Xuyên Về Thập Niên 70: Mang Cả Nhà Làm Giàu - Chương 168

Cập nhật lúc: 2026-04-13 01:14:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lý Cốc khẽ nhíu mày, quá nhi nữ tình trường , thể nên chuyện lớn gì? “Cậu gì?”

Nội tâm An Học Dân là cực độ tình nguyện: “Ba, tuổi của Tiểu Ngũ thực sự quá nhỏ, con yên tâm, qua vài năm nữa hẵng …”

Không đợi ông xong, Lý Cốc khẽ thở dài một : “Không còn thời gian nữa.”

Trái tim An Học Dân chìm xuống, một loại dự cảm : “Cái gì?”

Giọng Lý Cốc nhẹ, chỉ An Học Dân bên cạnh thấy.

“Cơ thể ba trong những năm đó tổn thương căn bản, còn thể chống đỡ mấy năm, nhân lúc bây giờ vẫn còn kịp, dạy con bé thêm chút bản lĩnh, trải sẵn đường cho tương lai của con bé.”

An Học Dân tiếng biến sắc, hóa , thảo nào. “Ba, chuyện Vịnh Lan ? Tiểu Ngũ ?”

Giọng ông cao, cảm xúc kích động.

Ông tuy sợ hãi vị nhạc phụ , nhưng cũng , ông là một trong những vợ ông quan tâm nhất.

Lý Cốc xua tay với ông, hiệu nhỏ thôi: “Chỉ một , đừng cho bọn họ.”

An Học Dân khỏi sốt ruột: “Ba, ba ngàn vạn thể xảy chuyện, Vịnh Lan sẽ đau lòng.”

Sao thể như chứ? Nhạc phụ lúc gặp nạn rốt cuộc chịu bao nhiêu tội?

Sắc mặt Lý Cốc tái nhợt, nhưng khoáng đạt, giống như coi nhẹ sống c.h.ế.t: “Sống c.h.ế.t , phú quý tại trời, cũng cố gắng, chống đỡ một trời cho vợ con.”

Tâm thái của An Học Dân đều , đây coi như là lời dặn dò lúc lâm chung ?

Không, đúng, thể như , ông bây giờ vẫn đang khỏe mạnh mà.

“Ba, ba yên tâm, con nhất định sẽ xông pha một phen sự nghiệp.”

Lý Cốc thấy ông sợ đến mức mặt còn chút m.á.u, sự lo lắng trong mắt là chân thành, ấn tượng đối với ông hơn vài phần, coi như chỗ đáng khen.

tuy chướng mắt , nhưng Vịnh Lan cứ nằng nặc đòi theo , cũng hết cách, đối xử với con bé, đừng để con bé chịu khổ nữa.”

Tâm trạng An Học Dân rối bời: “Tuyệt đối sẽ , ba yên tâm.”

Lý Cốc suy nghĩ một chút, : “Nam Hải tính cách nhất, tâm tư tinh tế, khả năng thực hành cũng mạnh, đề nghị thằng bé tương lai học y, trở thành chuyên gia về phương diện y học, nếu theo con đường học thuật, giáo sư cũng , đương nhiên, cũng xem sở thích của thằng bé.”

Phần lớn trẻ con đều kế hoạch nhân sinh rõ ràng, bọn chúng cũng hiểu những thứ .

Nếu phụ ở phía đẩy một cái, cơ sở sở thích sớm chọn định phương hướng, vì thế mà nỗ lực, cũng là một chuyện .

An Học Dân kích động , đứa con trai thứ hai tuy là bắt mắt nhất, dễ phớt lờ nhất, nhưng cũng là do ông sinh : “Ba cảm thấy thằng bé thích hợp bác sĩ? Làm giáo sư?”

, thằng bé tính tình ôn hòa, nội liễm, trầm , việc chuyên tâm, những thứ đều là ưu điểm hiếm .” Đánh giá của Lý Cốc cao.

Nội tâm An Học Dân giằng xé lâu, sắc mặt đổi liên tục: “Được, con giao hai em bọn chúng cho ba, ba chỉ dạy bọn chúng nhiều hơn, thể quá thiên vị a.”

