Tô Tiếu Tiếu lên một danh sách mua sắm, định bụng sẽ mua cho bằng hết những thứ cần thiết, đặc biệt là dầu ăn. Nấu ăn mà thiếu dầu thì khó mà ngon .
Tiểu Đậu Bao đưa ly sữa đến mặt Tô Tiếu Tiếu, giọng sữa nồng: "Mẹ... uống..."
Tô Tiếu Tiếu sững rạng rỡ, nhóc tỳ thật thương , đồ gì ngon cũng nhường . Cô giả vờ nhấp một ngụm tặc lưỡi: "Mẹ thử , ngon lắm, đến lượt Tiểu Đậu Bao uống ."
Tiểu Đậu Bao nhíu mày, vẻ hài lòng vì uống ít quá, đẩy ly sữa tới: "Uống..."
Tô Tiếu Tiếu dở dở , em bé đầy hai tuổi mà giờ khó lừa thế ? "Mẹ là lớn cần uống cái , con xem ba cũng uống. Tiểu Đậu Bao là trẻ con, đang tuổi lớn uống nhiều mới cao bằng ba ."
Tiểu Đậu Bao suy nghĩ nghiêm túc mới cầm ly uống ực một hết sạch.
Bữa sáng hôm nay đơn giản với cháo khoai lang và cải khô xào tóp mỡ thơm nức mũi. Hàn Thành ngon miệng đến mức ăn nhiều hơn thường ngày một bát.
Tô Tiếu Tiếu nhận Tiểu Đậu Bao lúc đông thì ít , nhưng khi chỉ hai thì chịu khó bập bẹ. Như lúc , Cơm Nắm trêu thế nào nhóc cũng mặt thèm đoái hoài.
Ngày Thứ Hai trọng đại đến.
Triệu Tiên Phong lái con Jeep cũ đến đỗ cửa nhà Hàn Thành từ sớm, ngớt lời chúc mừng. Tô Tiếu Tiếu tặng mấy cái bánh nướng và trứng luộc quà cảm ơn.
Tô Tiếu Tiếu vốn định cho Trụ T.ử nghỉ một ngày để cả nhà cùng chơi, nhưng bé lắc đầu: "Dì Tô, tiến độ học của con giờ còn kém cả Cơm Nắm, nghỉ nữa sẽ theo kịp mất. Mọi cứ ạ, con ."
Từ khi bà nội mất, thấy khả năng học tập "kh*ng b*" của Cơm Nắm, Trụ T.ử bắt đầu nỗ lực phi thường. Tô Tiếu Tiếu ép, nhưng cũng nỡ với bé rằng: so tài học tập với một thiên tài vạn một như Cơm Nắm thì chỉ nước tự khổ thôi.
Cơm Nắm vỗ n.g.ự.c: "Trụ T.ử yên tâm, tớ sẽ mang quà và mua kẹo về cho !"
Sau khi cho bốn chú gà "Cháo, Phở, Miến, Cơm" ăn uống đầy đủ, Tô Tiếu Tiếu chọn bộ quần áo tươm tất nhất, Hàn Thành mặc quân phục chỉnh tề, Cơm Nắm và Tiểu Đậu Bao cũng diện đồ mới giày mới. Cả nhà mang theo tiền và các loại phiếu, lên con xe Jeep cũ của nhà họ Triệu, hăm hở xuất phát lên thành phố...
Tô Tiếu Tiếu ôm Tiểu Đậu Bao lòng. Cánh tay của nhóc tháo băng, thể tự do cử động, chỉ cần chú ý để va đập là . Thời ghế trẻ em xe, Tô Tiếu Tiếu lo đường xá xóc nẩy hoặc gặp tình huống khẩn cấp phanh gấp, nên để bảo đảm an , cô vẫn ôm nhóc tỳ lòng cho chắc chắn.
Nhóc tỳ ngày nào cũng tắm gội, mềm thơm, ôm trong lòng cực kỳ dễ chịu.
"Nếu Đậu Bao còn buồn ngủ thì ngủ thêm lát nữa con." Bình thường tầm bảy giờ nhóc mới dậy, hôm nay mới sáu giờ dậy .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-70-lam-me-ke-nuoi-con/chuong-84.html.]
