Bốn đứa trẻ một năm gặp bao nhiêu chuyện để . Thấy lớn bắt đầu khuân đồ, chúng cũng lăng xăng chạy giúp một tay.
Đồ đạc dỡ xuống chất đầy một góc nhà khiến bà Lý Ngọc Phượng kinh hồn bạt vía: "Các con cái gì thế ? Định dọn sạch kho hàng ở đó về đây ? Ôi, đây là thịt cừu? Thịt lợn cũng mua nhiều thế ?"
Bà Lý đống thịt mà xót xa giùm con, bà cốc đầu con gái một cái: "Con định bê cả hợp tác xã với lò mổ về nhà đấy ? Nhà bao nhiêu đứa trẻ mà chẳng tiết kiệm gì cả."
Tô Tiếu Tiếu lắc đầu khổ: "Mẹ ơi, con với Hàn Thành chỉ mua ít thịt thôi. Còn dầu, gạo, mì, thịt lạp, đường, bánh, cả sữa bột, sữa mạch nha đều là lương thực do Cơm Nắm và Đậu Bao tự kiếm đấy ạ. Hai đứa nó cứ khăng khăng mang về cho ông bà ngoại ăn."
Bà Lý hít một lạnh, thể tin nổi Cơm Nắm và Đậu Bao: "Tự các con kiếm lương thực ?"
Hai "củ cải" híp mắt gật đầu cái rụp. Cơm Nắm khoe: "Tụi con mỗi đứa còn kiếm mười đồng tiền công nữa, Trụ T.ử cũng phần."
Tô Tiếu Tiếu tóm tắt đầu đuôi câu chuyện, khiến cả nhà trầm trồ ngớt.
Tô Chấn Hoa thán phục: "Các cháu giỏi quá. Cậu hai đồng cả năm cũng chắc kiếm nhiều lương thực thế ."
Cơm Nắm hồn nhiên: "Nếu Đại Bảo và Tiểu Bảo cũng ở đó thì chắc chắn cũng kiếm ạ."
Mọi thì nhất thời gì. Thời buổi xuất thực sự quan trọng. Nhà họ Tô đời đời ở thôn Tô gia, thành phần "bần nông" thì đúng là " hồng chuyên", nhưng thật, đây còn mong thi đại học để thoát ly đồng ruộng, chứ giờ đây vẽ chữ cũng chỉ tác dụng khi câu đối Tết thôi, còn chẳng bằng sức dài vai rộng đồng kiếm điểm công. Đại Bảo và Tiểu Bảo đều thông minh, nhưng tạm thời cũng chỉ như .
Tô Tiếu Tiếu động viên: "Đại Bảo, Tiểu Bảo tin cô út, cứ chăm chỉ học hành, chắc chắn sẽ lúc cần đến."
Hai em gật đầu: "Tụi con ạ."
Tô Vệ Dân đ.á.n.h trống lảng: "Cả nhà ăn gì ? Để mợ hai xuống bếp cho bát mì nhé."
Tiểu Bánh Bao thấy chữ "ăn", cái tay mũm mĩm lập tức xoa bụng: "Đói... ăn~~"
Trương Xuân Anh nhóc con tròn vo cũng thấy thèm: "Thế để mợ hai xuống nấu mì cho con ăn nhé?"
Tô Tiếu Tiếu thật gì với cái bụng đáy của con: "Con ăn tối đầy hai tiếng mà, đói ? Chị dâu hai cần bận rộn , cứ đun ít nước nóng cho cháu rửa tay chân uống sữa là ngủ ạ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-70-lam-me-ke-nuoi-con/chuong-265.html.]
Không "lừa" đồ ăn, Tiểu Bánh Bao xoa bụng tiếc hùi hụi, nhưng thôi, sữa uống cũng .
Cặp song sinh thường ngủ chín giờ tối. Trương Xuân Anh lấy nước, bà Lý lau mặt rửa chân cho Bánh Trôi, còn ông Tô Vệ Dân đảm nhận phần của Bánh Bao.
