Xuyên Về Thập Niên 70 Làm Mẹ Kế Nuôi Con - Chương 343

Cập nhật lúc: 2026-04-30 04:28:10
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trần Bình An điềm tĩnh: "Mẹ, cần cố ý . Con vẫn câu đó, cứ chân thành là . Mình đối với thế nào, cả. Cố ý quá thành mục đích. Cứ bình thường như ngày thôi ."

 

Bạch Lan con trai, nhận từ bao giờ nhóc ít trở thành trụ cột tinh thần của gia đình . Bà mãn nguyện: "Được, con trai lớn , con hết. Mẹ thực lòng quý mến cả nhà họ, nhất là mấy đứa nhỏ đó."

 

Trần Bình An gật đầu: "Con cũng ."

 

 

 

Những ngày tiếp theo, đồ đạc gửi từ trấn Thanh Phong lục tục chuyển đến, Tô Tiếu Tiếu tiện đường lấy từ bưu điện chở thẳng về nhà mới.

 

Kể từ khi Bạch Lan đồng ý hợp tác mở quán, Tiếu Tiếu bàn bạc kỹ với ông cụ Trương mới ngỏ lời với chú Dương. là "buồn ngủ gặp chiếu manh", chú Dương cũng thấy khi gia đình Trương Hồng Đồ về đây thì việc chú ở nhà họ Trương còn nhiều ý nghĩa, đang định tìm cớ rời thì Tiếu Tiếu tìm đến.

 

Chú Dương điếc bẩm sinh. Trước khi gặp nạn, khả năng của chú bình thường, đó chú còn học thêm cách môi đoán chữ. Khi giao tiếp, chỉ cần miệng đối phương là chú thể hiểu và diễn đạt gặp trở ngại gì, chỉ là nếu thấy môi thì chú . Nếu phía Bạch Lan trông coi, chú Dương chỉ phụ trách bếp thì chuyện đều thành vấn đề. Việc mở quán coi như tạm chốt, những chi tiết khác để Giêng tính tiếp.

 

Ông cụ Trương xem lịch vạn niên: Ngày 28 tháng Chạp, hoàng đạo, việc đều thuận lợi từ chuyển nhà, động thổ đến khai trương, cưới hỏi.

 

10 giờ sáng giờ lành, gia đình Tô Tiếu Tiếu bắt đầu khởi hành về nhà mới. Một chiếc xe chở hết ngần , ông cụ mượn thêm một chiếc xe nữa, đón cả Hàn Tùng Bách cùng mừng tân gia. Hai chiếc xe biển quân đội đậu cửa nhà Tiếu Tiếu khiến hàng xóm láng giềng bất chấp cái rét căm căm cũng ló đầu xem, ai nấy đều ngỡ nhân vật tầm cỡ nào chuyển đến khu ngõ .

 

Mấy củ cải nhỏ mang theo hai túi đầy kẹo, híp mắt phát cho các bạn nhỏ đang vây xem.

 

Tiểu Bánh Bao thấy một em gái nhỏ xinh xắn, bàn tay múp míp định đưa cho em hai viên kẹo, nhưng đưa đến nửa chừng tiếc rẻ rụt về, tự bóc một viên ăn, mới đưa viên còn : "Em ơi, cho em ."

 

Em gái nhỏ trắng hồng trông chỉ chừng hai ba tuổi, đón lấy viên kẹo, ngẩng cái đầu nhỏ, đôi mắt to như quả nho nước loang loáng Bánh Bao hồi lâu mới nghiêm túc : "Anh ơi ăn ít kẹo thôi, trông béo đấy nhé."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-70-lam-me-ke-nuoi-con/chuong-343.html.]

Tiểu Bánh Bao múp míp hơn bạn cùng lứa là sự thật, nhưng cũng đến mức quá béo. Thời gầy nhiều nên ai cũng khen nhóc đáng yêu, đây là đầu tiên dám thẳng mặt là béo. Cậu nhóc thông minh hình mất một lúc, đó mới tự nhéo mặt và tay , lắc đầu bảo: "Mẹ bảo đây béo nha, đây là thịt trẻ con thôi. Mặt em cũng nhiều thịt mà, tin em tự nhéo xem."

 

Nói đoạn, Tiểu Bánh Bao trực tiếp đưa tay nhéo má cô bé. Chắc do kiểm soát lực tay nên cô bé đau, con bé "oa" một tiếng gào lên nức nở.

 

Tiểu Bánh Trôi cũng là một cô bé xinh xắn điệu đà, nhưng cô bé hề nhõng nhẽo, cực kỳ , một năm hiếm khi thấy chứ đừng là gào to thế . Tiểu Bánh Bao thấy cảnh bao giờ, sợ đến mức lùi hai bước, viên kẹo trong miệng suýt thì rơi ngoài. Bà nội cô bé vội chạy dỗ dành.

 

Cơm Nắm bê đồ thấy liền bước tới hỏi: "Em trai, chuyện gì thế?" Bánh Bao ngây : "Em cho em kẹo, nhéo má em một cái, thế là em ."

 

Cơm Nắm má cô bé đỏ ửng lên vì tay em , đau đầu khôn xiết, đành dắt em trai xin : "Em gái ơi xin nhé, em trai tay nặng, nó cố ý ." Cơm Nắm vét nốt kẹo trong túi Bánh Bao đưa cho cô bé: "Kẹo của cho em hết, phạt một tuần ăn kẹo nữa nhé?"

 

Lần đến lượt Tiểu Bánh Bao gào . Đó là kẹo của mà, còn phạt nhịn kẹo cả tuần nữa, nhóc tủi bĩu môi .

 

Bà nội cô bé là hiền hậu, cạnh đều thấy hết, Bánh Bao cố ý, cháu gái cũng nhõng nhẽo, liền bảo: "Không , cần nhiều kẹo thế ." Bà lấy một viên đặt tay cháu gái lệ, nhét còn túi cho Bánh Bao: "Điềm Điềm cảm ơn cho kẹo kìa. Anh cố ý , đừng nữa nhé."

 

Tiểu Bánh Trôi ôm theo chú ch.ó Kẹo Bông bước tới, nhét thêm một viên kẹo tay cô bé, đôi mắt đen láy em nhỏ: "Em tên là Điềm Điềm đúng ? Chị là Bánh Trôi. Anh ba của chị cố ý , em tha cho nhé?"

 

Điềm Điềm từng thấy chị gái nào xinh như , ngay cả chú ch.ó ôm trong lòng cũng lạ lùng. Cô bé mải Bánh Trôi đến quên cả nức nở. Bánh Trôi bảo Bánh Bao: "Anh ba tay nặng quá, quên nhéo má em đau thế nào ? Anh xin Điềm Điềm ."

 

Tiểu Bánh Bao vốn thích chơi với mấy bạn nữ nhõng nhẽo, nhưng vì thấy cô bé đáng yêu nên mới vô thức nhéo một cái. Giờ nhận sai, nhóc vẻ mặt đầy "đau thương" móc thêm một viên kẹo nữa từ túi đưa cho cô bé: "Em ơi cố ý mạnh tay thế , xin em nhé!"

 

Mọi xung quanh cũng giúp : "Thằng bé cố ý thật, nó tự nhéo mới nhéo Điềm Điềm mà."

 

Thấy gia đình giáo d.ụ.c con cái lễ phép như , bà nội Điềm Điềm trái thấy ngại, cứ luôn miệng , chỉ căn viện nhỏ bên cạnh: "Nhà bà ở ngay , rảnh rỗi các cháu qua chơi nhé."

 

 

 

Loading...