Tô Tiếu Tiếu đời nào thèm để ý đến kiểu gọi "" tên tuổi .
"Này! gọi cô đấy!"
Tô Tiếu Tiếu vẫn phớt lờ, thản nhiên bước tiếp.
"Tô Tiếu Tiếu!" Trình Lệ Phương thấy mỗi gặp là một bốc hỏa. Cô cực kỳ ghét cái vẻ mặt "chẳng là cái đinh rỉ gì" mà cứ như quan tâm đến sự đời của cô.
Tô Tiếu Tiếu dừng bước, thản nhiên đối phương, mỉm : "Hóa cô cũng tiếng cơ ? cứ tưởng chỉ loài vật gọi mới dùng từ '' với 'nọ' thôi chứ."
"Cô!" Trình Lệ Phương hít sâu một . Mình đường đường là một giáo viên, chấp nhặt gì với hạng gái quê học thức ?
Trình Lệ Phương thực sự chẳng nhiều, thẳng thừng lệnh: "Ngày mai cô đến trường một chuyến."
Tô Tiếu Tiếu chớp mắt, cô nhầm đấy chứ? Cô giáo Trình dùng giọng lệnh bắt cô đến trường? Để gì? Đến dạy chỗ cô chắc?
"Vì ?" Tô Tiếu Tiếu hỏi .
Trình Lệ Phương: "Thằng bé Trương Trụ thuộc quyền quản lý của các ?"
Tô Tiếu Tiếu gật đầu: "Thằng bé ạ?"
Trình Lệ Phương hừ lạnh: "Hỏi lắm thế, đến trường khắc ."
Cô chẳng dây dưa thêm, lắc eo bỏ . Đi vài bước dường như vẫn thấy hả giận, cô dừng , đầu Tô Tiếu Tiếu từ đầu đến chân với vẻ khinh bỉ: "Hừ, từ xuống chẳng điểm nào bằng Giang Tuyết, bác sĩ Hàn trúng cô ở điểm gì, đúng là mù mắt ."
Tô Tiếu Tiếu: "..." Tại cô so đo với Giang Tuyết gì nhỉ?
Cô thật sự hiểu nổi cái sự thù địch vô cớ của Trình Lệ Phương từ mà . Theo lý mà , chuyện cỏn con giữa bọn trẻ đến mức nâng lên tầm cỡ . Một lòng hẹp hòi thế mà cũng gương cho học sinh ? Nhà trường lo cô hỏng cả một thế hệ ?
Tô Tiếu Tiếu đưa ngón tay cuốn một lọn tóc n.g.ự.c, học theo điệu bộ của cô , đối phương từ xuống nghiêm túc hỏi vặn : "Thế thì cái mà trúng loại như cô chắc mù mắt điếc tai nhỉ?"
Giọng điệu cô dịu dàng, chẳng giống như đang mắng chút nào.
Trình Lệ Phương: "Cô!"
Tô Tiếu Tiếu mặc kệ, xong thẳng. Cô thầm nghĩ, với cái chỉ EQ , chỉ cần vài hiệp nữa chắc cô hộc m.á.u mà c.h.ế.t mất. Thôi, cô kẻ sát nhân .
Suốt quãng đường về, cô cứ thắc mắc Trụ T.ử ở trường xảy chuyện gì. Ngày nào nhóc về nhà cũng tỏ bình thường, giống như gặp rắc rối gì ở trường cả. Lần cặp sách vết chân, cô cứ ngỡ nhóc bắt nạt, nhưng "điệp viên" Cơm Nắm bảo .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-70-lam-me-ke-nuoi-con/chuong-92.html.]
Rốt cuộc là chuyện gì đây?
Tô Tiếu Tiếu vội vã chạy về nhà. Lúc Tiểu Trụ T.ử học chiều, Hàn Thành cũng chỉnh đốn trang phục đợi cô cửa.
Thấy Hàn Thành đang vội đơn vị, Tô Tiếu Tiếu tạm thời nhắc đến chuyện của Trụ Tử, định bụng đợi tối về mới bàn bạc.
