Xuyên Về Thập Niên 70 Làm Mẹ Kế Nuôi Con - Chương 266

Cập nhật lúc: 2026-04-27 01:07:29
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bà Lý nấu sẵn một nồi cháo khoai lang, còn đ.á.n.h thêm một chậu bột mì với trứng gà, thêm thật nhiều hành hoa để lát nữa chiên bánh cho lũ trẻ. Thấy hai đứa nhỏ dậy , bà định bụng rán cho chúng ăn luôn.

 

Bà hỏi: "Có cháo khoai lang với bánh trứng , còn cả củ cải khô với rau xanh nữa, Bánh Bao thích ăn gì nhất nào?"

 

Tiểu Bánh Bao gật đầu lia lịa: "Thích hết ạ~~"

 

Tiểu Đậu Bao chêm : "Bà ngoại ơi, cứ là đồ ăn thì em trai con đều thích cả ạ."

 

Bà Lý bật , cái thằng bé dễ nuôi thế cơ chứ, bảo mà chẳng tròn vo. Ông Tô Vệ Dân đang cho gà ăn, tiếng trẻ con cũng lạch bạch chạy tới.

 

"Hai đứa rửa mặt với ông ngoại , rán bánh xong là ăn ngay thôi."

 

"Nào nào, theo ông rửa mặt." Tô Vệ Dân mỗi tay dắt một đứa, đến híp cả mắt.

 

Số dầu ăn Tô Tiếu Tiếu mang về ít nên bà Lý rán bánh cũng mạnh tay thêm vài giọt. Sợ đủ thơm, bà còn rắc thêm một nắm vừng. Ở cái thôn quê , món bánh trứng rán kiểu đó thể đám trẻ con hàng xóm thèm đến phát .

 

Trong bếp đốt lửa ấm áp. Sau khi hai nhóc rửa mặt xong, bà Lý kê một cái bàn nhỏ ngay cạnh bếp lò cùng hai cái ghế thấp, ăn ở đây cho ấm.

 

Bà Lý bảo: "Cháo nóng, các con ăn bánh trứng ."

 

Bà còn định đút cho Tiểu Bánh Bao ăn, nhưng nhóc con nhanh nhảu chộp lấy miếng bánh nhét tọt mồm. Một miếng c.ắ.n to đến mức hai cái má phồng lên như cá heo, miếng chắc to gấp đôi miếng của Đậu Bao.

 

"Bánh Bao ăn chậm thôi con, vẫn còn nhiều mà, ai tranh của con ." Nhìn đứa nhỏ tị hiu mà ăn miếng to thế, bà Lý cứ sợ nhóc nghẹn.

 

Tiểu Đậu Bao thì ăn từng miếng nhỏ, thanh lịch. Cậu liếc em trai : "Bà ngoại ạ, em quen nhét đầy mồm thế . Ăn cháo với mì thì em ăn nhanh lắm, nhưng ăn bánh thì em sẽ nhấm nháp kỹ mới nuốt, nghẹn ạ." Dù cũng là đứa em tự tay nuôi nấng từ nhỏ, Đậu Bao hiểu em nhất.

 

Quả nhiên, Tiểu Bánh Bao ngậm miếng bánh to trong miệng, hai má phồng lên nhai kỹ nuốt chậm, nuốt hết mới c.ắ.n miếng tiếp theo. Nhìn nhóc ăn mà khác cũng thấy ngon miệng lây.

 

Bà Lý xoa đầu Đậu Bao, tuy hai đứa nhỏ ngoan nhưng trong bếp lửa d.a.o, bà vẫn dám rời mắt.

 

Đậu Bao hỏi em: "Sáng nay ăn cháo khoai nhé, đến trưa mới uống sữa ?" Bánh Bao và Bánh Trôi giờ mỗi ngày chỉ uống sữa hai sáng tối. Bình thường dậy sớm thế nhà kịp nấu cơm thì Đậu Bao sẽ cho em uống sữa ngủ tiếp, dậy mới ăn sáng.

 

Tiểu Bánh Bao thì cũng , cái ăn là , mà bánh trứng thì ngon hơn sữa nhiều. Nhóc gật đầu: "Dạ~~"

 

Lúc Tiểu Bánh Trôi cũng tỉnh. Tô Tiếu Tiếu bế con gái mà lạnh đến mức run cầm cập: "Hai đứa dậy sớm thế ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-70-lam-me-ke-nuoi-con/chuong-266.html.]

