“Anh trai cho thì cứ cầm lấy.”
An Ức Tình kiên quyết cần: “Không , đồ vật nhỏ thì , nhưng công ty nếu phát triển , là con nhỏ, em thể chiếm tiện nghi của , em quản việc, lấy mặt mũi nhận ba phần? Diệp ca ca, lấy bốn phần, Tiểu Bạch một phần, nhà họ Diệp các hơn một nửa cổ phần khống chế công ty, kết cấu quá phân tán, lợi cho sự phát triển của công ty.”
Thái độ của cô rõ ràng, thật thẳng, một nửa là suy nghĩ cho Diệp Lan Mặc, một nửa là vì tương lai.
Lợi ích động lòng , cô vì lợi ích mà trở mặt, tiền tuy quan trọng, nhưng cũng là quan trọng nhất.
Đối với cô mà , Diệp ca ca và Tiểu Bạch quan trọng, quan trọng hơn lợi ích.
Diệp Lan Mặc ngơ ngác cô, cô bé trọng tình trọng nghĩa, cực kỳ tỉnh táo a. “Tiểu Ngũ.”
An Ức Tình cầm nước ô mai lên uống một ngụm: “Nghe em , hơn nữa tiền vốn của em cũng đủ a.”
“Anh cho em mượn.” Diệp Lan Mặc thể thế chấp vay mượn ngân hàng.
An Ức Tình cảm thấy cũng đủ sặc, nhất thời lấy nhiều tiền như , để xem .
“Đừng, em ruột tính toán rõ ràng, em thể gom năm ngàn.”
Năm đó tiền bán hải sản, ngoài trả nợ, xây nhà, chính là đầu tư xưởng xà phòng, phần còn đều thuộc về cô, vẫn luôn lấy .
Khoản tiền chỉ hai ba con bọn họ .
Diệp Lan Mặc nhướng mày: “Năm ngàn? Mượn tiền ba em ?”
Bị coi thường An Ức Tình kiêu ngạo hất cằm lên: “Tiền của ba em tiêu gần hết , tự em một ít, tìm trong thôn ứng hoa hồng, gom góp một chút là .”
Thôn trưởng chắc sẽ đồng ý nhỉ? Đều năm thứ ba , năm nay theo lý mà sẽ phát hoa hồng.
Thực sự , cô chạy một chuyến lên Bắc Kinh bán hải sản thôi, mua đều sẵn.
Hải sản tươi sống vĩnh viễn lo bán .
Diệp Lan Mặc ngờ cô thực sự là một tiểu phú bà, năm ngàn là con nhỏ: “Không chuyện chứ?”
An Ức Tình hai tay ôm lấy đầu Diệp Lan Mặc, để thẳng , dùng giọng điệu cực kỳ phẫn nái biểu thị sự bất mãn.
“Diệp ca ca, mặt em , khuôn mặt lương thiện đôn hậu thuần khiết thế , hổ mà hỏi câu ?”
Biểu cảm của cô quá khoa trương, Diệp Lan Mặc nhịn bật : “Anh sai , xin tha mạng.”
“Hừ.” An Ức Tình buông tay , đầu sang một bên, thèm để ý đến .
Diệp Lan Mặc đưa một miếng sô cô la qua bồi lễ: “Nào, chúng chuyện về triển vọng của công ty , em ý tưởng kỳ quái gì .”
Ngày hôm nay, trong nhà cũng khác, hai chuyện nhiều nhiều, công ty thế nào, thao tác thế nào, vận hành thế nào, quản lý thế nào, khống chế cổ phần thế nào, đều là chuyện phiếm, nhưng cản trở bọn họ chuyện vui vẻ.
Đối với tương lai, bọn họ đều tràn đầy hy vọng, cảm thấy thể nên chuyện lớn.
Đây là thời đại nhất, bốn mươi năm cất cánh.
Cuối cùng, Diệp Lan Mặc , cân nhắc học chuyên ngành thứ hai, chuyên ngành về phương diện quản lý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-70-mang-ca-nha-lam-giau/chuong-145.html.]
