Xuyên Về Thập Niên 70: Mang Cả Nhà Làm Giàu - Chương 136

Cập nhật lúc: 2026-04-13 01:13:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Khi nào đến lượt ông chỉ huy chú cảnh sát?”

Cô bé đột nhiên biến sắc, kéo kéo tay áo của chú cảnh sát, căng thẳng hạ giọng , “Chú cảnh sát, năm đó cháu từng gặp gián điệp, đây là đồng bọn đến trả thù chứ? Các chú nhất định bảo vệ cháu.”

Cảnh sát biến sắc, hễ dính đến gián điệp, ai dám bao che.

chỗ dựa lớn đến cũng vô dụng.

“Tất cả đưa .”

Tại đồn công an, gã đàn ông lúc đầu còn c.h.ử.i rủa om sòm, nhưng chẳng ai thèm để ý đến gã. Ngay cả An Ức Tình cũng ngoan ngoãn một bên, lặng lẽ lấy từ trong cặp sách một cuốn sách để .

Tất cả đều kinh ngạc, ở cái nơi thế mà vẫn tĩnh tâm sách ? Tâm lý cũng quá vững vàng .

Một nữ cảnh sát cố ý ngang qua cô bé, liếc một cái. Ôi chao, là tiếng nước ngoài ? Cô xem hiểu.

“Em gái nhỏ, đây là sách gì ?”

An Ức Tình ngẩng đầu lên mỉm : “Bản tiếng Anh của Kiêu Hãnh Và Định Kiến ạ.”

Diệp ca ca gửi cho cô, băng cassette tiếng Anh, tiểu thuyết bản tiếng Anh, đều hữu ích, cô cứ coi như để giải trí .

Nữ cảnh sát: “…”

“Em hiểu ?”

An Ức Tình lật một trang giấy: “Chỉ hiểu một nửa thôi ạ, một nửa còn dựa việc đoán mò.”

Người trong đồn công an đều chấn động, hiểu một nửa cũng lợi hại . “Em… em học lớp mấy ?”

Đứa trẻ nhỏ thế chắc vẫn là học sinh tiểu học nhỉ.

Theo lý mà , trẻ con ở độ tuổi truyện tranh chứ? Lẽ nào thời đại tiến bộ nhanh đến ?

An Ức Tình thấy đối phương hứng thú, dứt khoát gập sách , trò chuyện cùng cô vài câu: “Mùa thu em sẽ đến trường Nhất Trung báo danh, học lớp bảy, thực em học lớp tám.”

Lớp bảy? Nhất Trung? Đứa trẻ nhảy cóc ?

An Bắc Hải khỏi sốt ruột: “Tiểu Ngũ, chúng từ từ thôi, nhảy cóc nữa, ?”

Cậu mệt mỏi như , chơi đùa nhiều hơn, cùng đám bạn lang thang khắp nơi.

Còn Tiểu Ngũ chính là một con mọt sách, thể ôm một cuốn sách cả ngày.

Đối với An Ức Tình mà , kiến thức cấp hai khó, cần thiết lên lớp từng bước một.

“Em nhảy, nhảy.”

An Bắc Hải sầu não đến mức giậm chân: “Thế , hoặc là cùng nhảy, hoặc là đều nhảy.”

Cậu thể học em gái một lớp , đây là sự bướng bỉnh cuối cùng của .

An Ức Tình nở nụ đáng yêu nhất: “Anh thấy học cùng khối với hai và ba thú vị ? Đến lúc đó, chúng sẽ chèn ép họ xuống, chiếm lấy ngôi vị hạng nhất hạng hai trường.”

Lúc An Bắc Hải chẳng thấy cô đáng yêu chút nào, mà giống như một tiểu ma đầu mê hoặc lòng .

“Chúng học cùng một trường.”

An Ức Tình sững sờ, vỗ nhẹ lên trán: “A, em quên mất, chúng chỉ thể giành hạng nhất huyện thôi. Anh nhỏ, đừng kéo chân nữa nhé, lúc thi nhớ kiểm tra cẩn thận vài , thế mà thi thứ năm khối, em cũng ngại gọi trai đấy.”

