Xuyên Về Thập Niên 70: Mang Cả Nhà Làm Giàu - Chương 160

Cập nhật lúc: 2026-04-13 01:14:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Cháu bảo Tiểu Ngũ đến Bắc Kinh học đại học?”

An Học Dân nổ tung : “Ai Tiểu Ngũ đến Bắc Kinh học? Con bé đến Thân Thành học, trường ở Thân Thành cũng nhiều, gần nhà, chúng con cũng thể chăm sóc con bé.”

Học đại học ngoại ngữ vấn đề gì, cũng dễ tìm việc, nhưng đến kinh thành thì , quá xa.

Ông kiên quyết đồng ý.

“Tiểu Ngũ, ba đều đồng ý.”

An Ức Tình chỉ ngốc, chính là lời nào.

Giọng của Diệp Lan Mặc vẫn bình : “Em thi đại học ngoại ngữ, chung mà , Bắc Kinh hơn một chút, dẫu cũng là trung tâm chính trị, còn , bạn học xung quanh nhiều là đồng nghiệp tương lai, đây cũng là một loại tài nguyên quý giá.”

Dưới chân thiên t.ử, các ban ngành tụ tập, đây gọi là gần quan ban lộc.

So với đại học ngoại ngữ Thân Thành, chiếm ưu thế về mặt địa lý, thể tạo nền tảng sớm vài năm.

Quan trọng nhất là nhân mạch, cựu sinh viên chính là tài nguyên nhân mạch tự nhiên.

Lý Cốc ngờ xa trông rộng như , nhịn thầm thở dài một , tại là con cháu của ông?

Con cái của ông đều chống đỡ nổi, bản lĩnh gì, chỉ thể bồi dưỡng thế hệ tiếp theo.

An Tiểu Ngũ là nổi bật nhất, bẩm tính nhân phẩm chỉ thông minh, đều là cực kỳ hiếm .

“Cháu cảm thấy con bé thích hợp với con đường đó ?”

Diệp Lan Mặc chút do dự gật đầu: “Chỉ cần em nguyện ý.”

Ưu điểm lớn nhất của An Ức Tình là tự kỷ luật, cô lập thời gian biểu học tập nghiêm ngặt, từ sáng đến tối đều kiểm soát c.h.ặ.t chẽ tiến độ, tranh thủ từng phút từng giây.

Mỗi ngày bất di bất dịch hai tiếng học ngoại ngữ, một tiếng luyện chữ, một tiếng sách sử, nửa tiếng sách luật pháp, nửa tiếng Tôn T.ử binh pháp.

Thời gian còn chính là dùng để học các môn học bình thường, mặc kệ mưa gió, mỗi ngày gián đoạn.

Cô như miếng bọt biển hấp thụ kiến thức, học nhanh.

Bất kể đến , mang theo bên đều là một cuốn sách, chỉ cần thời gian rảnh là lấy .

Tư chất thiên phú , tự kỷ luật, loại mới là đáng sợ nhất.

Lý Cốc chuyển chủ đề: “Còn cháu thì ? Cháu nghĩ kỹ phương hướng tương lai ?”

Diệp Lan Mặc khẽ gật đầu: “Có , tiên học vài năm đại học, nước ngoài du học, học thành tài trở về xây dựng tổ quốc.”

Đây là kế hoạch vạch cho bản , rõ ràng và rành mạch.

Lý Cốc thật sâu: “Cháu lý trí.”

“Vâng.” Diệp Lan Mặc từ nhỏ là một đứa trẻ lý trí đến đáng sợ, từ nhỏ nên gì, nên gì.

Lý Cốc im lặng hồi lâu, ánh mắt thẳng, dường như thấu tâm can : “Cháu cũng là từng trải sự đời, cảm thấy nơi thế nào?”

Khóe miệng Diệp Lan Mặc nhếch lên: “Phong cảnh tồi, tiềm năng vô hạn.”

Lý Cốc dường như hứng thú với : “Cháu đối với việc ăn cũng hứng thú?”

Diệp Lan Mặc nhàn nhạt : “Cháu chỉ kiếm đủ nhiều tiền, sự cám dỗ của đồng tiền, liền thể giữ .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-70-mang-ca-nha-lam-giau/chuong-160.html.]

Lý Cốc chấn động, tầm của vượt qua những bạn cùng trang lứa, bỏ xa . “Ba cháu lý trí bình tĩnh như cháu, cũng thông minh như cháu.”

