Tuy rằng vài năm nữa việc tư nhân hóa doanh nghiệp mới thực sự bùng nổ, nhưng hiện tại trăm nghề đang chờ hưng thịnh, để thu hút đầu tư luôn những trường hợp ngoại lệ.
Trung tâm thương mại tuy mang danh nghĩa quốc doanh, nhưng tỷ lệ vốn nhà nước thấp, thấp đến mức gần như quyền quyết định.
“Bạn nhỏ , chuyện là thế ,” Cố Triển Vọng chỉ tay lên tường, “Chú mời vẽ những bức tranh đến giúp vẽ cho trung tâm thương mại của chú. Thời gian thể thương lượng, thù lao cũng . Trung tâm thương mại cũng xây xong nhanh thế , nghỉ hè nghỉ đông qua vẽ cũng , chú hứa sẽ dành cho các cháu đãi ngộ ưu đãi nhất.”
Cơm Nắm chẳng cần suy nghĩ, lắc đầu : “Tụi cháu thời gian, vả tụi cháu chỉ thiết kế cho tiệm nhà thôi, giúp ngoài.”
Cố Triển Vọng khựng một chút: “Vậy những bức tranh là cháu vẽ? Thực cháu cần từ chối sớm thế, thể bàn bạc với phụ , họ ý kiến khác?”
Cơm Nắm lắc đầu: “Tụi cháu thể tự quyết định. Vật họp theo loài, quý hồ tinh bất quý hồ đa, thẳng chúng là đối thủ cạnh tranh. Nếu tụi cháu vẽ cho trung tâm của chú, thì tiệm của tụi cháu còn là duy nhất nữa, mất sự độc đáo sẽ ảnh hưởng đến việc ăn.”
Cố Triển Vọng: “…………”
Thằng bé nghĩ xa quá ?
Ông bắt đầu nghi ngờ nhân sinh, kỹ cái tiệm nhỏ đầy 50 mét vuông , nó xuất sắc đến mức thể đối thủ cạnh tranh của ông ?
“Cháu năm nay bao nhiêu tuổi?” Thằng bé cùng lắm là mười mấy tuổi thôi chứ? Logic và sự mạch lạc trong lời của nó khiến thể phản bác.
Cơm Nắm : “Mười một tuổi ạ. Không liên quan đến tuổi tác, từ năm năm tuổi cháu thể tự quyết định việc của .”
Tiểu Bánh Bao đ.á.n.h chén xong một bát cơm, cuối cùng cũng ngẩng cái mặt mũm mĩm lên khỏi bát, bồi thêm một câu: “Nhà cháu dân chủ lắm ạ! Hồi ba tuổi cháu thể tự quyết định xem nên ăn ba bát năm bát cơm đó. Bác Dương ơi, cho cháu thêm bát nữa!”
Cố Triển Vọng: “…………”
Cái đứa trẻ nứt mắt còn cai sữa mà đến từ "dân chủ"?
Nhà đơn giản nha, ông càng tò mò cha kiểu gì mới nuôi dạy những đứa trẻ như thế .
Ông đẩy gọng kính: “Bạn nhỏ, chú thẳng nhé, tiệm nhỏ của các cháu hiện tại đủ tầm đối thủ của chú. Những bức bích họa cũng là thể chép, chú chỉ cần tìm vài họa sĩ đến xem là thể vẽ y hệt, chẳng gì khó khăn cả.”
Cơm Nắm đáp: “Cùng là vẽ quả trứng, nhưng khác vẽ sẽ khác trời vực. Chú cứ thử xem đạt hiệu quả như tiệm của tụi cháu .” Cơm Nắm chỉ đầu : “Chú cũng đừng xem thường cháu. Sau tụi cháu sẽ mở nhiều chi nhánh, chỉ ở Thủ đô mà còn ở các thành phố khác. Tụi cháu thể thiết kế mỗi tiệm một kiểu khác . Trung tâm thương mại của chú mở mấy cái? Tiệm của tụi cháu thể mở hàng trăm hàng ngàn cái, và mỗi cái đều độc nhất vô nhị. Dù chú bắt chước thế nào, tụi cháu vẫn là sáng tạo ban đầu, riêng điểm đó chú bằng .”
Cố Triển Vọng tự vấn bản cũng chút thành tựu, sống ở nước phát triển nhiều năm, thấy nhiều hiểu rộng, đến cũng cung kính gọi một tiếng “Ngài Cố”.
Vậy mà hôm nay thực sự một đứa trẻ mười một tuổi dạy cho một bài học.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-70-lam-me-ke-nuoi-con/chuong-384.html.]
Không, ngay cả đứa trẻ mũm mĩm ăn khỏe cũng dạy ông một bài.
Thiếu niên của Tổ quốc mạnh mẽ thế , thật sự khiến an lòng.
Cố Triển Vọng : “Chú gặp cha các cháu một chút, tiện ?”
Cơm Nắm đang ngậm cơm, Trụ T.ử tiếp lời: “Không tiện , mà là họ bận, buổi trưa nhất định về đây ăn cơm ạ.”
Cố Triển Vọng: “Vậy các cháu thể cho chú rốt cuộc những bức bích họa là ai vẽ ?”
Trụ T.ử : “Tụi cháu đều phần cả ạ, ngẫu hứng thôi, nghĩ gì vẽ nấy. Nếu chú chép thì cứ việc, hai ngày nữa tụi cháu vẽ thành kiểu khác, chẳng lẽ chú cứ chạy theo tụi cháu mà sửa mãi ?”
Cố Triển Vọng cạn lời, thực sự gì thêm. Trước khi đến ông tìm hiểu mô hình kinh doanh của “Tam Cơm Bốn Mùa”, bèn hỏi: “ thể đặt cơm nước ở đây ?”
“Chú đợi tí, cháu kiểm tra .” Có khách tìm đến, Cơm Nắm dĩ nhiên từ chối.
Cậu đến quầy thu ngân xem sổ đặt chỗ : “Tuần kín lịch ạ, sớm nhất đến thứ Ba tuần , nhưng thực đơn tuần vẫn . Nếu chú ngại thì thể đặt .”
Cố Triển Vọng mở ví lấy mấy tờ tiền mệnh giá lớn: “Từ thứ Ba tuần trở , mỗi ngày cháu đều đặt cho chú phần hai . Hôm nào rảnh chú sẽ qua.”
Hôm nay gặp cha chúng vẫn là điều nuối tiếc, ông nhất định gặp cho bằng .
Cơm Nắm : “Quá giờ cơm mà đến là tụi cháu trả tiền nhé.”
Cố Triển Vọng gật đầu: “Chú .”
Có tiền kiếm là đồ ngốc, Cơm Nắm đăng ký tiền và thời gian đặt chỗ bảo ông ký tên. Cố Triển Vọng chữ của Cơm Nắm càng ngạc nhiên: “Cháu ngay cả chữ cũng thế ?”
Cơm Nắm phẩy tay: “Chú đừng trêu cháu, cả nhà chữ cháu là nhất đấy.”
Cậu thật, chữ so với thường dĩ nhiên là hơn nhiều , nhưng sự kiên nhẫn như Trụ T.ử và Đậu Bao, khổ luyện như họ. So chữ thì tự nhận kém xa.
Cố Triển Vọng: “…………”
Ông bắt đầu chuyện với đứa trẻ thông minh nữa, dễ đả kích quá.