Xem giỏi kìa, còn trường, bắt đầu cân nhắc chuyên ngành thứ hai, sợ bận qua nổi ?
Cô ngoài việc học , thì học thêm một môn ngoại ngữ, đều cảm thấy mệt sặc gạch.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, Diệp Lan Mặc giơ đồng hồ đeo tay lên liếc một cái: “Bốn giờ bốn mươi lăm, chúng nên qua đó .”
Bốn giờ năm mươi tám phút, hai một nữa xuất hiện ở cục công an, chạm trán vô nhân viên công tác tình cờ gặp gỡ.
Nói là tình cờ gặp gỡ, thực chính là tìm cớ đến vây xem.
Lần bỏ lỡ hiện trường vây xem, tiếc nuối thôi, đây , thi bù đắp.
Đi qua dừng chân lâu, quả nhiên là tướng mạo khí chất xuất chúng, linh khí bức .
Diệp Lan Mặc và An Ức Tình đều sợ , An Ức Tình thậm chí còn híp mắt vẫy tay chào bọn họ.
Nhân viên công tác dẫn bọn họ đến phòng họp, liền thấy một cảnh tượng hỗn loạn.
Hình Hồng Bảo và vợ gã Ngô Hồng Mai cảm xúc cực kỳ kích động, la hét om sòm với nhân viên công tác, luôn miệng vô tội, hãm hại, yêu cầu lập tức thả bọn họ .
Ngô Hồng Mai càng đanh đá, còn động tay cào cấu, miệng phun hương thơm, nhân viên công tác tức đến xanh mặt.
Lãnh đạo một bên, nhíu mày lạnh lùng , thấy hai An Ức Tình, lộ nụ : “Các cháu đến .”
Ngô Hồng Mai ngoảnh phắt , mắt lộ hung quang: “Chính là bọn chúng?”
Lời còn xong, mụ hung thần ác sát lao tới, cánh tay giơ lên cao, hận thể xé xác hai .
Mụ đột nhiên phát nạn, nhân viên thụ lý vụ án ngăn cản kịp, gấp đến toát mồ hôi lạnh: “Cẩn thận.”
Diệp Lan Mặc thần sắc đổi, đợi mụ đến gần, một cước đá qua, đá trúng đầu gối mụ , Ngô Hồng Mai chỉ cảm thấy một trận đau đớn kịch liệt, hai đầu gối bất giác quỳ xuống.
Ngô Hồng Mai như phát điên hét lên: “Mày dám đá tao? Mau bắt nó , các đều thấy , thể bao che cho nó a.”
Diệp Lan Mặc từ cao xuống mụ , như một kẻ thần kinh: “Đây chính là Ngô Hồng Mai? Vậy em trai ruột của mụ Ngô Hồng Binh ? Đó chính là chỗ dựa nhỏ để vợ chồng Hình Hồng Bảo diễu võ giương oai mà.”
Chỗ dựa còn phân lớn nhỏ? An Ức Tình mím môi, cảm thấy thú vị.
“Ngô Hồng Binh lập án…” Lãnh đạo kết quả gì, thiếu niên khi đặc biệt trình một bộ hồ sơ lên, lúc ông mở , chỉ cảm thấy mắt tối sầm.
Sắc mặt Ngô Hồng Mai đại biến, mụ tưởng rằng chỉ vợ chồng bọn họ bắt , tự nhiên vớt bọn họ .
“Ông gì? Dựa mà lập án? Các tư cách ! Cậu là bình thường!”
Diệp Lan Mặc lạnh một tiếng: “, bình thường, là tàn dư, những năm qua gã dẫn xét nhà, ức h.i.ế.p nam nữ, đ.á.n.h đập cướp bóc, đều là chuyện con .”
Trong những năm tháng đặc thù, bao nhiêu gã hại đến nhà tan cửa nát.
loại như , vẫn thanh toán, còn trộn đội ngũ chấp pháp.