Diệp Lan Mặc mỉm : “Trò giỏi hơn thầy, ba cháu tự hào về điều .”

“Cháu nghỉ hè qua đây, ba cháu ý kiến gì ?”

“Bọn họ tôn trọng quyết định của cháu.” Diệp Lan Mặc tiến lên rót cho ông, động tác cực kỳ tự nhiên, Lý Cốc cầm lên uống một ngụm, trái tim An Học Dân a, thật chua xót.

Đây rõ ràng là đối xử khác biệt, ông kỳ thị !

Lý Cốc vuốt ve chén , như điều suy nghĩ: “Vậy ? Mẹ cháu cũng nghĩ như ?”

Bầu khí trong phòng đổi, nhưng Diệp Lan Mặc đặc biệt bình tĩnh, một tia gợn sóng: “Quan trọng nhất là cháu nghĩ thế nào, đây cũng là lý do cháu sớm độc lập kinh tế.”

Lý Cốc khẽ gật đầu, sang một thiếu niên khác: “Con trai của Triệu Nghĩa?”

Triệu Dĩ Thụy tuy từng gặp ông, nhưng tiếp xúc với nhiều , vẫn khá .

Lão giả mắt tuyệt đối đơn giản.

Cậu cung kính trả lời: “Vâng ạ, cháu là Triệu Dĩ Thụy, Lý gia gia, chào ông.”

Lý Cốc vài cái, đưa một phong bao lì xì qua: “Ông và ba cháu từng duyên gặp mặt một , tồi.”

Triệu Dĩ Thụy vui vẻ, lì xì nhận, vui: “Cảm ơn ông.”

Diệp Nguyên Bạch sốt ruột , cái m.ô.n.g nhỏ hích một cái, đẩy Triệu Dĩ Thụy sang một bên, mắt trông mong Lý Cốc: “Lý gia gia, bỏ sót cháu !”

Cậu bé cạo trọc đầu, trắng trẻo mũm mĩm, giống như quả trứng kho, là đáng yêu.

Lý Cốc nhịn xoa một cái lên cái đầu trọc lốc: “Tiểu Bạch , lớn lên thật , ngoan ngoãn theo trai cháu, lời trai cháu, những thứ khác đều cần để ý.”

Diệp Nguyên Bạch ngớ : “Hả? Cháu còn lời tỷ tỷ nữa! Tỷ tỷ là tiểu tiên nữ, lợi hại lắm.”

Cậu bé gọi to, An Ức Tình kiêu ngạo ưỡn n.g.ự.c.

Lý Cốc nhịn bật , tình bạn của hai đứa trẻ. “Tiểu Bạch cũng thích Tiểu Ngũ tỷ tỷ?”

Mắt Diệp Nguyên Bạch sáng rực: “Siêu thích, Tiểu Ngũ tỷ tỷ đến Bắc Kinh học, thì ở nhà cháu, cháu liền thể ngày nào cũng ở cùng Tiểu Ngũ tỷ tỷ .”

Lý Cốc cảm thấy đứa trẻ ngốc, cũng thắng ở chỗ vô tư, cũng đưa một phong bao lì xì cho bé: “Cháu cũng ăn ít một chút, đừng ăn uống vô độ, cho cơ thể.”

“Ơ, cháu…” Diệp Nguyên Bạch nắm c.h.ặ.t phong bao lì xì, vẻ mặt khó xử, “Cố gắng hết sức .”

Lì xì ai cũng phần, Diệp Nguyên Bạch lén mở đếm đếm, một trăm đồng, lập tức vui như điên.

Lại thể mua đồ ăn ngon !

Lý Vịnh Lan từ trong bước : “Ba, ba đường cũng mệt , nghỉ ngơi một lát , ba cứ ở phòng của Tiểu Ngũ.”

Bà bảo con gái chuyển qua ở cùng, gia đình ba đủ ở .

Còn Lý Cốc thì ở phòng ngủ của Tiểu Ngũ, phòng sách phía để cảnh vệ ở, vất vả lắm mới sắp xếp xong xuôi cho .

Trước đây còn cảm thấy nhà xây rộng, lúc mới phát hiện, vẫn là đủ ở, chủ yếu là khách đến, phòng khách.

Lý Cốc cứ thế ở , thường xuyên dẫn mấy đứa trẻ dạo bên ngoài, bất động thanh sắc chỉ điểm một hai.

 

 

Loading...