Xuyên Về Thập Niên 70: Mang Cả Nhà Làm Giàu - Chương 116

Cập nhật lúc: 2026-04-13 01:13:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

ngày tháng còn dài, vội.

Bọn họ tuy kiến thức nhiều, nhưng cũng nhà khác tiếp đãi khách, cố gắng đừng phiền.

Diệp Lan Mặc c.ắ.n một miếng dưa hấu lạnh, mát lạnh, cái nóng tiêu tan, cả đều khoan khoái, loại cảm giác cuối cùng cũng về đến nhà.

Đang ăn ngon lành, bên tai truyền đến một tiếng quát nhẹ: “Tiểu Ngũ, ăn vụng.”

Móng vuốt của An Ức Tình chạm dưa hấu, còn kịp ăn một miếng, chỉ thể yếu ớt rụt về, vẻ mặt buồn bực.

Mọi đều đang ăn dưa, chỉ cô bé đụng .

Diệp Nguyên Bạch vui , thể bắt nạt chị gái bé chứ?

“Tại cho chị ăn dưa? Có đủ ? Vậy em ăn nữa, cho chị ăn hết.”

Cậu bé nhét nửa miếng dưa hấu đang ăn dở tay An Ức Tình, An Bắc Hải gấp đến độ, nhào tới hất tay .

“Dạ dày em gái yếu, thể ăn đồ quá lạnh, sẽ tiêu chảy, lén lút cho em ăn.”

An Ức Tình kể từ ăn dưa hấu ở Bắc Kinh tiêu chảy, liền quản chế nghiêm ngặt.

Mỗi ngày chỉ ăn một miếng dưa hấu, phần của ngày hôm nay ăn hết buổi sáng .

Diệp Nguyên Bạch ngẩn , đồng tình An Ức Tình, quá t.h.ả.m .

“Cậu là ai?”

“An Bắc Hải, tư mà Tiểu Ngũ yêu nhất.”

Diệp Nguyên Bạch lập tức ghen tị : “Chị ơi, em là Tiểu Bạch mà chị yêu nhất ?”

An Ức Tình đầy đầu hắc tuyến, nữa , tranh sủng ấu trĩ đấy.

Cô bé đảo mắt, nghĩ đến việc chuyển chủ đề: “Ăn xong , em dẫn xem phòng, ba một phòng, vấn đề gì chứ.”

“Không .”

An Ức Tình dẫn bọn họ đến căn phòng ở tận cùng phía tây, vốn dĩ là An Tây Hải và An Nam Hải ở, lúc dọn nhường cho ba họ ở.

Còn em nhà họ An ở một phòng, một góc đặt một chiếc giường tầng.

Căn phòng lớn, hơn ba mươi mét vuông, đủ ở.

Căn phòng dọn dẹp sạch sẽ, ga trải giường chăn màn đều là đồ mới, đồ dùng đ.á.n.h răng rửa mặt cũng đều là đồ mới, bồn tắm chậu rửa mặt khăn mặt đều chuẩn sẵn hai phần, khiến cảm nhận sự chân thành nồng đậm.

Trong góc đặt hành lý mới lấy từ xe xuống, đều động .

Trong lòng em nhà họ Diệp ấm áp, sự bất an khi mới đến nơi xa lạ nháy mắt tan biến.

Diệp Nguyên Bạch ngửa khuôn mặt tươi , cao hứng bừng bừng : “Căn phòng lớn, em thích, cảm ơn chị, chị đối với Tiểu Bạch thật .”

An Ức Tình chỉ là chỉ huy, công việc cụ thể cô bé , các trai cảm thấy cô bé tay chân nhỏ xíu, việc nhanh nhẹn, đều cho cô bé .

An Bắc Hải giơ bàn tay mập mạp lên: “Là chuẩn đấy.”

Diệp Nguyên Bạch bám lấy tay An Ức Tình buông, ngọt ngào: “Đó cũng là do chị sắp xếp.”

An Bắc Hải lập tức vui, xông tới kéo tay của An Ức Tình, trừng mắt với Diệp Nguyên Bạch, đây là em gái .

Diệp Nguyên Bạch nửa điểm hèn nhát, trừng , đây là chị gái bé.

An Ức Tình kẹp ở giữa, khóe miệng giật giật liên tục, cô bé còn thể đây?