Tiểu Bánh Trôi thực sự xinh, tinh tế như b.úp bê . Bà Lý thỉnh thoảng nhớ về cô út ngày nhỏ. Nhìn miếng ngọc bình an cổ cháu gái, bà cảm thán con gái thật phúc đức khi sinh cô con gái ngoan , để miếng ngọc gia bảo cứ thế truyền cho đời .
Tiểu Bánh Bao mũm mĩm, sờ mềm oặt, cảm giác cực kỳ thích tay. Cộng thêm việc nhóc con lúc nào cũng híp mí, quấn quýt với , nên Tô Vệ Dân quý đứa cháu ngoại lắm.
Tô Tiếu Tiếu báo là năm nay về ăn Tết, nhưng bà Lý vốn tính chăm chỉ nên đồ đạc trong nhà luôn sẵn sàng. Bà thường xuyên mang chăn màn giặt giũ, phơi phóng. Phòng của Đại Bảo và Tiểu Bảo kê thêm một chiếc giường, nên dù Trụ T.ử về cũng vẫn đủ chỗ ngủ.
Tiểu Bánh Trôi buổi tối ngủ cùng ba . Mấy em ngủ chung một phòng, Đậu Bao và Bánh Bao ngủ một giường, ba ông lớn ngủ chung một giường. Hai đứa nhỏ ngủ say, nhưng ba "đại ca" vẫn còn rầm rì kể cho đủ thứ chuyện xảy trong một năm qua, mãi đến tận khuya mới chìm giấc ngủ.
Cái làng nhỏ vùng núi chênh lệch nhiệt độ sáng tối lớn, hôm qua xe cả ngày nên Tô Tiếu Tiếu lười biếng chẳng rời giường. Cơm Nắm cùng Đại Bảo, Tiểu Bảo thì mải mê trò chuyện đến tận khuya, đồng hồ sinh học cũng lệch nhịp theo, thành hôm nay dậy sớm nhất là hai cái "củ cải nhỏ".
Tiểu Bánh Bao đói cho tỉnh giấc. Sáng sớm tinh mơ, nhóc con kéo áo trai, xoa xoa cái bụng tròn: "Anh ơi... đói~~"
Tiểu Đậu Bao mơ màng dụi mắt, lồm cồm bò dậy giúp em mặc áo bông, cài từng chiếc cúc cẩn thận mới tự mặc đồ cho .
Thấy các ở giường đối diện vẫn đang ngủ say, hai nhóc tì cũng phiền. Đậu Bao chậm rãi leo xuống giường, nửa bế nửa dìu em trai bò xuống theo. Hai đứa xỏ giày xong xuôi mới rón rén dắt tay ngoài.
Bà Lý Ngọc Phượng đang vẩy nước chuẩn quét sân thì thấy hai cái bóng nhỏ dắt tay bước . Bà lên chiếc đồng hồ cổ tường, mới hơn sáu giờ sáng chứ mấy. Bà vội buông chổi, lau tay tạp dề thụp xuống ôm hai đứa nhỏ: "Đậu Bao, Bánh Bao, các con dậy sớm thế ?"
Tiểu Đậu Bao dụi mắt : "Bà ngoại ơi, em trai đói bụng nên đòi dậy ăn đồ ạ."
Tối qua trời tối quá bà Lý rõ, sáng nay kỹ , ôi chao, cái mặt trắng trẻo mũm mĩm , đúng là cái tên đặt sai chút nào, chẳng khác gì một cái bánh bao nhân thịt trắng trẻo béo mầm.
Bà Lý bế thốc Tiểu Bánh Bao lên, lập tức cảm nhận sức nặng đáng nể, đúng là một "cục thịt" chắc nịch. Người lụng quanh năm như bà mà một tay dắt Đậu Bao, một tay bế Bánh Bao cũng thấy tốn sức: "Đi nào, theo bà bếp xem gì ngon nhé."