Xuyên Về Thập Niên 70: Mang Cả Nhà Làm Giàu - Chương 190

Cập nhật lúc: 2026-04-13 01:15:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Xem , Lý lão tốn nhiều tâm huyết cô nha.

, Tiểu Ngũ...”

Ông dường như nghĩ kỹ, do dự một chút.

An Ức Tình tò mò sang: “Chú gì ạ?”

Tâm tư Diệp Trung Dũng chuyển vài vòng: “Chú một chuyện, liên quan đến của cháu.”

An Ức Tình thu hồi ánh mắt, chia bát đũa khử trùng cho . “Cháu quan tâm ông , ông giống như thằng hề nhảy nhót, nên trò trống gì.”

Cách một thời gian nhảy một cái, nhưng ai phối hợp, tác dụng gì?

Diệp Trung Dũng nhàn nhạt : “Là bác cả của cháu.”

“Choang.” An Ức Tình kích động bật dậy, ghế cô vô ý đẩy ngã: “Chú , bác cả cháu tin tức ? Bác còn sống ?”

A a a, là bác cả Lý Lật Dương?

Người đời đều cho rằng Lý Lật Dương qua đời, chỉ Lý Cốc kiên quyết tin, vẫn đang tìm kiếm tung tích của con trai.

An Ức Tình nào cũng xót xa khó tả, cô từng gặp bác cả, nhưng ông ngoại và để tâm như , cô giúp bọn họ tìm về.

Ông ngoại lớn tuổi , chuyện gì cũng nghĩ thông suốt , chỉ riêng chuyện của bác cả là buông bỏ .

An Nam Hải cũng căng thẳng nín thở, mắt trông mong Diệp Trung Dũng.

Diệp Trung Dũng khẽ gật đầu: “Còn sống.”

An Ức Tình thở hắt một dài, còn sống là .

ý nghĩ nảy trong đầu cô: “Bác đang ở ? Tại những năm nay đều về nhà? Rốt cuộc xảy chuyện gì?”

Câu hỏi của cô nhanh gấp nhiều, Diệp Trung Dũng thể thêm gì: “Chú chỉ thể , tất cả thông tin của đều thuộc hồ sơ tuyệt mật cao nhất, ẩn tính mai danh thể công khai, cụ thể chú cũng rõ lắm.”

Ông là do nguyên nhân công việc vô tình , nhưng nhiều hơn nữa, ông cũng tiện hỏi thăm.

An Ức Tình ngẩn , đầu óc rối bời: “Hồ sơ tuyệt mật cao nhất? Ngay cả một bức thư nhà cũng thể gửi ?”

Diệp Trung Dũng là đặc biệt báo cho bọn họ một tiếng, ông cũng chấp niệm của Lý Cốc sâu đậm đến mức nào.

“Trước đây tiện, bây giờ cục diện dần dần định, chừng sẽ nới lỏng.”

Có thể truyền tiếng gió, chứng tỏ đây là một tín hiệu.

An Ức Tình đoán vài phần, ngoài những dự án nghiên cứu bảo mật đó.

“Vậy thì , ông ngoại sẽ vui, cảm ơn chú Diệp.”

Vì chuyện , em An Ức Tình đều chút tâm trí để , ăn vị.

Vừa ăn xong kịp chờ đợi cáo từ rời , báo cho Lý Cốc đầu tiên.

Diệp Lan Mặc đưa bọn họ về, đường An Ức Tình mấy , An Ức Tình đều phát hiện .

Xe chạy thẳng đại viện, xe dừng vững vàng cửa nhà họ Diệp: “Tiểu Ngũ, đừng lo lắng, những ngày khó khăn nhất qua .”

An Ức Tình miễn cưỡng nặn một nụ : “Em , Diệp ca ca, đường cẩn thận, về đến nhà thì gọi điện thoại cho em nhé.”

Diệp Lan Mặc theo thói quen xoa xoa đầu cô, an ủi trong im lặng.

Lý Cốc thấy bọn họ cửa, kỳ lạ đồng hồ: “Tiểu Ngũ, Nam Hải, hai đứa về sớm ? Mới mấy giờ... Xảy chuyện gì ?”

