Đối với hành vi , Tiểu Bánh Bao thực sự thể hiểu nổi. Cậu nhóc bò vai Cơm Nắm hỏi : "Anh cả ơi, t.h.ả.m thiết thế ạ? Chẳng lẽ mẫu giáo vui ?"
Cơm Nắm giải thích: "Họ học bao giờ mà vui , chẳng qua là nỡ rời xa thôi."
Tiểu Bánh Bao vẫn thắc mắc: " chẳng buổi tối ba sẽ đến đón về nhà ? Rời một lát cũng ạ?"
Nói cũng , nếu đứa trẻ nào cũng dễ bảo như Tiểu Bánh Bao thì các bậc phụ chẳng đau tim đến thế.
Hàn Thành đặt Tiểu Bánh Trôi xuống, dặn dò: "Tiểu Bánh Trôi ngoan ngoãn cùng nhé, lời cô giáo, nhớ trông chừng đừng để nghịch ngợm. Chiều tan học ba sẽ đến đón các con."
Tiểu Bánh Trôi híp mắt gật đầu: "Con ba ơi, con sẽ chăm sóc thật ạ."
Hàn Thành: "..." Hình như ý thế, nhưng mà con trai nghịch hơn con gái, nghĩ thì con gái thế cũng chẳng sai.
Tiểu Bánh Trôi xong liền lạch bạch chạy đến bên cạnh Đường Điềm Điềm: "Em Điềm Điềm ơi, em cũng đến đây học ?"
Bà nội Điềm Điềm thấy cô bé chạy thì thở phào nhẹ nhõm: "Điềm Điềm xem, chị Bánh Trôi và Bánh Bao cũng học kìa. Mọi đều học hết, cháu đừng sợ, chơi với chị nhé?"
Tiểu Bánh Trôi lấy từ trong túi nhỏ một viên kẹo đưa cho Điềm Điềm: "Nào, em Điềm Điềm, chị mời em ăn kẹo, chúng cùng nhé."
Lúc Đường Điềm Điềm mới chịu buông tay bà nội, nắm lấy tay Tiểu Bánh Trôi.
Tiểu Bánh Bao bên cạnh nhăn mũi đầy vẻ ghét bỏ, giọng cụ non: "Mấy đứa con gái rắc rối nhè thì thôi , mấy đứa em trai cũng mít ướt thế nhỉ?"
Cậu nhóc mặc định là " cả" ở đây, nhưng thực tế chỉ vì lớn nhanh, vóc dáng to nhất đám. Trong trẻ ở đây chỉ Điềm Điềm là kém vài tháng tuổi, còn đa phần đều lớn tuổi hơn cả và em gái.
Tô Tiếu Tiếu thụp xuống, xoa đầu con trai: "Tiểu Bánh Bao là thì chăm sóc hai em gái cho , bắt nạt bạn bè, càng đ.á.n.h , rõ ?"
Tiểu Bánh Bao gật đầu cái rụp: "Con ơi, mấy ngày nay nhiều lắm ạ."
Tiểu Bánh Bao dắt Tiểu Bánh Trôi, Tiểu Bánh Trôi dắt Đường Điềm Điềm, ba đứa trẻ nắm tay hớn hở bước lớp. Lúc bà nội Điềm Điềm mới thực sự nhẹ lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-70-lam-me-ke-nuoi-con/chuong-358.html.]
"Nhờ mấy cháu nhà cô đấy, thì con bé Điềm Điềm nhà chẳng còn đến bao giờ." Bà nội Điềm Điềm .
Tô Tiếu Tiếu dạo gần đây cũng gặp bà, đôi bên trò chuyện vài câu nên coi như hàng xóm quen : "Trẻ con đa phần đều thế cả bà ạ, vài ngày là quen thôi."
Bà nội Điềm Điềm cảm thán: "Vẫn là nhà cô khéo dạy con, mấy đứa nhỏ nhà cô ngoan quá chừng."
Tô Tiếu Tiếu dắt Tiểu Đậu Bao về, đổi chủ đề hỏi: "Điềm Điềm đủ ba tuổi ạ? Sao con bé học sớm thế?"
Bà nội Điềm Điềm thở dài: "Sắp ba tuổi rưỡi cô ạ. Con bé sức khỏe yếu nên lớn chậm, nửa cuối năm ngoái định gửi mà nó dữ quá mủi lòng bế về, năm nay thì kiểu gì cũng gửi thôi."
Tô Tiếu Tiếu : "Thực nếu trong nhà lớn trông thì gửi muộn một chút cũng ạ."
Bà nội Điềm Điềm trông vẫn còn khỏe mạnh, tuổi tác chắc đến năm mươi, trông cháu lẽ khá thong thả mới đúng.
Bà thở dài: "Nói thì hổ nhưng các cô đều là , cũng chẳng giấu gì. Điềm Điềm là con của thằng con trai bất hiếu nhà sinh với một cô thanh niên tri thức hồi nó xuống nông thôn. Năm ngoái về thành phố, cô vợ chê nhà nghèo nên đòi ly hôn, vứt con bé chạy theo khác giàu hơn.
Con trai về thành phố là để tiếp quản công việc của , nhường chỗ cho nó nên dĩ nhiên là về hưu non. Lương của nó thì thấp, nuôi nổi cả gia đình ba miệng ăn? thấy mấy quán cơm tư nhân gần đây treo biển tuyển , nghĩ bụng sức còn , hồi ở xưởng còn cực hơn bưng bê rửa bát nhiều, nên định ứng tuyển xem ."
Bà tiếp: "Giờ thanh niên tri thức đang lượt về thành phố, đoán chừng một hai năm nữa bất kể đơn vị nhận họ cũng sẽ thả về hết. Đến lúc đó chắc ngay cả việc rửa bát cũng tranh với đám trai tráng trẻ khỏe, cái già mà tranh nổi đây."
Nghe đến đây, Tô Tiếu Tiếu và Hàn Thành một cái. Hàn Thành khẽ gật đầu ý nhị.
Tô Tiếu Tiếu lên tiếng: "Bà nội Điềm Điềm , cháu định góp vốn với chị Lan hàng xóm mở một tiệm cơm, đang thiếu nhân thủ. Nếu bà chê thì thể sang giúp cháu, nhưng là công việc cũng vất vả, bẩn thỉu đấy ạ."
Bà nội Điềm Điềm tin tai : "Cô... chẳng các cô đều là sinh viên đại học Thủ đô ? Sao mở tiệm cơm?"
Tô Tiếu Tiếu đùa: "Nuôi con chẳng dễ dàng gì bà ạ, cũng thêm nghề tay trái mới nuôi nổi bốn miệng ăn trong nhà chứ."
Bà cụ tin là thật, gật đầu lia lịa: "Cũng đúng, tiền trợ cấp học đủ nuôi bốn đứa nhỏ. Cô mà chịu thuê thì đội ơn trời đất còn kịp, mà chê ! Cô yên tâm, năm nay mới bốn mươi lăm, ngợm còn cứng cáp lắm. Nhà ông nhà sớm, góa phụ nuôi con lớn khôn, giờ vẫn còn sức để nuôi cháu gái mà."
là mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh, thế gian phần lớn đều đang gồng gánh vai những gánh nặng mưu sinh, nhưng cuộc sống thì vẫn cứ tiếp diễn.