Ả ở trong thôn đối thủ, diễn ăn vạ, ai dám dễ dàng trêu chọc ả.
, An Ức Tình mới thèm xé xác với ả, trực tiếp nắm lấy nhược điểm của ả, hung hăng giáng một đòn.
“Cô cho dù là tổ tông của cháu, cháu cũng đại nghĩa diệt , về phía chính nghĩa.”
Lời , ai cũng bới móc khuyết điểm.
Trần quả phụ phát hiện quá coi thường cô gái : “Mày…”
An Ức Tình căn bản thèm để ý đến ả, về phía đám đông vây xem: “Mọi nãy đều thấy cô tống tiền cháu, đều là nhân chứng.”
Đàn ông nghĩ thế nào, cô , nhưng cô hiểu tâm tư của phụ nữ.
Có một quả phụ phong lưu như ở đây, giống như một quả b.o.m hẹn giờ, tùy thời đều thể phát nổ.
Quỷ mới ngày nào đó ả trúng đàn ông của chứ.
Thay vì tương lai đau khổ, chi bằng nghĩ cách đuổi ả .
Trần quả phụ rối loạn trận tuyến: “Mày dám .”
Không dám? Không tồn tại. An Ức Tình nhướng mày, hai lời liền gọi các trai nhà đến, bảo bọn họ canh chừng ở đây, tự chạy đến đại đội báo cảnh sát.
Trần quả phụ trốn, nhưng đám phụ nữ vây c.h.ặ.t, cứng rắn kéo lê đến khi cảnh sát tới.
An Ức Tình kể sự việc, những phụ nữ mặt chỉ chứng, tình hình rõ ràng.
Cảnh sát lấy lời khai, liền lôi phụ nữ đang lóc van xin .
Thần sắc dân làng phức tạp cực kỳ, An gia Tiểu Ngũ đủ tàn nhẫn, tay là tay, quá hung tàn .
Cô bé là một cô nương gia a, sợ gả ?
đám phụ nữ chỉ cảm thấy sảng khoái, còn lo lắng đàn ông của hồ ly tinh câu dẫn nữa.
Trần Hương nãy dám lên tiếng, lúc nhảy : “Tiểu Ngũ, mày quá tàn nhẫn .”
Ả chính là bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh.
An Ức Tình lạnh lùng quét mắt một cái: “Cảnh sát vẫn xa, gọi vẫn kịp, cháu tiễn thím hai trong đó bạn với chị gái thím nhé, cũng để thành cho tình chị em sâu đậm của hai .”
Vừa lời , Trần Hương sợ c.h.ế.t khiếp: “Không , Tiểu Ngũ, cháu đúng, nên như , thể dung túng bao che cho tội phạm, thím ủng hộ cháu.”
Trước đó còn chắc mẩm An Ức Tình sẽ nể tình , cho dù thích ả, cũng sẽ tống ả tù, nhưng lúc dám khẳng định nữa.
“Người phạm , phạm , nếu phạm …” An Ức Tình cảm thấy đến lúc cho tất cả , cô dễ bắt nạt, đừng luôn đ.á.n.h chủ ý lên đầu cô, “Cháu cũng gì, cùng lắm là tống trong đó ăn cơm tù, cháu là công dân tuân thủ pháp luật mà.”
Thế còn gọi là gì?
Động một chút là tống trong đó, cạn lời , đây là chuyện bình thường ?
Mọi cuối cùng cũng ý thức cô gái nhỏ mềm mại đáng yêu nhà họ An, thực vô hại như vẻ bề ngoài.
An Ức Tình còn híp mắt phổ cập pháp luật cho bọn họ: “Cháu đề nghị các vị học luật nhiều hơn, cầm lấy v.ũ k.h.í pháp luật để duy trì quyền lợi của .”
Cô đầu về phía An lão thái: “Bà nội , bà cũng thể đấy.”
Sắc mặt An lão thái đổi liên tục, cuối cùng, bà quyết định : “An lão đầu, ông chọn , hoặc là ly hôn, hoặc là, cầm giấy chứng nhận thương tích kiện ông.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-70-mang-ca-nha-lam-giau/chuong-156.html.]
Lúc đó bà giữ thêm một tâm nhãn, giám định thương tích.
An lão đầu nãy ngay cả cái rắm cũng dám thả ác độc gầm lên: “Ly, ly ngay bây giờ, bà đừng hối hận.”
An lão thái từ lâu sống với ông nữa: “Nhà thể cho ông, nhưng ông bắt buộc đưa tám mươi đồng, hoa hồng của xưởng trong thôn chia đôi, còn , gạo Học Dân đưa cho ba dưỡng lão, lấy một nửa…”
An lão đầu càng càng bốc hỏa: “Bà già, bà đừng quá đáng.”
Sắc mặt An lão thái ngưng trọng cực kỳ: “Được, kiện ông ngay đây, kiện ông thông dâm, kiện ông ngoại tình, đ.á.n.h đập vợ cả.”
Thực bà hiểu luật, tưởng rằng những thứ cũng thể kiện.
Bà hiểu, An lão đầu cũng hiểu, phần lớn trong thôn đều hiểu.
cản trở bà lão đe dọa khác.
An lão đầu đừng thấy bình thường mặt nhà trầm mặc nghiêm túc, luôn vẻ, đe dọa như , lập tức mềm nhũn.
Lúc , An Học Quân vẫn luôn lên tiếng cuối cùng cũng khuyên can, khổ tâm khuyên nhủ.
Ông hy vọng ba ly hôn, một là danh tiếng dễ , hai là, cứ thế ly hôn , đồ của ông còn truyền cho ông ?
An lão thái chút lay động, trái tim bà lạnh lẽo .
Lúc xảy chuyện, con trai con dâu đều tránh xa, chịu giúp bà, thậm chí trơ mắt bà thương nặng, đều chịu đưa bà đến bệnh viện.
Đứa con trai như nuôi để gì?
Bây giờ đều dựa dẫm , càng đừng là .
An Học Quân vẫn đang khổ sở khuyên nhủ: “Mẹ, ly hôn sẽ chê đấy.”
Những ngày An lão thái giường dưỡng thương, nghĩ thông suốt nhiều chuyện.
“Cười thì , lớn tuổi , cả.”
An Học Quân tức giận, quá ích kỷ , thể chỉ lo cho bản ?
“ chúng con còn trẻ, cháu trai cháu gái của còn nhỏ, thể suy nghĩ cho chúng con một chút ?”
An lão thái c.ắ.n c.h.ế.t chịu nhả miệng: “Vì các , âm thầm cống hiến cả đời, đủ .”
An Học Quân chỉ cảm thấy bà già hồ đồ , ngày tháng sống, cứ ầm ĩ.
“ ly hôn ở ? Không là ở cùng cả chứ?”
An Học Dân diss đến, ông dứt khoát từ trong đám đông bước , thần sắc thản nhiên.
An lão thái thần sắc lạnh nhạt: “Không, sẽ ở căn nhà bỏ hoang trong thôn, căn nhà cũ mà lão Vu đầu để đó.”
Lão Vu đầu là già neo đơn trong thôn, khi qua đời căn nhà đó liền thuộc về thôn, nhưng quá rách nát, vẫn luôn ai đến ở.
“Được , con đừng khuyên nữa, tự hỏi với con, tương lai con hiếu thuận , chỉ dựa lương tâm của con.”
Sắc mặt An Học Quân đỏ bừng, là do tức, là do giận: “Anh cả, một câu , sẽ lời .”
An Học Dân chỉ một câu: “ tôn trọng quyết định của ba .”