành.
Hàn Thành ngẫm nghĩ : "Lãnh đạo mới nhậm chức đang đẩy mạnh việc minh oan và thực thi chính sách, gia đình ba nhà họ Dương vốn cũng chẳng phạm sai lầm gì, chắc chắn sẽ thuộc diện về thành phố đợt đầu. Anh đoán muộn nhất là năm họ sẽ về thôi."
Tô Tiếu Tiếu gật đầu: "Thế thì quá, là về cho tụi nhỏ gặp một chút nhé?"
Hàn Thành lắc đầu, xoa đầu vợ lương thiện: "Không cần vội vàng lúc , đợi họ về thành phố sẽ đích dẫn Cơm Nắm và Đậu Bao thăm, tránh gây thêm rắc rối cho cha ở quê."
Tô Tiếu Tiếu đồng ý: "Cũng , chỉ là đống đồ lúc đó thế nào? Đám nhóc đều cả, Cơm Nắm với Đậu Bao thì tinh ranh lắm." Hai cái "củ cải" giờ chẳng dễ lừa chút nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-70-lam-me-ke-nuoi-con/chuong-260.html.]
Hàn Thành bảo: "Cứ với tụi nhỏ là mấy thầy cô ở dãy nhà cuộc sống gian khổ, nhà gửi một phần đồ Tết cho họ, dặn tụi nhỏ đừng ngoài lung tung. Ăn cơm tối xong nhân lúc trời tối vòng cửa dỡ đồ, như sẽ ai phát hiện, cũng đỡ giải thích với cha ."
Tô Tiếu Tiếu thở dài: "Cả năm trời mới gửi cho ông bà nội Cơm Nắm Đậu Bao chút đồ mà cứ như hoạt động bí mật , thật là..."
Hàn Thành ôm lấy vợ hôn một cái. Tô Tiếu Tiếu luôn chu đáo nghĩ cho khác, nếu là khác chắc tấm lòng rộng mở thế . Cũng chính vì mà đám trẻ cô dạy dỗ đứa nào cũng khí chất hào sảng giống .
"Không , những ngày sắp kết thúc . Nếu đoán nhầm, tập tranh tuyên truyền mà Bộ trưởng Khương cùng đám trẻ chắc chắn nội dung hưởng ứng chính sách mới. Ông chắc cũng nhận tin tức gì đó , chờ đến lúc tập tranh mắt, lẽ đất trời sẽ sự đổi lớn đấy."
Tô Tiếu Tiếu luôn cảm phục khứu giác nhạy bén của Hàn Thành. Cô nhớ mang máng là từ năm sẽ đợt thanh niên tri thức về thành lớn, năm nữa thì khôi phục thi Đại học, đ.á.n.h dấu sự kết thúc của thời kỳ . Chỉ là cô học chính trị và lịch sử bình thường nên nhớ rõ thời gian cụ thể.
Tiểu Bánh Bao bắt đầu ngủ cùng các , còn phòng của Tiểu Bánh Trôi thì Hàn Thành cho nhiều món đồ chơi con gái, còn treo cả chuông gió. Tô Tiếu Tiếu thì nhờ Nhã Lệ may rèm cửa và đồ treo trang trí . Căn phòng và chiếc giường nhỏ đều bày biện ấm cúng nên giờ con bé chẳng thèm về phòng ba ngủ nữa, cứ đòi mở cửa phòng để ngủ riêng.
Phòng các cũng mở cửa, chỉ cần con bé gọi một tiếng là mấy ông sẽ lao tới ngay.
Lúc đầu con bé tưởng các đang chơi trò trốn tìm với . Sau đó nó đ.â.m nghiện cái "trò" , thế là khi ngủ gọi , ngủ dậy gọi , thậm chí mơ cũng gọi . Nói chung cứ rảnh là gọi, hại mấy ông cứ chạy chạy bận tối mặt tối mũi.
Ba ngày , Hàn Thành bắt đầu kỳ nghỉ phép sớm, cả nhà dọn dẹp đồ đạc lên đường về thôn Tô gia thăm .
Nhà Tiểu Trụ T.ử hai ngày nữa mới khởi hành. Vì sẽ nhiều ngày gặp các em nên từ sáng sớm chạy sang ôm khư khư em gái buông.
Con bé cứ tưởng Trụ T.ử sẽ cùng, kết quả xe nổ máy mà vẫn lên, còn chạy theo bên ngoài vẫy tay, con bé cuống quýt đập cửa kính: "Ma ma... ma ma... Anh... ơi..."
Tô Tiếu Tiếu ôm lấy con gái: "Anh Trụ T.ử cùng chúng , về Thủ đô thăm ông nội , mấy ngày nữa mới tới gặp . Chúng nhé?"
Con bé mếu máo, đôi mắt to tròn long lanh nước : "Không chịu ~~"
Trụ T.ử cực kỳ chiều chuộng em gái, trong mắt Tiểu Bánh Trôi thì Trụ T.ử cũng giống như các trong nhà . Các đều ở xe với bé mà mỗi Trụ T.ử ở , bảo con bé chẳng giận dỗi cho .