Xuyên Về Thập Niên 70: Mang Cả Nhà Làm Giàu - Chương 103
Cập nhật lúc: 2026-04-13 01:13:11
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ông thấm thía khuyên nhủ: “Các cháu là một phần t.ử của thôn, theo lý nên góp một phần sức lực.”
Đây quả thực là bánh từ trời rơi xuống, mơ cũng tỉnh.
Nếu xưởng của thôn mở thành công, trong thôn sẽ ơn ông cả đời, sẽ nhớ cái của ông , còn tạo phúc cho con cháu .
Chuyện như , ông nhất định thành.
An Ức Tình vô cùng bình tĩnh: “Xưởng của thôn? Người hưởng lợi ích là ai? Ủy ban thôn?”
Thôn trưởng theo bản năng lắc đầu: “Không , là của mỗi trong thôn, đều thể chia hoa hồng.”
Chỉ trạng thái mới phép, lấy danh nghĩa của thôn, mỗi một dân đều tham gia .
An Ức Tình bừng tỉnh đại ngộ, phản ứng đầu tiên chính là nhất thôn thiên hạ lừng lẫy, thôn Hoa Tây.
“Đó chính là chế độ sở hữu tập thể.”
“Chế độ sở hữu tập thể?” Kim Quốc Hoa vẫn luôn quan sát bên cạnh dư vị hồi lâu, càng cảm thấy đây là một đứa trẻ thông minh: “Nói , cháu chính là An Tiểu Ngũ?”
Chuyện nhà họ An gây mấy ngày , ông đều , đối với gia đình chút quan tâm.
Có một đứa con gái suốt ngày lải nhải bên tai ông, cũng a.
An Ức Tình mở to đôi mắt đen trắng rõ ràng, vẻ mặt nghiêm túc.
“Cháu tên là An Ức Tình, chú trấn trưởng, chủ ý thì , nhưng cháu một yêu cầu.”
“Cháu .” Kim Quốc Hoa ngược cô bé mặt điểm gì đặc biệt.
“Thiên hạ bữa trưa nào miễn phí, đồ miễn phí thường độc.” Lời An Ức Tình xoay chuyển, lộ một tia khó xử: “Chúng cháu thể đưa công thức, nhưng yêu cầu chiếm một thành lợi nhuận.”
Thôn trưởng kinh ngạc: “Cái gì? Điều thể nào, Tiểu Ngũ, cháu dám…”
An Ức Tình một động tác dừng , khuôn mặt nhỏ nhắn phấn nộn, yêu thích: “Đừng vội, từ từ suy nghĩ, chúng cháu cả, tương hải sản khá đơn giản, nghiên cứu nhiều một chút là , chắc cần công thức của chúng cháu.”
Cô bé thực sự vội, vốn dĩ là chuẩn cho việc tự mở xưởng.
Bây giờ thời cơ đúng, đợi sang năm hoặc năm nữa là thể bắt đầu .
Thôn trưởng khỏi sốt ruột: “Tiểu Ngũ, đây là chuyện lớn của cả thôn, các cháu tinh thần vinh dự tập thể.”
Không chuyện tiền bạc chỉ lý tưởng, đều là lưu manh, An Ức Tình nhịn : “Ông thôn trưởng, xem ông cháu sợ đây , cháu bắt ạ?”
“Đứa trẻ , thật là.” Thôn trưởng khá bực , nhưng củ cải nhỏ xíu thế , lửa giận cũng phát . “Bỏ , ba cháu khi nào về? Đến lúc đó ông chuyện với ba cháu.”
Ông cũng là phạm ngốc, chuyện chính sự với một con nhóc, thật là váng đầu.
An Ức Tình cũng giấu ông , cần suy nghĩ : “Chậm nhất là ngày mốt.”
Trấn trưởng khi xoa xoa cái đầu nhỏ của cô bé, ý vị sâu xa : “Cô bé, tạm biệt.”
An Ức Tình ngọt ngào: “Tạm biệt, chú trấn trưởng.”
Tạm biệt, nhanh sẽ gặp mặt thôi.