 

"Mẹ ơi, em Bánh Bao đói bụng ạ." Đậu Bao c.ắ.n bánh đáp.

 

Thấy và chị gái, Tiểu Bánh Bao híp mắt , mồm vẫn đang nhai dở.

 

Tô Tiếu Tiếu thở dài, đúng là cô đoán sai mà.

 

"Mẹ để con dắt Bánh Trôi rửa mặt. Mẹ ơi, lát nữa Hàn Thành dẫn các rèn luyện, bánh cứ để con rán cho ạ."

 

Bà Lý trời: "Hàn Thành khó khăn lắm mới nghỉ, trời lạnh thế là thôi ?"

 

Tô Tiếu Tiếu : "Nếu gì đặc biệt thì các rèn luyện 365 ngày bất kể mưa nắng, ngày mưa thì tập võ trong nhà. Quen ạ, chỉ hồi con mang bầu là các ít hơn thôi."

 

Cái nghị lực khiến bà Lý cũng nể phục: "Đại Bảo, Tiểu Bảo cũng thế đấy. Tiểu Bảo chạy thì cũng tập võ ngoài sân. Đại Bảo mà về là hai em dắt chạy suốt, bảo là chú Hàn dặn rèn luyện thể cho ."

 

Ba đứa trẻ lớn Hàn Thành gọi dậy từ trong chăn ấm, đứa nào đứa nấy đều ngoan ngoãn theo chú ngoài. Lúc đầu lạnh đến run bần bật, nhưng chạy một lúc là ngợm ấm sực lên ngay.

 

Sáng sớm ở thôn núi vạn vật im lìm, khói bếp từ những nếp nhà tỏa lên bảng lảng. Cả ngôi làng yên bình và tĩnh lặng như một bức tranh thủy mặc. Thỉnh thoảng gặp vài xã viên dậy sớm đồng hái rau, họ đều gia đình với ánh mắt kỳ lạ. Người thành phố đúng là khác thật, rét mướt thế còn ngoài chạy bộ, để dành sức mà đồng kiếm điểm công cho sướng?

 

Chạy một vòng lớn quanh làng chắc cũng vài cây , Hàn Thành bảo lũ trẻ về , còn loanh quanh thêm chút nữa. Đám trẻ thấy chạy thế cũng đủ , bèn thi chạy đua về nhà. Hàn Thành rẽ sang con đường khác để tới dãy nhà phía .

 

Gia đình Dương Nam Hoài vốn quen dậy sớm, lúc đang ở ngoài sân rửa mặt súc miệng, thấy Hàn Thành đến cũng lấy lạ.

 

Hàn Thành định cất tiếng chào thì Dương Nam Hoài xua tay ngắt lời: "Sau cứ gọi là thầy Dương và cô Đồng, còn Dương Lâm thì gọi một tiếng cả là ."

 

Hàn Thành im lặng họ. Dương Nam Hoài quan sát xung quanh bảo: "Vào nhà ."

 

Hàn Thành theo họ trong. Đồng Minh Nguyệt rót cho chén nước, vẻ mặt nghiêm nghị, bà kéo ghế đối diện: "Hàn Thành, cô vài câu hỏi, cháu trả lời thật lòng."

 

Hàn Thành: "Thưa... thưa cô Đồng, cô cứ hỏi ạ."

 

Bà Đồng chỉ đống đồ Hàn Thành mang sang: "Cháu mang đống qua đây thì thế nào với Tiếu Tiếu? Chẳng thống nhất là giữ bí mật phận của chúng ? Đội trưởng Tô và ?"

 

Hàn Thành thản nhiên: "Cháu và Tiếu Tiếu luôn thành thật với , chuyện của cháu cháu giấu cô điều gì. Đêm hôm gặp về cháu rõ với cô . ngoài cô , cả nhà ai cả, ngay cả Cơm Nắm và Đậu Bao cũng . Đống đồ là Tiếu Tiếu sắp xếp đấy ạ, kể cả chỗ thịt , lúc mua cô dặn để riêng một phần cho . Cô cứ yên tâm, Tiếu Tiếu là hào sảng và hiểu chuyện."

 

 

 

Loading...