Lý Cốc bực bội lườm ông một cái, ông là một ông lão keo kiệt ? “Nam Hải cũng là cháu ngoại của .”

“Ba, ba thực sự đồng ý ?” An Ức Tình quả thực dám tin tai , tối qua bọn họ chuyện gì ?

An Học Dân khẽ thở dài một : “Con và hai con chăm sóc lẫn , hiếu thuận với ông ngoại, ?”

Thái độ của ông đột nhiên đại biến, khiến đều hiểu .

An Ức Tình hỏi nhiều, ngoan ngoãn gật đầu: “Biết ạ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-70-mang-ca-nha-lam-giau/chuong-168.html.]

An Học Dân một đêm ngủ ngon, đáy mắt là tia m.á.u đỏ: “Tiểu

An Bắc Hải giải thích nghiêm túc: “Mang cho em ăn ở Bắc Kinh, ở đó cá lớn.”

Tấm lòng thì , nhưng thực tế chút nào.

Thời tiết quá nóng, nhất nên mang theo thứ gì.

“Anh Tư, mùi cá khô tàu sẽ ô nhiễm môi trường, sẽ hôi lắm.”

“À.”

An Ức Tình vẻ mặt chán nản của , lòng mềm nhũn: “Anh Tư, tàu đến thăm em nhé.”

An Bắc Hải lộ vẻ lo lắng: “Được, đợi lớn hơn một chút sẽ đến tìm em. Tiểu Ngũ, em sẽ quên Tư chứ?”

An Ức Tình im lặng một lúc, nhón chân lên ôm một cái: “Sao thể chứ? Chúng em ruột! Anh thấy ai quên nhà của bao giờ ?”

Bạn bè thể ngày càng xa cách, nhưng nhà là cả đời.

Cái ôm ấm áp khiến An Bắc Hải vỡ òa, hốc mắt nóng ẩm: “Tiểu Ngũ, hu hu, sẽ nhớ em lắm.”

, dù nỡ, cuối cùng cũng rời .

Thuyền cập bến, hành khách như thủy triều ùa lên, tiếng loa thúc giục lên thuyền vang lên hết đến khác.

Ly biệt luôn buồn bã.

An Học Dân ôm con gái buông, vành mắt đỏ hoe, lòng đau như cắt.

“Tiểu Ngũ, chúng nữa, ?”

Lý Cốc thật sự chịu nổi sự sến súa , lúc nào mà còn những lời như , để con bé nghĩ thế nào?

Một đàn ông to xác mà còn đau lòng hơn ai hết.

Ngược , mấy đứa trẻ đều kìm nén, dù cũng chỉ lặng lẽ rơi nước mắt.

“An Học Dân, đủ đấy. Vịnh Lan, quản chồng cô , thật thể thống gì.”

Lý Vịnh Lan cũng buồn, bèn giải thích giúp một câu: “Anh chỉ là nỡ xa con thôi.”

Bà cố nén nước mắt, ôm lấy An Nam Hải, trong lòng vạn nỡ.

“Nam Hải, con tự chăm sóc bản , chăm sóc em gái, chuyện gì thì gọi điện, điện thoại của thôn, của trường con đều giữ kỹ, đừng mất.”

An Nam Hải mắt đỏ hoe: “Vâng ạ.”

Lý Vịnh Lan sang cô con gái út: “Tiểu Ngũ, con cũng bảo vệ hai, đừng để khác bắt nạt nó.”

“Mẹ, con ạ.” An Ức Tình gật mạnh đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn như sắp đến nơi, trông thật đáng thương: “Mẹ và ba cứ sống nhé, ba tuy ngốc, khờ một chút, nhưng trọng tình trọng nghĩa, là một đàn ông .”

Lý Vịnh Lan sắp đến nơi, đứa bé ngoan ngoãn thế : “Được, sẽ bỏ rơi ba con .”

An Học Dân cứng đờ : “Vợ, Tiểu Ngũ, hai cái quái gì ? Ba ngốc chỗ nào?”

Ông thấy tủi !

“Phụt, ba, ba cố lên.” An Ức Tình mấy đang trốn một góc buồn bã, mím nhẹ môi: “Các , Tiểu Ngũ , ôm Tiểu Ngũ một cái ?”

 

 

Loading...