Được , những mặt đều ký tên, điểm chỉ lên đó.
Chỉ cần dân làng tham gia , đều bắt buộc ký tên điểm chỉ hợp đồng, biểu thị sự đồng tình.
Cho dù sinh lòng bất mãn, nhưng đại đa đều ủng hộ, ông bất mãn, thôi, thì đá ông khỏi cuộc chơi.
Lời , ai còn dám gì nữa?
Rất nhanh, thôn đều nhất trí thông qua, xưởng của thôn oanh oanh liệt liệt mở , lãnh đạo trong trấn đích xuống hướng dẫn, giúp bọn họ xây dựng xưởng.
Còn An Ức Tình với thôn trưởng về tầm quan trọng của bí phương, bảo ông bảo mật, thôn trưởng để ý chuyện hơn bất cứ ai, mười mấy công đoạn đều tách , thao tác theo dây chuyền, khâu quan trọng nhất thì do chính nắm giữ.
Những chuyện nhà họ An đều tham gia, trong thôn cũng vui vẻ để bọn họ xen , sợ cướp mất quyền chủ động.
Người nhà họ An cũng thời gian rảnh , bọn trẻ học, An Học Dân quản lý xưởng xà phòng, đều bận rộn cả.
Tuy nhiên, con cái nhà họ An nhận sự nhiệt tình từng , lớn tâng bốc, trẻ con kết bạn với họ.
Nghĩ xem a, mỗi bọn họ đều hai phần trăm cổ phần, hâm mộ c.h.ế.t .
An Ức Tình ở trong thôn bạn bè gì, ở trường cũng chỉ chơi với chị họ, nay thêm một Kim Xảo Xảo.
Ba lượn lờ trong khuôn viên trường, một nam sinh xông tới, chặn đường của họ: “An Ức Tình, chúng bạn nhất .”
An Ức Tình nhướng mày, ủa, là ?
Là Trần Cường, cháu trai của Trần Hương, cũng là thằng nhóc da đen em nhà họ An chặn trong ngõ nhỏ.
Lúc , nhiệt tình An Ức Tình, phảng phất như thấy chiếc bánh kem thơm ngon, c.ắ.n một miếng.
An Ức Tình lặng lẽ liếc một cái: “Muốn bạn của , thể, chỉ cần đáp ứng hai điều kiện.”
Trần Cường đặc biệt nhiệt tình: “Điều kiện gì?”
Mẹ , An Ức Tình tương lai là một tiểu phú bà, chỉ cần cưới cô bé, cả đời cần lo sầu nữa.
Người nhà còn dạy cách tiếp cận An Ức Tình, cách lấy lòng cô bé, con gái mà, thích lời ý , dỗ dành nhiều một chút là .
An Ức Tình mở cặp sách, lôi bảng điểm nhận , đưa đến mặt Trần Cường: “Thành tích hơn , thích kẻ mạnh, bảng điểm của lấy đây, xem một chút.”
Học bá đều dùng bảng điểm để kết bạn ? Trần Cường dọa sợ, định thần , kiếp, điểm tuyệt đối cả hai môn? Còn so hơn cô bé thế nào ? Điểm tuyệt đối là kịch trần !
Cậu là học tra, ôm c.h.ặ.t cặp sách điên cuồng lắc đầu, đ.á.n.h c.h.ế.t cũng chịu lấy bảng điểm .
Toán 32 điểm, Ngữ văn 44 điểm! Còn bằng một nửa của An Ức Tình.
An Ức Tình liếc một cái, , chắc chắn là một tên thành tích kém.
“Thành tích bằng cũng , thích đối thủ ngang tài ngang sức, cũng thích kết giao với những bạn cường đại giống .”
Kim Xảo Xảo ở bên cạnh theo bản năng thu thành một cục, cố gắng giảm bớt sự tồn tại của .