Ba em nhà họ An giống như chuyện gì xảy chiếu lệ bộ học, bữa trưa thì ăn ở nhà ăn, bọn họ ở trong trường quen mặt, dì lấy thức ăn ở nhà ăn mỗi đều sẽ cho thêm một muỗng.
Hết cách , cô bé nhà họ An trắng trẻo mềm mại, trông quá đáng yêu.
Còn về việc tan học, dượng tan xong sẽ đưa bọn họ về, một chiếc xe đạp chở ba đứa trẻ, chen chúc một chút cũng thể tạm bợ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-70-mang-ca-nha-lam-giau/chuong-103.html.]
Hai ngày , tan học liền thấy An Học Dân đợi ở cổng lớn, còn An Đông Hải An Bắc Hải.
An Học Dân liếc mắt một cái liền thấy cô bé trong đám đông, trông quá xinh , đến cũng là tiêu điểm.
Ông dang rộng hai tay với con gái: “Tiểu Ngũ, ba về .”
An Ức Tình hưng phấn nhào lòng ông, hai ba con mấy ngày gặp nhớ nhung, hết chuyện.
Đột nhiên, An Ức Tình bĩu môi: “Ba, chúng con suýt chút nữa bắt nạt.”
Sắc mặt An Học Dân đổi, căng thẳng hỏi: “Là ai?”
Trước khi khỏi nhà, ông đặc biệt nhờ vả thôn trưởng và em gái em rể, trong trường còn hiệu trưởng che chở, đáng lẽ thể xảy chuyện gì.
An Ức Tình kéo ông đến căn phòng nhỏ của trường nghỉ ngơi một lát, kể những chuyện xảy mấy ngày nay một .
An Học Dân chút mờ mịt: “Đây là chuyện a, tại Tiểu Ngũ phản đối?”
Tạo phúc cho trong thôn, mà.
Thời đại giảng giải là cống hiến vô tư, khác biệt với nền giáo d.ụ.c mà An Ức Tình tiếp nhận từ nhỏ.
“Con ghét những kẻ mà hưởng, cái gì, thì tiên bỏ cái gì.”
Cô bé vẻ mặt sợ hãi, đáng thương An Học Dân.
“Ba, ba sẽ vì khác, mà tổn thương cô con gái nhỏ đáng thương đáng yêu của ba chứ?”
Cô nhóc tinh quái, trái tim An Học Dân mềm nhũn, rõ ràng cô bé đang diễn kịch, nỡ cô bé.
“Sao nỡ chứ? Ba Tiểu Ngũ.”
Bên , An Đông Hải và An Bắc Hải phân phát quà, là chở đầy đồ về.
Hai nhắc đến chuyện ở Thân Thành, vui mừng đến mức mày ngài hớn hở, vui vẻ thôi.
Đến Thân Thành, việc đầu tiên là đến trường đại học báo danh, đó gia đình bốn dạo một vòng trong khuôn viên trường, lượn lờ các đường phố ngõ hẻm của Thân Thành, mua ít đồ.
Lần chơi quá sảng khoái.
An Nam Hải và An Tây Hải hâm mộ thôi, cũng càng thêm khao khát chuyến .
An Đông Hải đưa một chiếc hộp nhỏ qua: “Tiểu Ngũ, cái là dì lễ tân nhà khách đưa cho em.”
An Ức Tình mở xem, là hoa cài đầu xinh xắn và kẹo.
Lần nhà họ An vẫn ở nhà khách đó, An Ức Tình đặc biệt bảo ba mang theo chút tôm khô, rong biển, sứa thái chỉ, cá muối tặng cho dì đó.
“Dì Phương , thì mang nhiều một chút, đồng nghiệp hàng xóm của dì đều .”
Đương nhiên là trả tiền.
An Ức Tình nhướng mày, tồi, đường dây coi như kết nối , tương lai chính sách nới lỏng, thể trở thành một cứ điểm.
Mẹ cô bé ở Thân Thành cũng coi như một mạng lưới quan hệ, việc còn thể giúp một tay.
Ngàn vạn đừng coi thường các dì các thím Thân Thành, bọn họ trông bình phàm gì lạ, đó là bạn gì về năng lượng của bọn họ.