Quả nhiên, ca hát nhảy múa là tốn thể lực nhất.
“Đi thôi, dẫn em ăn đồ ăn.”
Hoàng Tự Minh lúc mới phản ứng , vung vẩy cuốn sách trong tay: “Ây ây, An Ức Tình, sách của cháu.”
Thực ông từng học tiếng Anh, xem hiểu.
An Ức Tình lúc mới nhớ cuốn sách tiếng Anh bỏ quên, nhận , ném trong túi: “Cảm ơn Hoàng thúc thúc.”
Thể hiện một tay , ai còn coi cô là đứa trẻ bình thường nữa?
Đây là gia đình bình thường thể nuôi dạy ? Tiếng Anh trôi chảy như , còn hơn cả giáo viên trong trường.
Hoàng Tự Minh cô từng lấy giải thưởng lớn cuộc thi tiếng Anh, nhưng ngờ bản lĩnh như .
Nghe và tận mắt thấy, là một chuyện.
“An Ức Tình, An Tiểu Ngũ, là cháu con dâu nhà chú , trai nhà chú tuy thông minh bằng cháu, nhưng…”
Lời của ông còn xong, Diệp Lan Mặc hắng giọng một cái, ngắt lời: “Hoàng thúc thúc, chú cảm thấy đứa trẻ nhà chú thể theo kịp tiến độ của Tiểu Ngũ ? Nếu , sẽ đả kích sự nhiệt tình của bọn chúng, nảy sinh tâm lý chán học, cho nên…”
Hàm ý trong lời Hoàng Tự Minh đều hiểu, học sinh kém và học sinh xuất sắc cùng học tập, áp lực tương đương lớn.
“Chú suy nghĩ một chút.”
An Ức Tình vui vẻ đeo chiếc cặp sách nhỏ, nắm tay Diệp ca ca, lạch cạch lạch cạch chạy , bỏ vô cho chấn động.
Tất cả đưa mắt bọn họ rời , đều lưu ấn tượng vô cùng sâu sắc.
Hoàng Tự Minh về văn phòng của , lãnh đạo kéo : “Lão Hoàng, hai đứa trẻ rốt cuộc là con nhà ai ?”
Bọn họ là cấp bậc ngang , cần dùng kính ngữ.
Hoàng Tự Minh ông thật sâu: “Diệp Lan Mặc là con trai cả của nhà họ Diệp ở kinh thành, ba là lãnh đạo cũ của , còn An Ức Tình… ân với nhà họ Diệp, hai nhà qua đặc biệt mật thiết.”
Lãnh đạo càng càng kinh ngạc, nhịn ngắt lời ông, xoa xoa lỗ tai: “Đợi , nhầm ? Cô bé đó ân với nhà họ Diệp? Hay là nhà họ Diệp ân với cô bé?”
Đó là một đứa trẻ, tỉnh .
Lúc Hoàng Tự Minh đầu tiên thấy, cũng cảm thấy thể tưởng tượng nổi, nhưng, đây là sự thật như đinh đóng cột. “Là đại ân với nhà họ Diệp, nhà họ Diệp sẽ bảo vệ cô bé cả đời bình an.”
Nếu gì bất ngờ, giao tình của hai nhà sẽ kéo dài mấy thế hệ.
Trên đường phố dòng tấp nập, An Ức Tình quen cửa quen nẻo dẫn Diệp Lan Mặc đến một sạp đồ nướng.
Mùi thơm kỳ lạ xộc mũi, xếp hàng khá đông.
An Ức Tình nuốt nước bọt: “Diệp ca ca, em mời ăn cái nhé, mực nướng và khoai tây nướng nhà cô ngon.”
Sống ở huyện thành chính là tiện lợi, ăn gì cũng , cần tự động tay.
Diệp Lan Mặc đối với việc ăn gì đều cả: “Được a, cảm ơn Tiểu Ngũ.”
Lúc xếp hàng, xung quanh, nhịn cảm khái: “Lần đến, náo nhiệt như thế .”
Rốt cuộc là khác .
An Ức Tình thấy bên cạnh bán đậu phụ thối, ăn, nhưng sợ ăn hết.