Đậu Bao ngước khuôn mặt nhỏ nhắn , lắc đầu, đưa tay chỉ trỏ những hàng cây, nhà cửa đang lùi vun v.út bên hai vệ đường quốc lộ, cả những con trâu già đang thong dong gặm cỏ bờ ruộng.
Một chiếc máy cày chở đầy chạy ngang qua, Đậu Bao phấn khích nắm lấy cánh tay Tô Tiếu Tiếu: "Mẹ... kìa~~~"
Đậu Bao ít khi xe. Lần lúc đón về nhà, nhóc còn đang mơ màng hiểu chuyện gì, giờ nuôi dưỡng khỏe mạnh , thấy thứ bên ngoài cửa sổ sự cộng hưởng của tốc độ đều trở nên mới lạ vô cùng.
Tô Tiếu Tiếu ngoài, trong đầu thầm nghĩ: Đồng chí Hàn Thành lái xe chậm thật đấy, đến cả máy cày cũng vượt mặt . tính cách vốn trầm , xe chở hai đứa nhỏ, an vẫn là hết.
Hàn Thành gương chiếu hậu: "Đậu Bao, gọi Ba con."
Hai hôm Cơm Nắm còn khoe em gọi , mãi chẳng chịu gọi Ba thế nhỉ?
Đậu Bao đối mắt với Hàn Thành qua gương chiếu hậu, ngoắt đầu , phớt lờ .
Cơm Nắm cũng hùa đòi em gọi , còn gãi ngứa nách em, nhưng Đậu Bao cứ như cố tình đối đầu với trai, nhất quyết gọi. Thế nhưng chỉ cần Tô Tiếu Tiếu hỏi chuyện, nhóc tỳ sẽ dùng giọng sữa nồng bập bẹ trả lời từng chữ một, Cơm Nắm tức nổ đom đóm mắt.
Cả nhà ríu rít, đến thành phố thì hơn bảy giờ sáng. Cục Dân chính tám chín giờ mới việc, nên họ tranh thủ mua những món hàng nhu yếu phẩm đang "hot" .
Ở thành phố, xưởng thịt và xưởng thực phẩm phụ sát cạnh , ngay gần Cục Dân chính, bộ chỉ mất vài phút.
Vào những năm kinh tế kế hoạch mua đồ bằng phiếu, vật tư khan hiếm, xếp hàng mỗi ngày đông như trẩy hội. Chợ ở thành phố lớn gấp mấy trấn, nhưng cũng đông hơn gấp bội. Tô Tiếu Tiếu bế Đậu Bao, Hàn Thành bế Cơm Nắm, tất cả cùng gia nhập dòng xếp hàng dài dằng dặc.
Hàn Thành mặc bộ quân phục mới nhất, cao lớn tuấn tú. Hai nhóc tỳ lanh lợi, mặc đồ mới tinh khôi. Chỉ riêng Tô Tiếu Tiếu nhỏ nhắn, ngọt ngào mặc một chiếc áo cũ vài miếng vá.
Một bà thím nhiệt tình xếp hàng bên cạnh nhịn mà chạm tay Tô Tiếu Tiếu, bụng khuyên nhủ: "Này cháu gái, phụ nữ chúng cũng gánh vác nửa bầu trời đấy, đừng lúc nào cũng chỉ lo cho chồng con, thương lấy bản chứ."
Tô Tiếu Tiếu chớp mắt, ngơ ngác: "Thím ơi, cháu đối xử với bản lắm mà ạ."
Cô thấy để bản chịu thiệt thòi gì ? Sao bà thím ảo giác đó nhỉ?
Bà thím vẻ mặt "tiếc sắt thành thép", hất cằm chỉ chỉ hai đứa nhỏ trỏ sang Hàn Thành: "Nhìn nhà cháu xem, ai nấy đều đẽ, mỗi tội cháu ăn mặc rách rưới thế . Lúc nãy thím thấy nhà cháu bước xuống từ xe , điều kiện gia đình chắc kém. Đừng trách thím nhắc nhở nhé, đàn ông nhiều khi xót vợ , cháu tự thương ."