Xuyên Về Thập Niên 70: Mang Cả Nhà Làm Giàu - Chương 109

Cập nhật lúc: 2026-04-13 01:13:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Anh nhịn ha hả: “Em gái Tiểu Ngũ, , đừng thổi nữa, mệt lắm.”

thổi khiến cả sảng khoái, tâm trạng cũng lên.

An Ức Tình thấy tiếng của , thầm thở phào nhẹ nhõm.

“Diệp ca ca, em chuẩn cho một món quà bí mật, mong đợi ?”

Quà? Diệp Lan Mặc nhận thêm đồ, sợ gây rắc rối cho cô bé.

Tuy cô bé là tiểu phú bà, nhưng gia cảnh cũng chẳng gì.

“Em gửi nhiều đồ đến , đủ cho em ăn lâu…”

“Không đồ ăn, là thiệp chúc mừng năm mới em tự tay … A, em lỡ miệng , tiêu , Diệp ca ca, thể coi như thấy gì ?”

Là cố ý lỡ miệng đúng ? Diệp Lan Mặc nhịn , quá đáng yêu : “Ha ha, , Diệp ca ca cái gì cũng thấy.”

Thiệp chúc mừng năm mới, vẻ tuyệt, chút mong đợi .

An Ức Tình cảm thấy thật cừ, vài câu dỗ Diệp Lan Mặc vui vẻ: “Diệp ca ca, đợi chúng gặp mặt, chụp chung một bức ảnh nhé.”

Cô bé đột nhiên như , Diệp Lan Mặc chút kinh ngạc: “Sao đột nhiên nghĩ đến chụp ảnh chung?”

An Ức Tình mang theo vẻ trẻ con bày tỏ: “Dạo nhiều bạn với em, em đều từ chối , còn tung tin ngoài, chỉ xuất sắc như Diệp ca ca mới xứng bạn của em, bọn họ đều tin đời nam sinh trai ưu tú như , em chứng minh cho bọn họ thấy.”

Cô bé lời đặc biệt khoa trương, Diệp Lan Mặc chữa lành, nhưng đồng thời, trong lòng một tia thoải mái.

“Đều là nam sinh?” Cô bé vẫn là một đứa trẻ!

An Ức Tình đối với việc kết bạn bao nhiêu nhiệt tình, trong mắt cô bé đều là lũ nhóc tì, mấy cô bé vệ sinh cũng nắm tay cùng , cô bé cảm thấy thật ấu trĩ.

Còn về nam sinh, chủ động yêu cầu kết bạn với bé gái, đều là nam sinh , an phận.

“Nam sinh nhiều hơn, nữ sinh cũng , Diệp ca ca, ?”

Diệp Lan Mặc mím môi: “Được, đến lúc đó cùng em dạo một vòng trong trường, để đều cho rõ ràng.”

“Chủ ý , thật mong đợi a.” An Ức Tình nhiều, hai trò chuyện vui vẻ, đương nhiên, tiền đề là phớt lờ hiệu trưởng đang trợn mắt thổi râu.

An Ức Tình lo lắng nếu kết thúc, hiệu trưởng sẽ qua ngắt điện thoại mất, vội vàng thêm vài câu, mới lưu luyến rời cúp điện thoại, mặt vẫn còn vương nụ ngọt ngào.

Vừa đầu liền thấy khuôn mặt của chị họ kề sát sạt, đây là đang lén?

“A, ? Làm em giật cả .”

Mắt chị họ sáng lấp lánh: “Đó chính là bạn nhan sắc tài năng mà em ?”

An Ức Tình đắc ý dạt dào khoe khoang: “ , nghỉ hè năm sẽ đến tìm em chơi, đến lúc đó sẽ thấy.”

“Nghỉ hè?” Đều nghỉ học , ai còn lượn lờ ở trường chứ.

“A, em quên mất.” An Ức Tình nghĩ đến điều gì, vui vẻ: “Không , đến lúc đó em dẫn dạo một vòng trấn, đảm bảo khiến tất cả ấn tượng sâu sắc.”