Thế nhưng, chẳng cần đợi đến lúc Hàn Thành tan , Tô Tiếu Tiếu mới cùng các con học bài một lát thì phía nhà trường cử đến mời, bảo phụ của Trương Trụ khẩn trương đến trường một chuyến.
Tô Tiếu Tiếu hỏi Cơm Nắm xem thể dắt em sang nhà Đôn Đôn chơi một lúc , để cô đến trường xem Trụ T.ử chuyện gì.
Lúc đầu Cơm Nắm và Đậu Bao đều chịu, nhất quyết đòi theo. Tô Tiếu Tiếu dỗ dành mãi, đưa cho mỗi đứa một nắm kẹo hỷ và bánh hỷ, hai nhóc mới miễn cưỡng đồng ý.
Cô gửi hai nhóc tì sang nhà dì Trương, nhờ dì để mắt hộ một lát sẽ đón. Cô còn chia bánh kẹo cho cả Đôn Đôn và Nha Nha mới .
Cơm Nắm thì cái ăn cái chơi là xong, nhưng Đậu Bao thì khác. Đôi mắt nhóc rân rấn nước, vẻ mặt tủi đầy mong mỏi, suýt nữa thì Tô Tiếu Tiếu mủi lòng bế nhóc cùng.
cuối cùng cô vẫn đành lòng bước khỏi cổng. Cô thực sự thể nghĩ Tiểu Trụ T.ử ở trường thể gây chuyện gì to tát đến .
Trường tiểu học quân khu cách nhà chỉ mười phút bộ.
Ngoại trừ ngày đầu tiên học bà nội đưa đến, những ngày đó Tiểu Trụ T.ử đều tự bộ. Hàn Thành tiện đường chở nhóc nhưng nhất quyết chịu.
Đây là đầu tiên Tô Tiếu Tiếu đến trường tiểu học của bộ đội. Cơ sở hạ tầng ở đây về cơ bản giống với thế kỷ 21, các cấu hình cơ bản như sân chơi, sân bóng rổ, sân bóng đá đều đủ. Có lẽ vì cả quân khu chỉ duy nhất một trường tiểu học nên việc xây dựng cơ bản đầu tư khá .
Tô Tiếu Tiếu trình bày mục đích đến, thẳng tới phòng giáo vụ.
Trường khá rộng, cô vòng hơn nửa vòng sân, hỏi thăm vài bạn nhỏ mới tìm chỗ.
Tô Tiếu Tiếu gõ cửa bước . Trình Lệ Phương cùng vài — rõ là giáo viên phụ — đang xầm xì điều gì đó, thấy cô thì im bặt. Mấy đứa trẻ đang xếp hàng sát vách tường, cô nhận một đứa là Đại Thụ – con trai Trình Lệ Phương, và kinh ngạc , Tiểu Trụ T.ử cũng ở đó. Mặt mũi nhóc lấm lem, dường như còn vài vết bầm tím.
Nếu Cơm Nắm cũng ở đây, nhóc chắc chắn sẽ nhận đám trẻ chính là những "kẻ " hôm chặn đường em nhóc, cuối cùng Tiểu Trụ T.ử dùng đá tảng dọa cho chạy mất dép.
Vừa thấy Tô Tiếu Tiếu, mắt Tiểu Trụ T.ử đỏ hoe. Có thể cảm nhận sự bất an ẩn hiện trong lòng nhóc; sợ dì Tô sẽ nghĩ là đứa trẻ hư đ.á.n.h lộn sẽ còn thương nữa.
Tiểu Trụ T.ử mấp máy môi kịp gì thì giọng sắc lẹm của Trình Lệ Phương vang lên phủ đầu: "Ồ, đến đấy . là hạng nào thì dạy đứa trẻ nấy. Trương Trụ đây ngoan ngoãn, lời bao, thế mà mới sang nhà cô ở vài ngày học thói cãi nhen, đ.á.n.h . Chẳng trách bảo 'gần mực thì đen', Chủ nhiệm Lưu thấy đúng ?"