An Ức Tình và An Nam Hải tiến lên, một trái một đỡ lấy ông: “Ông ngoại, ông xuống , chuẩn tâm lý cho , cháu chuyện với ông.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-70-mang-ca-nha-lam-giau/chuong-190.html.]

Thần sắc bọn họ trịnh trọng như , trái tim Lý Cốc thót lên: “Mau lên, đừng úp mở nữa.”

An Ức Tình hít sâu một , một mạch: “Cháu tin tức của bác cả, bác vẫn còn sống.”

Lý Cốc chỉ cảm thấy một đạo sấm sét giáng xuống, sắc mặt đại biến: “Cháu cái gì? Nói nữa.”

An Ức Tình quá rõ tâm bệnh của ông, thêm một : “Bác vẫn còn sống.”

Thần sắc Lý Cốc đờ đẫn, ngây ngốc đó, qua bao lâu, ông che mặt, nước mắt từ kẽ tay chảy xuống.

Tâm trạng An Ức Tình nặng trĩu, hốc mắt cũng đỏ lên.

Hai mươi năm nha, ròng rã hai mươi năm.

An Nam Hải khẽ thở dài một tiếng: “Ông ngoại, đây là chuyện , là chuyện đại hỷ, chúng nên vui mừng mới .”

“Ông đây là vui mừng, là vui mừng đến phát .”

Lý Cốc tin yên, hai lời chạy đến nhà họ Diệp, chuyện riêng với Diệp Trung Dũng trong thư phòng nửa ngày.

Kể từ đó, cả ông giống như kích phát tiềm năng, cả đều bừng bừng sức sống.

Ông đợi con trai trở về!

Nhìn thấy sự đổi , An Ức Tình vui.

Nếu bác cả trở về kế thừa gia nghiệp, cô sẽ càng vui hơn.

Vốn định thi xong là về nhà, nhưng đột nhiên nhà thể mua, An Ức Tình dứt khoát xem thêm vài ngày.

Hai em nhà họ Diệp, em An Ức Tình liền theo giới thiệu xem nhà khắp nơi.

Bây giờ bán nhà ít, cơ bản đều là đơn vị phân nhà.

Nhân viên của sở quản lý nhà đất tin tức linh thông, nhu cầu mua bán đều sẽ đến sở quản lý nhà đất hỏi một chút.

Bọn họ cũng sẽ để thông tin của , như , là thể tìm bên mua bên bán khá chính xác.

Tiểu Trần là nhân viên tạm thời của sở quản lý nhà đất, cầm một cuốn sổ tay, dẫn bọn họ dạo khắp nơi.

Mấy căn nhà đều lắm, hoặc là quyền sở hữu quá phức tạp, hoặc là chỗ quá nhỏ, hoặc là môi trường quá kém.

Đã là để ở, thì thể quá kém.

Tiểu Trần dẫn bọn họ đến khu vực công viên Bắc Hải, một con hẻm, đến tận cùng dừng bước, tiến lên gõ cửa: “Chính là nhà .”

Một ông lão tóc bạc phơ mở cửa, cổng lớn cũ nát, nhưng đẩy cửa , bên trong là một trời khác.

Là một căn tứ hợp viện ba gian, cấu trúc c.h.ặ.t chẽ, nhà chính nội viện ba gian, kèm theo hai gian phòng phụ, sương phòng trái mỗi bên ba gian, một cái sân lớn.

lâu năm tu sửa, ngôi nhà chút đổ nát, mấy cây cột cũng dấu vết côn trùng kiến c.ắ.n.

Còn đập bỏ bức tường chắn, cải tạo , dựng thêm một công trình trái phép, phá hỏng hết bố cục.

Nhìn lướt qua, chính là lộn xộn, giống như nhà nguy hiểm .

Ông lão cùng vợ con sống ở dãy nhà phía , điều kiện kém, cả nhà đang ăn cơm, bàn chỉ khoai lang nướng và một bát canh rong biển.

An Ức Tình chút kỳ lạ, tại ở nhà chính?

Cho dù trong tay tiền, nhưng thể cho thuê nhà để bù đắp chi tiêu trong gia đình mà.

Tuy nhiên, chớp mắt nghĩ , cho thuê nhà sửa , ước chừng là tiền sửa.

 

 

Loading...