Kỳ thi cuối kỳ , năm em nhà họ An đều thi , An Đông Hải và An Tiểu Ngũ thi nhất, khiến An Học Dân vui mừng.

“Các con, các con đều tiến bộ, nào, tổng kết nguyên nhân một chút, cố gắng thi hơn nữa.”

Thành tích đây đều lơ lửng ở giữa, gì đặc biệt nổi trội.

, An Đông Hải lọt top năm khối, An Ức Tình nhất khối, ba đứa trẻ khác lọt top mười khối.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-70-mang-ca-nha-lam-giau/chuong-109.html.]

An Đông Hải cần suy nghĩ : “Ăn no , ngủ ngon .”

Trước đây nghèo, suốt ngày biển bắt hải sản, vớt thêm chút hải sản, góp chút sức cho gia đình, trọng tâm đều đặt việc học, thành tích thể mới lạ.

An Nam Hải nghiêm túc suy nghĩ một chút: “Trong nhà thanh tĩnh .”

Không cần ầm ĩ với nhị phòng nữa, cần tranh giành một miếng ăn, cần chịu đựng cơn giận nữa.

An Tây Hải trực tiếp hơn: “Có thời gian nghiêm túc học tập .”

Trước đây ôm bụng đói giảng, thể lọt tai ? Buổi tối về nhà, còn tranh bàn bài tập với các em họ của nhị phòng, ngày nào cũng như đ.á.n.h , mệt c.h.ế.t.

Nghe xong lời của các con trai, trong lòng An Học Dân tư vị, càng thêm may mắn vì lựa chọn phân gia.

Phân gia , bọn trẻ đều tiến bộ.

Môi trường ảnh hưởng quá lớn đến trẻ con.

An Bắc Hải ấp úng nửa ngày, nặn một câu.

“Tiểu Ngũ ép chúng con học.”

An Ức Tình ngẩng khuôn mặt mờ mịt lên, cô bé ép lúc nào chứ?

An Bắc Hải tủi lên án: “Em , chỉ chơi với thông minh thành tích , nếu thành tích của bọn quá kém, em còn chơi với bọn ?”

“Hả?” Khóe miệng An Ức Tình giật giật, thì , nhưng chỉ là với ngoài như , để chặn những rắc rối .

Anh trai nhà ngốc đến mấy, cô bé cũng sẽ ghét bỏ.

An Học Dân nhịn ha hả: “Tiểu Ngũ, lắm, ba thưởng cho con.”

Ông trực tiếp đưa hai tờ đại đoàn kết, hơn nửa tháng lương đấy.

An Ức Tình ngây ngốc ông, bình thường ông hào phóng như : “Ba, chia hoa hồng ạ?”

“Tiểu Ngũ thật thông minh.” An Học Dân đầu tiên nhận hoa hồng, vẫn đang trong lúc hưng phấn, đối với các con hào phóng.

Ông rút một tờ đại đoàn kết đưa cho con trai cả, An Đông Hải vui mừng nhảy dựng lên: “Ba, đây là phần thưởng cho con ? Con thể tùy ý tiêu xài ?”

Đối với một tiền mừng tuổi chỉ nhận năm hào mà , đây là một khoản tiền lớn.

An Học Dân chút xót ruột: “Có thể, con mua gì cũng .”

Mấy đứa trẻ khác đỏ cả mắt: “Ba, chúng con ?”

An Học Dân suy nghĩ một chút, cho mỗi đứa năm đồng.

An Bắc Hải lớn tiếng hoan hô, vui sướng nhảy cẫng lên, a a a, tiền !

Để nghĩ xem, mua gì, ừm, mua hết đồ ăn!

An Ức Tình về phòng bắt đầu thiệp thủ công, chỉ cho em nhà họ Diệp, mà còn chuẩn thiệp chúc mừng năm mới cho mỗi trong nhà.

Lý Vịnh Lan cũng nghỉ học về nhà, An Học Dân đón, xách theo túi lớn túi nhỏ về, gây một trận oanh động lớn.

Mọi đều nhiệt tình chào hỏi bà, dò hỏi chuyện lớn chuyện nhỏ ở Thân Thành, đối với cái gì cũng hứng thú.

 

 

Loading...