Hạng nhất huyện? Tất cả đều chằm chằm hai em họ, trâu bò thế cơ ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-70-mang-ca-nha-lam-giau/chuong-136.html.]

An Bắc Hải vẻ mặt mờ mịt: “Anh vốn dĩ là nhỏ của em mà.”

An Ức Tình bĩu môi, dùng ánh mắt khinh bỉ quét qua: “Anh mà thi trượt nữa, em sẽ gọi là em trai.”

Đứng thứ năm khối mà coi là thi trượt, mấy nhận thức sai lầm gì về việc thi ?

Học bá nào cũng thi , nhưng đều lọt top ba, những qua đường vây xem chỉ thể biểu thị học bá các thật cách chơi đùa.

An Bắc Hải vội vàng kéo tay An Ức Tình: “Không , trai, nhất định sẽ thi .”

Cậu đàn em !

Sự tương tác của hai em thú vị, cũng buồn .

Nữ cảnh sát nhịn ngắt lời: “Đợi , các em nghiệp tiểu học? Em thi thứ năm khối? Vậy còn cô bé thì ?”

“Em gái cháu á?” An Bắc Hải u oán thở dài một , “Haiz, nhắc đến chuyện thấy đau lòng, em vĩnh viễn hạng nhất, ai thể đ.á.n.h bại em .”

Miệng thì , nhưng vẻ mặt tự hào đây?

Mọi đều đờ đẫn, hạng nhất khối trong miệng bọn họ mà nhẹ nhàng thế, trẻ con bây giờ đều giỏi giang thế ?

Một viên cảnh sát từ bên ngoài bước : “Bạn học An Ức Tình, em em từng chạm trán với gián điệp, là thật ? Có ai thể chứng minh điều ?”

Trước đó lấy lời khai , An Ức Tình cũng giấu giếm, kể chi tiết.

An Ức Tình hào phóng gật đầu: “Đương nhiên , cháu cho chú một điện thoại, chú gọi hỏi nhé.”

một dãy , viên cảnh sát khi thấy, ánh mắt liền đổi.

Sau khi gọi điện thoại xong, ống đưa tới. “Đối phương chuyện với em.”

An Ức Tình nhận lấy ống , liền thấy giọng quen thuộc: “Triệu thúc thúc, phiền chú , chứng cho cháu với ạ.”

Triệu Nghĩa là nắm rõ ngọn ngành sự việc đó nhất, những gì cô , ông đều .

Những diễn biến đó mà cô , ông cũng .

thế nào nữa, chuyện thật, còn mấy kẻ buôn đó thực sự là gián điệp , điều đó quan trọng.

Triệu Nghĩa An Ức Tình ngắn gọn vài câu về sự việc, chút lo lắng.

“Tiểu Ngũ, cháu đang ở đồn công an ? Có thiệt thòi gì ?”

Kể từ khi Triệu Dĩ Thụy đến chơi một chuyến, hai nhà qua thường xuyên hơn.

An Ức Tình nhẹ nhàng kéo dây điện thoại, nhỏ nhẹ : “Không ạ, các cô chú cảnh sát đối xử với cháu , đ.á.n.h cháu cũng mắng cháu. Chỉ là cái gã đàn ông già nua xí, mặt đầy thịt ngang ngược cứ c.h.ử.i bới ngừng, luôn miệng chỗ dựa, thể chỉnh c.h.ế.t cháu.”

Gã đàn ông hung hăng trừng mắt sang, chạy tới cãi lý, nhưng chú cảnh sát ấn mạnh trở .

Cãi với một đứa trẻ con, mất mặt hả?

“Gã dám ?” Giọng Triệu Nghĩa trầm xuống, “Tiểu Ngũ đừng sợ, chuyện chú ở đây, cháu đưa điện thoại cho chú cảnh sát .”

Có câu , An Ức Tình liền yên tâm.

“Vâng ạ, Triệu thúc thúc, chuyện chú đừng cho Diệp ca ca nhé, sắp thi đại học .”

 

 

Loading...