Xuyên Về Thập Niên 70: Mang Cả Nhà Làm Giàu - Chương 108

Cập nhật lúc: 2026-04-13 01:13:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

An Ức Tình vô cùng mong đợi, chằm chằm chiếc điện thoại.

Thời buổi giao thông thuận tiện, bọn họ chỉ thể dựa hồng nhạn truyền thư, ngay cả cơ hội gọi một cuộc điện thoại cũng .

“Một bạn của em, siêu cấp trai, siêu cấp thông minh, siêu cấp lợi hại, chỉ năm nào cũng thi nhất, còn giành nhiều giải thưởng, mười ba tuổi trở thành học sinh cấp ba, nhảy lớp đấy nhé, quan trọng nhất là, trai hơn cả minh tinh, tiêu chuẩn kết bạn của em chính là , ít nhất thể kém hơn .”

Chị họ đều đến ngây : “Tiểu Ngũ, em khoa trương quá, thật sự như ?”

Trong mắt An Ức Tình, Diệp ca ca là nam sinh trai nhất, cũng là nam sinh chu đáo tỉ mỉ nhất mà cô bé từng gặp.

Ở bên đặc biệt thoải mái.

“Chị từng gặp, nghĩa là , đời quá nhiều xuất sắc nỗ lực, chúng càng nỗ lực hơn.”

Đang chuyện, tiếng chuông điện thoại vang lên, An Ức Tình lao tới, vồ lấy điện thoại, hưng phấn kêu to: “Diệp ca ca, là ?”

“Là em, Tiểu Bạch.” Trong điện thoại truyền đến giọng trẻ con, méo tiếng, nhưng vẫn thể là Diệp Nguyên Bạch: “Chị ơi, em nhớ chị lắm, đặc biệt ăn kẹo sữa chị cho.”

Cái quỷ gì ? An Ức Tình trợn trắng mắt: “Là nhớ chị? Hay là nhớ kẹo sữa của chị?”

“Đều nhớ.” Diệp Nguyên Bạch vẫn ồn ào như : “Thật kỳ lạ, em mua kẹo sữa cùng loại, nhưng luôn cảm thấy ngon bằng kẹo sữa của chị.”

Đặc biệt là kẹo sữa ăn lúc trốn xuống núi, đặc biệt thơm ngọt, khiến bé nhớ mãi quên.

An Ức Tình chỉ thể , đó là vấn đề tâm lý, kẹo là vô tội.

“Em như sẽ mất bạn là chị đấy.”

Ai ngờ, Diệp Nguyên Bạch buông một câu: “Không a, chúng là bạn bè, là chị em ruột khác cha khác mà.”

An Ức Tình ôm trán, cảm thấy thật vô lực, nữa , hổ là Tiểu Bạch.

“Anh trai em ? Đưa điện thoại cho !”

Diệp Nguyên Bạch ôm khư khư ống buông, hì hì hỏi: “Vậy chị trả lời em một câu hỏi , em và trai em, chị nhớ ai hơn?”

Câu hỏi đòi mạng , An Ức Tình tỏ vẻ từ chối trả lời: “Diệp Nguyên Bạch, bây giờ, lập tức đưa ống cho trai em.”

Diệp Nguyên Bạch vui: “Chị ơi, chị hung dữ với em quá, chị yêu em nữa ?”

Yêu cái rắm a, gân xanh trán An Ức Tình đều giật giật, thật phát điên.

“Em xem bộ phim linh tinh gì , chị cảnh cáo em, nghỉ hè năm , em còn bạch ngôn bạch ngữ như , chị sẽ dẫn em chơi .”

trong tên chữ Minh, gọi là minh ngôn minh ngữ.

Tiểu Bạch mà, chính là bạch ngôn bạch ngữ, trắng đến mức khiến trợn trắng mắt.

Diệp Nguyên Bạch một chút cũng sợ cô bé, chị gái chỉ là ân nhân cứu mạng của bé, mà còn là chị gái ruột của bé.

“Chị ơi, tuy chị hung dữ, nhưng em vẫn thích chị, dẫn em chơi nha.”