“Nửa năm gần đây mới náo nhiệt lên, quốc gia cho phép bày sạp , kích thích sự nhiệt tình kiếm tiền của , thơm quá a.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-70-mang-ca-nha-lam-giau/chuong-144.html.]
Diệp Lan Mặc thấy , b.úng nhẹ lên đầu cô, qua đó xếp hàng mua một phần đậu phụ thối.
Đợi bên An Ức Tình mua xong đồ nướng, hai cũng lượn lờ nhiều, mang về nhà ăn.
Trong nhà yên tĩnh, đám khỉ da mặt dày đều về.
An Ức Tình chạy đến bên tủ bát, lấy hai cái bát to, xả nước rửa sạch.
Từ thùng gỗ bịt kín trong góc rót hai phần nước cốt canh chua ô mai, dùng nước sôi ấm pha .
Đồ ăn thức uống đều , bắt đầu thôi.
Hai uống canh chua chua, ăn đồ nướng, đừng nhắc tới bao nhiêu nhàn nhã.
Diệp Lan Mặc tầng một bịt kín, đột nhiên hỏi: “Dưới lầu nhà em gì?”
Quan sát tỉ mỉ, hổ là Diệp ca ca.
An Ức Tình lấy một cuốn sổ nhỏ, đó những thứ cô tùy ý , lúc cảm hứng, liền một nét.
Chữ ngoáy, nhưng ý tưởng tồi.
“Bán văn phòng phẩm, em quản lý, Diệp ca ca, giúp em đưa chủ ý .”
Diệp Lan Mặc nghiêm túc lật xem cuốn sổ nhỏ: “Em còn nhỏ, để cả em quản lý , thời cơ mở công ty ngư nghiệp mà chúng nhắc tới chín muồi , thể đ.á.n.h bắt cá viễn dương, là công ty tập hợp gia công, vận chuyển, tiêu thụ một thể.”
Đây là đề nghị của hai năm , kéo dài lâu.
Ngoài thời cơ đúng, bọn họ tuổi nhỏ, tinh lực cũng đủ.
“Anh tìm nhân viên quản lý thích hợp ?”
Hai bọn họ chắc chắn thể tự quản lý .
Diệp Lan Mặc khẽ gật đầu: “Ừm, chuẩn thành lập tầng lớp quản lý ba , một là cấp cũ của ba , vì thương mà giải ngũ, nhân phẩm gì để , năng lực cũng mạnh, hai khác đều điểm đặc biệt, còn về tài vụ thì tìm nhân sĩ chuyên nghiệp.”
Anh tin tưởng , An Ức Tình là tin tưởng : “Em hiểu những thứ , chỉ đầu tư, nhận hoa hồng, cụ thể cầm lái , tuy nhiên, thời gian ?”
“Kỳ nghỉ đông nghỉ hè rảnh, bình thường chỉ thể điều khiển từ xa.” Diệp Lan Mặc khó, nhưng thấy cơ hội kinh doanh ngàn năm một, cứ thế bỏ lỡ.
Cơ sở kinh tế quyết định kiến trúc thượng tầng, bất kể khi nào, kinh tế đều nắm c.h.ặ.t trong tay .
Còn , tự cách ngự trị thuộc hạ.
Anh luôn là một chủ kiến, suy nghĩ chín chắn, An Ức Tình lo lắng lắm.
“Cần bao nhiêu tiền? Nhiều thì em lấy .”
Diệp Lan Mặc suy nghĩ lâu, đây chuẩn thi đại học, tinh lực gì.
“Anh dự định chia thành mười cổ phần, quản lý một phần, nhà họ Triệu hai phần, nhà họ Diệp chúng lấy ba phần, cho em ba phần, một phần giữ cho nhân viên ưu tú biểu hiện .”
An Ức Tình kinh ngạc: “Em cần ba phần, một phần là đủ .”
Cô tham lam, thật đấy.
Cô bỏ vốn, chỉ nhận hoa hồng, phụ trách vận hành, đây coi như là hành vi đầu tư, thẹn với lương tâm, nhưng nhận ba phần, cô mặt mũi nào mà nhận?
Diệp Lan Mặc là cảm thấy cô là con gái, cần tiền tài phòng hơn bọn họ.