Đợi đến khi Hàn Thành dắt theo một chuỗi "đầu củ cải" đến gõ cửa nhà Trụ Tử, Trụ T.ử ăn mặc chỉnh tề, qua vẻ rửa mặt đ.á.n.h răng xong xuôi mới mở cửa. Cậu nhóc thấy đến đông đủ thì ngạc nhiên, pha lẫn chút lo lắng: "Chú Hàn, chuyện gì xảy ạ?"
Tiểu Bánh Bao mếu máo ôm c.h.ặ.t lấy đùi lớn: "Có chuyện , chuyện lớn ơi! Chú Hàn lắm, sáng sớm bắt Tiểu Bánh Bao dậy tập thể d.ụ.c, hu hu hu..."
Trụ T.ử thở phào, cứ tưởng chuyện gì nghiêm trọng. Cậu nhóc trong nhà gọi một tiếng: "Ông ơi, con chạy bộ buổi sáng với chú Hàn và Cơm Nắm đây, phiền ông cất hộ con mấy quyển sách với ạ."
Trong nhà truyền giọng lanh lảnh của ông cụ: "Được , con, lúc về nhớ mua đồ ăn sáng cho ông nhé."
Trụ Tử: "Vâng ạ ông nội."
Mắt Tiểu Ngư Nhi trợn ngược: "Trương Trụ Tử, lẽ... sáu giờ sáng dậy sách ?!"
Trụ T.ử ngại ngùng đáp: "Khai giảng là lên lớp 8 , tớ mới chỉ xem đến nội dung kỳ 2 lớp 8 thôi. Cơm Nắm học xong hết chương trình cấp hai , nếu tớ cố gắng thì sẽ bỏ xa mất."
Thành tích của vốn luôn bám sát Cơm Nắm, lên cấp hai đương nhiên bạn bỏ quá xa.
Miệng Tiểu Ngư Nhi há hốc khép : "Tại tớ bằng tuổi Cơm Nắm mà khai giảng mới lên lớp 6, còn các lên lớp 8 ?"
Đại Bảo và Tiểu Bảo cũng im lặng. Đại Bảo lớn hơn Trụ T.ử một tuổi, năm nay mới lên lớp 7. Tiểu Bảo lớn hơn Cơm Nắm một tuổi, hồi tiểu học nhảy lớp một , năm nay khai giảng mới cùng Đại Bảo lên huyện học lớp 7, lẽ sẽ là học sinh nhỏ tuổi nhất lớp.
Cơm Nắm khoác vai Tiểu Bánh Bao: "Không , tớ chỉ nhảy lớp lớp 7 thôi mà, sang năm cũng lên cấp hai , sẽ sớm trở thành học sinh trung học giống tụi tớ thôi." Cơm Nắm nghĩ thầm, nếu ngày nhỏ trông "cục thịt" trong lòng thì chắc giờ nghiệp cấp hai . thấy hiện tại thế cũng , kéo giãn cách quá xa với các bạn.
Tiểu Ngư Nhi nghĩ đến thành tích học tập kinh dị của Cơm Nắm và Trụ Tử, chẳng chuyện với hai đứa nữa, sang hỏi Tiểu Đậu Bao: "Tiểu Đậu Bao, còn em?"
Tiểu Đậu Bao đáp: "Khai giảng em lên lớp 6 ạ."
Tiểu Ngư Nhi trợn tròn mắt, cái thằng nhóc nhỏ xíu chỉ cao hơn vai một chút: "Tiểu Đậu Bao, chẳng em kém tận ba tuổi ? Sao em cũng lên lớp 6 ?"
Tiểu Đậu Bao năm nay mới chín tuổi, đến kỳ phát triển chiều cao nên so với các mười một tuổi bắt đầu lớn như thổi, nhóc đúng là một "hạt đậu nhỏ".
Tiểu Ngư Nhi vốn mặn mà với chuyện học hành nên thực sự để ý tình hình của các bạn, ngờ đến cả Tiểu Đậu Bao cũng đuổi kịp !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-70-lam-me-ke-nuoi-con/chuong-444.html.]