Thành tích của cô , là bám riết buông dính lấy An Ức Tình, khăng khăng đòi kết bạn với cô bé.
An Ức Tình tuy tuổi nhỏ, nhưng trưởng thành sớm, cái gì cũng hiểu, ở bên cô bé đặc biệt thú vị.
Cô nhịn hung hăng trừng mắt Trần Cường một cái, .
Cũng xem mấy tuổi , còn bạn với con gái, nghĩ chuyện gì .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-70-mang-ca-nha-lam-giau/chuong-107.html.]
Thiếu nam thiếu nữ tuổi dậy thì đối với ranh giới nam nữ đặc biệt nhạy cảm, mấy khi qua nhiều với khác giới.
Sự xuất phản thường tất yêu!
Kim Xảo Xảo thầm lẩm bẩm trong lòng, nếu cô liên lụy, nhất định đập c.h.ế.t tên .
Trần Cường cả toát mồ hôi, bây giờ? Thành tích của quá kém.
Cậu đảo mắt, tiên chuyển chủ đề: “Điều kiện thứ hai là gì?”
An Ức Tình càng ngọt ngào hơn: “Phải , đặc biệt , trông giống như đại minh tinh , cho dù não, cũng thể bao dung một hai, dù cũng bổ mắt a.”
Khuôn mặt cũng là tài nguyên ưu chất, với tư cách là một nhan khống, bạn bè của cô bé ít nhất cũng bổ mắt.
Trần Cường trông đen nhẻm, ngũ quan đặc biệt bình thường, chính là thằng nhóc nghịch ngợm bình thường trong thôn, An Ức Tình đả kích đến run lẩy bẩy.
“Cái … quá khó , An Tiểu Ngũ, yêu cầu của em thể kết bạn ? Hay là hạ thấp yêu cầu một chút…”
Sự tự tin của phá hủy, đột nhiên cảm thấy cưới An Ức Tình, trừ phi đổi một khuôn mặt khác.
Lần đầu tiên ý thức , khuôn mặt thì cơm ăn.
An Ức Tình chút do dự từ chối: “Không , thà thiếu chứ ẩu, đừng xuất hiện mặt nữa, quá , đau mắt.”
Trần Cường đả kích nặng nề, chỉ đen một chút thôi! Xấu ở chứ?
cô bé ngọc trác phấn điêu, môi hồng răng trắng, đôi mắt đen láy, lời miệng .
Cậu cố gắng vớt vát thể diện cho : “… sẽ trở nên hơn.”
An Ức Tình cảm thấy, chỉ dựa đường nét ngũ quan , lớn lên nữa cũng thể là soái ca.
“Sẽ , lớn lên cũng …”
Đang lúc , hiệu trưởng vội vã chạy tới, thấy An Ức Tình mắt sáng lên, kéo cánh tay cô bé về phía .
“An Ức Tình, An Tiểu Ngũ, may mà em , mau mau, một cuộc điện thoại từ Bắc Kinh gọi cho em.”
Chị họ thấy, vội vàng theo.
Kim Xảo Xảo suy nghĩ một chút, rón rén cũng theo, khi , còn đầu trừng mắt Trần Cường một cái, đ.á.n.h chủ ý lên Tiểu Ngũ.
Phòng hiệu trưởng, An Ức Tình yên chờ đợi: “Từ Bắc Kinh gọi đến ạ? Có là ai ?”
Là ông ngoại ? ông điện thoại ở đây?
Nói mới nhớ, bọn họ liên lạc với ông ngoại, cũng ông ngoại đang ở , thư cũng chỗ gửi.
Hiệu trưởng cô bé vốn luôn trầm nay nóng nảy bồn chồn, nhịn thêm vài .
“Nói là họ Diệp, mười phút nữa sẽ gọi .”
Wow, mắt An Ức Tình sáng rực lên, là Diệp ca ca.
Chị họ vô cùng tò mò: “Tiểu Ngũ, là ai ?”