Tay An Ức Tình ngứa ngáy dữ dội, thật đ.á.n.h , nhịn gõ nhẹ xuống bàn: “Chị đếm đến ba, một, hai…”

Chữ ba còn khỏi miệng, ống đổi chủ, Tiểu Bạch giống như ném đạn pháo ném cho trai.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-70-mang-ca-nha-lam-giau/chuong-108.html.]

Diệp Lan Mặc bực bội, đứa em trai cần nữa, ai thì nhặt .

“Em gái Tiểu Ngũ.”

An Ức Tình thấy giọng quen thuộc, vui mừng kêu lên: “Diệp ca ca, đột nhiên nhớ gọi điện thoại cho em ?”

Một tiếng Diệp ca ca ngọt ngào, vuốt phẳng tâm trạng bực bội của Diệp Lan Mặc: “Tương hải sản và đồ khô em gửi đến, đều nhận , ngon, cảm ơn em gái Tiểu Ngũ.”

An Ức Tình nhạy cảm, tâm trạng của đúng, chút lo lắng hỏi: “Diệp ca ca, xảy chuyện gì ?”

“Không chuyện gì.” Diệp Lan Mặc sửng sốt, cách một đường dây điện thoại, cô bé cũng thể ? Anh tưởng che giấu : “Cho dù chuyện gì, cũng thể giải quyết , em chắc là thi xong , thành tích thế nào?”

Anh nhắc nhiều đến chuyện của , mà quan tâm đến An Ức Tình.

An Ức Tình càng thêm lo lắng, thể khiến tâm trạng bất , đều sẽ và việc bình thường.

Nội tâm mạnh mẽ, chủ kiến, suy nghĩ, tự một bộ chuẩn mực hành sự.

Anh ít khi chịu ảnh hưởng của thế giới bên ngoài, kiên định tiến về phía mục tiêu của .

, cô bé cũng thể hỏi nhiều, cố ý nhẹ nhàng khoe khoang: “Vừa nhận bảng điểm, điểm tuyệt đối cả hai môn.”

Diệp Lan Mặc cuối cùng cũng tại nhất định gọi cuộc điện thoại , thấy giọng của cô bé, quá chữa lành .

“Tiểu Ngũ thật giỏi, quà năm mới gì nào?”

An Ức Tình chỉ dỗ vui vẻ: “Ừm, em chỉ Diệp ca ca và Tiểu Bạch mỗi ngày đều vui vẻ, ngày ngày ăn ngon uống ngon chơi vui, đây chính là món quà năm mới em .”

Hốc mắt Diệp Lan Mặc cảm động đến đỏ hoe: “Tiểu Ngũ.”

Trên đời một quan tâm như , cầu báo đáp, chỉ mong , cảm giác thật ấm áp.

An Ức Tình thấy giọng đều đổi, càng thêm lo lắng, bình thường bộc lộ cảm xúc, cực kỳ kiềm chế, rốt cuộc là ?

“Diệp ca ca, nếu chuyện gì vui thể với em, em thông minh, thể giúp bày mưu tính kế, giải tỏa tâm sự.”

Diệp Lan Mặc há miệng, lời đến khóe miệng đổi: “Anh thi hạng nhất.”

Tiểu Ngũ vẫn là một đứa trẻ, cần cô bé bận tâm nhiều chuyện như , cô bé chỉ cần bình an lớn lên là .

Anh thực sự chịu , An Ức Tình cũng hết cách.

“Chúc mừng nha, Diệp ca ca, là tuyệt nhất, năm nào cũng nhất, danh xứng với thực, là thiên tài thông minh nhất nhất, trai như , quả thực là báu vật nhân gian, là cơn gió ấm mùa xuân, cơn mưa mùa hạ, đám mây mùa thu, ánh nắng mùa đông, khiến say đắm…”

Cô bé tung một tràng rắm cầu vồng, thổi đến là hăng say.

Vì để dỗ Diệp ca ca vui vẻ, cô bé cũng liều mạng .

Mấy trong phòng đều kinh ngạc, tròng mắt sắp rớt ngoài , đây vẫn là cô bé kiêu ngạo độc miệng ?

Này , sụp đổ hình tượng !

Đầu dây bên , Diệp Lan Mặc vốn dĩ tâm trạng u uất dần dần trở nên cởi mở, hàng lông mày nhíu c.h.ặ.t giãn .

 

 

Loading...