Đồng Minh Nguyệt gật đầu phụ họa: "Lâm nhi, chúng tuy để ý chuyện cô góa chồng, nhưng nhân phẩm nhất định qua ải. Nếu hợp với gia phong nhà , lấy về chỉ tổ thêm rắc rối thôi."
Dương Lâm lộ vẻ thất vọng. Đây là đầu tiên trong đời đặc biệt chú ý đến một phụ nữ như . Thực cũng chẳng tiếp xúc với Lưu Thủy Tiên mấy , nhưng nào cô cũng năng nhẹ nhàng, dáng vẻ ôn nhu thấu hiểu. Quan trọng nhất là cô chuyện "hợp rơ" với , thể đàm đạo về những tác giả, bài thơ thích. Tuy đến mức tâm đầu ý hợp , nhưng với thế là hiếm lắm . Sau đó mới cô nghiệp trung học, từng giáo viên tiểu học một thời gian, vì chồng mất nên đau buồn quá mức và một lý do khác mới dạy nữa, cứ thế ở giữ tiết thờ chồng.
Cách đây lâu, chẳng đang chuyện gì, cô bỗng thẹn thùng hỏi thấy cô thế nào, cô cảm thấy là , hợp với cô .
Lúc đó Dương Lâm ngẩn tò te, về nhà suy ngẫm mãi hiểu ý tứ gì, hỏi mới đó là ý tìm hiểu yêu đương. Bà Đồng Minh Nguyệt thì bảo cứ tìm hiểu nhân phẩm mới quyết định.
Nào ngờ Dương Lâm còn kịp gặp Lưu Thủy Tiên thì Hàn Thành tới, nên mới định nhờ Hàn Thành hỏi thăm đội trưởng Tô, ai dè nhận câu trả lời "sét đ.á.n.h" thế .
Dương Lâm buồn bã gật đầu: "Vâng, em ạ."
Hàn Thành ở lâu mà về ngay. Lúc hơn bảy giờ sáng, mặt trời lên cao, trời sáng rõ. Đi đến cổng nhà, Hàn Thành cứ ngỡ nhầm cửa. Sáng sớm tinh mơ mà vây kín ba tầng trong ba tầng ngoài thế ?
Anh xác nhận nữa mới chắc chắn nhầm, đành với những đang chắn lối: "Phiền cho qua một chút."
Xã viên ngoảnh thấy Hàn Thành, liền hô to: "A, Chủ nhiệm Hàn về ? Mau mau, nhường đường cho Chủ nhiệm Hàn nhà nào."
Hàn Thành ngơ ngác sân. Người trong sân cũng ít. Tiểu Đậu Bao và Tiểu Bánh Bao đang chơi quả bóng nhỏ mà bà Lý Ngọc Phượng cho từ lúc nào . Bánh Bao mập mạp, thực cũng khá vững, nhưng khổ nỗi mùa đông mặc áo bông dày cộp, chỉ cần chú ý hoặc ngoảnh đầu một cái là chân trái vấp chân mất thăng bằng ngay. Thế là nhóc con đang ôm quả bóng cướp từ tay trai thì "uỵch" một phát bệt xuống đất.
"Cục thịt nhỏ" cũng chẳng cần đỡ, tự dùng đôi tay mũm mĩm chống xuống đất cái rụp là bò dậy ngay. Chắc tự thấy giỏi lắm, nhóc híp mắt phủi phủi cát tay chạy huỳnh huỵch cướp bóng tiếp. Đôi găng tay nhỏ mà bà Lý hoặc mợ hai đan cho sớm nhóc vứt sang một bên từ lâu.
Tiểu Bánh Trôi xinh xắn như b.úp bê sứ, tóc tuy mới dài một chút nhưng đôi bàn tay khéo léo của bà Lý thắt cho bé hai b.í.m tóc gọn gàng. 2 bé út cũng tỉnh, nhóc mới đang tập , chỉ vài bước là vững nên cứ ghế trúc các chơi. Bé Bánh Trôi híp mắt, lộ hai lúm đồng tiền nhỏ xíu trêu em chơi. Bà Lý thì đang bên cạnh khâu túi gà con cho Đậu Bao.
Nghe Tô Tiếu Tiếu kể chuyện Đậu Bao tự mua vải, bà Lý cứ khen mãi thằng bé thông minh, đòi khâu tận ba cái túi để thưởng, Đậu Bao sướng rơn.
Thấy ba về, Bánh Trôi vươn đôi tay mềm mại đòi bế, ngọt ngào gọi "Ba ba". Tim Hàn Thành như tan chảy, bế con gái lên cọ cọ trán : "Mẹ con?"
Con bé chỉ tay phòng, giọng sữa ngọt lịm: "Phòng... phòng dồi..." (Phòng - nhóc sõi).
"Tiếu Tiếu đang ở trong phòng sách đấy." Bà Lý vọng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-70-lam-me-ke-nuoi-con/chuong-268.html.]
Các xã viên ngắm cặp song sinh bàn tán xôn xao:
"Ôi trời, cặp song sinh khác, tuy trông giống nhưng đứa nào cũng cả."
"Chứ còn gì nữa, cái thằng Bánh Bao mập mạp kìa, trông y hệt bé ôm cá chép trong tranh Tết nhỉ?"
"Bé Bánh Trôi xinh quá, Tiếu Tiếu với Chủ nhiệm Hàn đều nên sinh con cũng cực phẩm. Chưa thấy bé gái nào xinh thế , da mặt trắng như trứng bóc, mắt thì to tròn, mà khéo sinh thế ."
"Bà thấy lúm đồng tiền mặt con bé , giống hệt Tiếu Tiếu luôn."
Một bà lão lớn tuổi : "Tiếu Tiếu hồi nhỏ cũng thế đấy, hồi đó là bé gái xinh nhất làng , giờ cháu nó cũng y như ."
...
Hầu như trong thôn chuyện gì mới lạ là chỉ một loáng cả làng đều , còn nhanh hơn cả đài phát thanh. Mọi cứ thế rôm rả về đám trẻ nhà đội trưởng Tô như đếm bảo vật trong nhà .
Hàn Thành cuối cùng cũng hiểu , hóa đến đây là để "tham quan" cặp song sinh, cứ tưởng ba hô hào đến việc gì.
Bà Lý lọt tai nữa: "Mọi xem trẻ con thì cứ mà xem, cứ chặn ở cổng thế còn thể thống gì. Ngoài trời lạnh, lũ trẻ chơi tí là nhà, nhà chơi ."
Đám xã viên xua tay: "Thôi thôi, đông thế sợ bọn nhỏ sợ, nhà bà cũng đủ chỗ . Chúng một cái về ngay đây. Bà thím Lý với Đội trưởng Tô đúng là phúc, đám trẻ trong nhà đứa nào cũng mà ngoan."
"Phải đấy, cả công xã thấy nhà ai cặp song sinh cả, đây là nhà đầu tiên đấy, phúc đức quá."
...
Bà Lý cũng thật cạn lời với đám . Đứng chặn cổng mà sợ lũ trẻ sợ ? Cũng may đám nhỏ nhà đứa nào cũng dạn dĩ.
Đợi tản hết, bà Lý mới đóng cổng, bảo Hàn Thành: "Từ sáng tới giờ mấy đợt đến . Cái cổng mà đóng thì sợ là đến ngớt mất. Đợi trưa nắng ấm, dắt lũ trẻ ngoài dạo một vòng cho họ ngắm cho sướng, đỡ mất công sáng sớm tinh mơ đến chặn cửa."