Tiểu Đậu Bao ngẩng cao đầu, nghiêm túc : "Bởi vì năm nay trong lúc lên lớp, em tự học xong chương trình lớp 5 ạ. Em thi học kỳ với các chị lớp 5 đạt điểm tuyệt đối nên thầy cô bảo em cần lãng phí thời gian học lớp 5 nữa."
Tiểu Ngư Nhi: "............"
Cái đầu của Tiểu Ngư Nhi cứ thế đập bồm bộp khung cửa. Thành tích của Đại Bảo, Tiểu Bảo cũng luôn , chẳng hỏi thêm nữa. Cậu hạ quyết tâm lát nữa nhất định chạy về nhất, nếu sẽ chẳng tích sự gì, trở thành vô dụng nhất trong đám mất thôi!
Nhìn dáng vẻ đả kích nặng nề của Tiểu Ngư Nhi, Hàn Thành khỏi buồn . Anh xoa đầu nhóc: "Mỗi đều thế mạnh riêng, cháu cũng . Thể chất của cháu là nhất trong đám, hợp quân nhân. Đương nhiên điểm văn hóa cũng theo kịp, nỗ lực thi đỗ trường quân đội thì cháu sẽ phát huy sở trường của thôi."
Tiểu Ngư Nhi ôm chầm lấy chú Hàn: "Chú Hàn ơi, cháu yêu chạy bộ! Từ nay về cháu lười biếng nữa, đúng sáu giờ sáng cháu sẽ dậy chạy bộ!"
Nói xong, Tiểu Ngư Nhi lao v.út như một mũi tên.
Hàn Thành mỉm lắc đầu, bảo những đứa trẻ khác: "Các con theo sát ."
Đại Bảo, Tiểu Bảo chịu thua kém, nhanh ch.óng đuổi theo Tiểu Ngư Nhi. Ba thiếu niên bắt đầu màn rượt đuổi phía . Những đứa trẻ còn chạy chậm theo nhịp của Hàn Thành.
Hơn sáu giờ sáng, những con hẻm ở ngõ Bát Lý bắt đầu đỏ lửa nấu cơm. Những ông bà cụ dậy sớm quét sân thỉnh thoảng thấy một cơn gió lướt qua ngoài cửa, ngẩng đầu lên thì là đám trẻ đang chạy bộ. Một đứa chạy vụt qua, hai đứa đuổi theo...
Một bà cụ nhiệt tình, cảnh giác cao độ vác chổi chạy cửa. Tốc độ lẽ nhà nào trộm, hai thanh niên đang đuổi bắt trộm đấy chứ? Có nên hô hoán giúp một tay ?
Bà cụ thò đầu thì thấy phía là một thanh niên cao lớn, tuấn tú đang dắt một đám trẻ chạy bộ nề nếp. Hai nhóc trông tinh chạy lùi một chút để theo kịp bước chân thanh niên, phía cuối còn một bé đang đẩy một "cục thịt" đang ăn vạ chạy từ từ về phía .
Bà cụ lúc mới phản ứng : Hóa là đám trẻ nhà họ Hàn đang tập thể d.ụ.c buổi sáng. Lâu thấy tụi nhỏ chạy, giờ bắt đầu đây.
Bà cụ vội chạy nhà gọi cháu trai dậy: "Đại Mao, bà thấy bạn Hàn Tĩnh lớp cháu bắt đầu chạy bộ đấy. Cháu cũng đừng ngủ nướng nữa, dậy tập thể d.ụ.c mau lên."
Đại Mao thấy thế, cơn buồn ngủ bay sạch sành sanh, lồm cồm bò dậy: "Cái gì? Đại ca Hàn đang tập luyện ạ? Ở thế bà?"
Bà cụ: "Ngoài cửa , qua xong."
Đại Mao xỏ đôi dép lê lao thẳng ngoài: "Đại ca, đợi em với... Sau em cũng chơi bóng rổ cùng !"