Đương nhiên là giả vờ .

Diệp Lan Mặc thấy , trong mắt lóe lên một tia ý , vẫy vẫy tay với cô bé: “Em gái Tiểu Ngũ, thể xem sách giá sách một chút ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-70-mang-ca-nha-lam-giau/chuong-116.html.]

An Ức Tình nhân cơ hội hất hai đứa nhỏ , bay bổng chạy về phía Diệp Lan Mặc: “Có thể a.”

Sách trong phòng nhiều, ngoài sách giáo khoa , chỉ hai cuốn sách về luật, An Nam Hải và Tây Hải loại sách khá chật vật, chậm.

“Không Tư Trị Thông Giám?”

Cô bé trong thư cái gì cũng , sách gì ăn gì chơi gì, chơi cùng ai, ghét ai, xé xác với ai, đều sẽ nhắc đến một câu.

“Ở trong phòng em.”

Diệp Lan Mặc tủm tỉm cúi đầu cô bé: “Anh thể xem giá sách của em một chút ?”

“Có thể.” An Ức Tình vẫn là một củ cải nhỏ, khái niệm khuê phòng của con gái tùy tiện tham quan.

Phòng của An Ức Tình sạch sẽ, giá sách chất đầy sách, bàn học lớn, đặt một quả địa cầu.

Đài phát thanh bán dẫn đặt tủ ở góc phòng, bắt mắt.

Đi về phía vài bước, chính là phòng ngủ, chiếc giường lớn đặt ở giữa, màn trắng như tuyết treo lên, quây thành một trời nhỏ, tủ năm ngăn tủ quần áo thiếu thứ gì.

Cái so với căn phòng tinh xảo hơn nhiều.

Diệp Lan Mặc khẽ gật đầu, tồi, nhà họ An để Tiểu Ngũ chịu uất ức.

Tuy nên nghi ngờ , nhưng nhiều khu vực đều trọng nam khinh nữ, khiến nhịn chút lo lắng.

Nay tận mắt thấy, yên tâm .

An Ức Tình suy nghĩ của , nhiệt tình giới thiệu: “Cái màn vẫn là tặng đấy, .”

“Em thích là , đợi chút, mang quà cho em.”

Nửa rương đồ đều là của An Ức Tình, mang theo mấy chiếc váy nhỏ xinh xắn cho cô bé, còn giày da nhỏ, các loại vải hoa.

Luôn cảm thấy cô bé quần áo mặc, mỗi đều điên cuồng gửi qua.

Còn những món đồ mới lạ, đồ ăn thể bảo quản, các loại văn phòng phẩm.

Cô bé Bắc Kinh gì, Tiểu Ngũ cũng .

Cô bé Bắc Kinh gì, Tiểu Ngũ cũng .

Mỗi nhà họ An đều nhận một chiếc áo sơ mi, Lý Vịnh Lan thêm hai xấp vải may váy.

Đương nhiên, còn nhiều đặc sản Bắc Kinh, cùng với phiếu lương thực và tiền, đây là tiền ăn của bọn họ.

Chập tối, Lý Vịnh Lan cuối cùng cũng về nhà, nhận quà bà đối với ba thiếu niên ấn tượng đặc biệt .

Bà tuy mấy khi chuyện, nhưng cố ý khách sáo, thái độ ôn hòa, đối xử bình đẳng với .

Bà là học giáo d.ụ.c, tự nhiên cách giao tiếp với bọn trẻ.

Màn đêm buông xuống, nhà họ An bận rộn bưng lên bữa tiệc lớn.

Một mùi thơm kỳ lạ xộc mũi, Diệp Nguyên Bạch kịp chờ đợi sang, khỏi kinh ngạc.

“Wow wow.”

Khay hải sản khổng lồ, chính là mâm hải sản thập cẩm, chủng loại phong phú, bào ngư nhỏ, tôm hùm, cá viên, ốc biển, sò điệp, cua ở chính giữa, tất cả đều xếp gọn gàng ngăn nắp, hiệu quả thị giác chấn động.

Quá hoành tráng , .

Còn canh hải sản nấu bột, nghêu chưng trứng, cơm niêu.

Diệp Nguyên Bạch ăn miếng đầu tiên, mắt sáng rực lên, ngon, quá ngon .

 

 

Loading...