Thời buổi , đăng ký học lái xe ít đến đáng thương, nhất là phụ nữ. Tô Tiếu Tiếu quanh cả khu đăng ký cũng chẳng thấy bóng dáng một đồng chí nữ nào, là các đơn vị cử để đào tạo tài xế. Bác nhân viên tiếp nhận cô với vẻ chẳng mấy thiện cảm, cầm tờ giấy giới thiệu mà chê lên chê xuống.
"Chẳng đơn vị cô nghĩ cái gì nữa. Đàn bà con gái các cô bẩm sinh chậm hiểu hơn đàn ông, đến học lái xe gì? Dạy nửa ngày chẳng thuộc, mà học thì đường cũng sợ sợ nọ. Có còn đơn vị trả về bắt học kìa."
"Cũng chúng định kiến gì , nhưng rõ là các cô học , xong lãnh đạo đơn vị gọi điện mắng huấn luyện viên dạy. Huấn luyện viên phê bình sang trút giận lên đầu chúng , mắng chúng tuyển sinh bừa bãi. đúng là oan ức quá mà. Cô nên suy nghĩ , đừng lãng phí tiền bạc, học xong cũng chẳng dám chạy đường ."
Tô Tiếu Tiếu dở dở . Một "tài già" mười năm kinh nghiệm, cao tốc chạy mòn cả lốp như cô mà chê là dám đường.
cũng thôi, thời tài xế là một nghề lương cao chứ đơn thuần là một kỹ năng cá nhân. Tỷ lệ phổ cập bằng lái thấp đến mức vạn một, cô cũng thể thấu hiểu phần nào.
Tô Tiếu Tiếu khó bác , nhẹ nhàng : "Thực cháu lén học với nhà cháu vài ngày , cháu thấy cũng . Hay là thế , bác cứ bảo huấn luyện viên dạy thử cháu xem . Nếu thầy thấy cháu năng khiếu thì cháu học tiếp, còn thì thôi ạ."
Thấy cô kiên trì, gương mặt ưa , ăn dễ , bác tuyển sinh mới tìm một huấn luyện viên đến giải thích tình hình.
Huấn luyện viên thấy Tô Tiếu Tiếu cũng kinh ngạc kém. Cô gái xinh thì xinh thật, nhưng trông nhỏ nhắn thế , xe tải lớn chắc chẳng thấy đầu xe mất? Sau phút ngỡ ngàng, cau mày tỏ vẻ hài lòng, với bác tuyển sinh: "Sao ông cứ nhét cho thế? bảo là dạy phụ nữ lái xe mà, phiền phức lắm! Đồng chí , ý gì nhưng chiều cao của cô hợp để lái xe , về cho."
Trong những năm tháng ăn đủ no , đa đều suy dinh dưỡng. Chiều cao của Tô Tiếu Tiếu so với các chị em tuy gọi là cao ráo, nhưng kể cả ở thế kỷ 21 thì vẫn đạt chuẩn trung bình ở miền Nam. Thời yêu cầu 1m50 là thi bằng lái, mà ở những năm 70 , chiều cao hơn 1m60 của cô "kỳ thị", đúng là cạn lời.
"Thầy ơi, thực em lái , nhà em dạy em . Em đến đây chỉ thi lấy cái bằng thôi. Hay là cho em lái thử, nếu thực sự em sẽ phiền thầy nữa, ạ?"
Huấn luyện viên hiếm khi gặp cô gái nào ăn dịu dàng, mềm mỏng như thế, ma xui quỷ khiến thế nào dẫn cô bãi tập.
Đến bãi tập, sực nhớ lời dặn "đàn bà càng càng khéo dối". Anh bỗng thấy hối hận, định đổi ý nhưng thấy đôi lúm đồng tiền của cô, lời mắng mỏ định tuôn nghẹn , chỉ hằn học : " cần cô lái , chỉ một thôi, nhớ thì mời cô về cho."
Đời , huấn luyện viên của Tô Tiếu Tiếu nổi tiếng là "thánh c.h.ử.i", mắng học viên từ tổ tông đến lục phủ ngũ tạng, duy chỉ cô là mắng bao giờ, chắc cũng nhờ cái mặt dễ cả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-70-lam-me-ke-nuoi-con/chuong-432.html.]
Thầy giáo giảng qua một lượt, Tô Tiếu Tiếu lên xe quen với cần , phanh, côn, chân ga. Máy nổ, thầy còn kịp lên xe, cô vững vàng đ.á.n.h lái cho xe lăn bánh.
Huấn luyện viên đuổi theo mắng: "Dừng ! Cô dừng ngay cho ! Mẹ kiếp, còn lên xe mà!"
Tô Tiếu Tiếu chẳng thèm để ý, trực tiếp một sang hai, ba, lượn vòng quanh bãi tập đúng ba vòng. Cuối cùng, cô dừng xe bằng một cú "drift" ngay cạnh thầy đang thở . Tắt máy, thả ga, kéo phanh tay, cô bước xuống xe tỉnh bơ.
"Thế nào ạ thầy? Em bảo là em lái mà, em chỉ đến lấy cái bằng thôi."
Huấn luyện viên hít một bụng khói xe, chỉ tay cô "cô... cô..." nửa ngày thốt nên lời.
Tô Tiếu Tiếu bồi thêm: "Thầy chỉ cần cho em các hạng mục thi, em tập vài là thi ngay, tuyệt đối mất thời gian của thầy . Làm phiền thầy giúp em, cái bằng quan trọng với em lắm ạ."
Huấn luyện viên mặt nặng mày nhẹ: "Được , đăng ký nộp tiền . Hôm nay bận, mai đến đây chỉ cho các bài thi. Cô chỉ đúng một ngày để tập thôi, đó tự chọn ngày mà thi." Anh thầm nghĩ, cái cô bằng gì mà lái còn lụa hơn cả , thế thì cần quái gì dạy nữa.
Tô Tiếu Tiếu nở nụ tươi rói: "Cảm ơn thầy, cảm ơn thầy nhiều lắm! Em nộp tiền ngay đây ạ."
Xong xuôi thủ tục, cô thấy nhẹ cả . Chuyện lẽ từ lâu mà cứ lữa mãi. Lúc Hàn Thành rảnh, cô dắt díu một đàn con xe buýt mua sắm thật chẳng tiện chút nào. Giờ ông nội Trụ T.ử ở ngay nhà, bằng lái là thể mượn xe bất cứ lúc nào, cũng tiện.
Lúc Tô Tiếu Tiếu chen chúc xe buýt về đến cửa tiệm, Cố Triển Vọng cũng chở đám nhóc về.
Nhìn con xe dã chiến cực ngầu của , Tô Tiếu Tiếu bĩu môi, trong lòng thấy "gato" ghê gớm. Đợi đến lúc mua xe cá nhân, cô nhất định tậu một chiếc ngầu hơn thế !
Cơm Nắm nhảy xuống đầu tiên, thấy là mắt sáng rỡ: "Mẹ ơi ơi, chú Cố định mời tụi con đại t.ửu lầu ăn vịt , gọi Tiểu Bánh Bao với các em cùng luôn ."