Hai vợ chồng đều công ăn việc đàng hoàng, hiện tại ăn bám cha , ăn bám em gái, cả đời đều cần lo sầu.
Chị gái cô mới đính hôn, đối tượng tìm cũng tồi, nếu chuyện , hôn sự chắc chắn sẽ hỏng bét.
“ ngay đây, ngay lập tức, những chuyện xảy đảo Hướng Dương sẽ tiết lộ nửa lời.”
Khóe miệng Diệp Lan Mặc nhếch lên, vô cùng bạc bẽo: “Rất , sẽ cho theo dõi cô, chỉ cần cô dám hươu vượn, hậu quả tự chịu, tất cả thông tin nhà cô đều .”
Đây là đe dọa , tim Trương Hiểu Đồng thắt , cam lòng hỏi: “Anh thích cô đến ?”
Vì một An Ức Tình, mà đuổi tận g.i.ế.c tuyệt cả nhà bọn họ.
Người đàn ông bề ngoài ôn nhu như ngọc, giống như một quý công t.ử cao cao tại thượng, nhưng thủ đoạn quá tàn nhẫn.
Mọi đều về phía Diệp Lan Mặc, chỉ thấy khóe miệng nở một nụ kỳ lạ: “ , mấy ngày nay cô ngừng chớp mắt với , mắt vấn đề là chuyện lớn, đến bệnh viện kiểm tra cẩn thận .”
Chớp mắt? Là mị nhãn thì , ây da, Triệu Dĩ Thụy hình như phát hiện một chân tướng động trời nào đó.
Mặt nhà họ An đều xanh mét, giống như ép ăn một ngụm phân, buồn nôn c.h.ế.t .
Đầu óc Trương Hiểu Đồng ầm ầm nổ tung, trong đầu chỉ một ý niệm, xong .
…
Sau khi tiễn Trương Hiểu Đồng , nhà họ An vì ăn mừng hai đứa trẻ thi đỗ đại học, mở tiệc lưu thủy linh đình, dân trong vòng trăm dặm tin đều ùn ùn kéo đến.
Tiệc rượu bày bên bờ biển, lãng mạn và duy mỹ.
Các thầy cô từng dạy dỗ em họ cũng đều mời đến, đối tác ăn của An Học Dân, đồng nghiệp của Lý Vịnh Lan đều tới.
Đây chính là một sự kiện trọng đại hiếm thấy.
Mọi đều kéo Lý Vịnh Lan thỉnh giáo bí quyết nuôi dạy con cái, bàn về giáo d.ụ.c, bà là quyền lên tiếng nhất.
Năm đứa trẻ đều bồi dưỡng thành tài, đứa nào cũng lợi hại.
Lý Vịnh Lan thực quản nhiều, bình thường bà quá bận rộn, chỉ mua các loại tài liệu học tập cho chúng.
Bọn trẻ học hành dựa tự giác, cần cha bận tâm.
hiển nhiên tin, Lý Vịnh Lan liền chia sẻ với sách ngoại khóa của các con, các loại tài liệu học tập.
Nghe xong những mặt đều thi ghi chép , đều con cháu, sẽ dùng đến.
An Ức Tình ăn mặc đơn giản, áo sơ mi trắng tay bồng, phối với chân váy đỏ dài đến đầu gối, đây là An Học Dân kiên quyết yêu cầu.
Trong nhà hỉ sự đương nhiên mặc quần áo màu đỏ.
An Bắc Hải ăn mặc cũng giống như một bao lì xì di động, hớn hở mặt, thần thái rạng rỡ.
Hôm nay đặc biệt vui vẻ, kéo mấy bạn ngừng.
Mấy nam sinh hứng thú với bóng dáng đình đình ngọc lập : “Em gái thật sự xinh .”
An Bắc Hải đắc ý: “ dối chứ, em gái là nhất nhà đấy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-70-mang-ca-nha-lam-giau/chuong-202.html.]
Một nam sinh đột nhiên ôm lấy cánh tay : “Giới thiệu cho , em rể.”
Toàn An Bắc Hải run lên, coi là em, em rể ? Thật là vô lý.
“Cút cút cút, thành tích của còn bằng , kém hơn con bé, con bé thèm để mắt tới .”
Nam sinh ngớ : “Em là đầu , tìm giỏi hơn nữa? Không , bảo em hạ thấp yêu cầu một chút , thấy cũng mà.”
Lần cũng thi đỗ đại học ở Thân Thành, cũng coi như là xuất sắc.
An Bắc Hải căn bản thèm để mắt tới bọn họ: “Thôi , bên cạnh con bé hơn , thèm để mắt tới mấy con gà mờ các .”
Không thể , những lời đó khiến cả nhà họ ý thức một điều, Diệp ca nhà họ An, nhưng khả năng sẽ trở thành con rể nhà họ An.
“Người là đàn ông mặc áo sơ mi đen ? Đặc biệt khí thế, là ai ?”
Nam sinh đều thích mặc áo sơ mi đen, chê màu quá trầm, sức sống của trẻ tuổi, còn áp chế .
mặc đàn ông , những trầm muộn, ngược còn đặc biệt trai, một cảm giác cấm d.ụ.c, dáng cao ngất, khí chất thanh quý.
An Bắc Hải chỉ một câu, chủ yếu là xem mặt xem khí chất a.
Giống như Diệp ca, mặc cái gì cũng .
An Ức Tình ngoan ngoãn bên cạnh hiệu trưởng trường tiểu học, mỗi cô về đều sẽ đến thăm, hiệu trưởng già , sắp đến lúc nghỉ hưu.
Hiệu trưởng thiếu nữ ngày càng linh tú, trong lòng tràn đầy tự hào, lúc cô thông minh hơn , nhưng ngờ thông minh đến mức .
Mười sáu tuổi thi đỗ đại học hạng nhất, là chuyện cả đời ông mới thấy.
Cô thui chột tài năng, vùi lấp trong đám đông, thật .
An Ức Tình lấy cho ông một ly đồ uống, híp mắt : “Hiệu trưởng, uống ít rượu thôi, thầy sống lâu trăm tuổi đó.”
Hiệu trưởng thích uống rượu trắng, uống nhiều liền trở nên lải nhải: “Sống lâu thế gì?”
An Ức Tình chỉ , mặt mày hớn hở: “Xem em nên nghiệp lớn a.”
Hiệu trưởng chọc : “Ha ha ha, , thầy bảo dưỡng thật , tranh thủ sống thêm vài năm.”
An lão đầu ở cách đó xa thấy mà trong lòng vui, ông mới là ông nội ruột.
Đối với ông nội ruột của thì lạnh nhạt, đối với một lão già liên quan thì thiết, phân biệt trong ngoài, vẫn đáng ghét như .
Ông bày cái giá của trưởng bối, nhưng mấy đứa trẻ đại phòng nhà họ An đều mấy khi sáp gần.
Ông hiện tại tìm một góa phụ bạn, ngược cũng cô đơn, trong tay chút tiền lẻ, ở cũng là biệt thự nhỏ, ăn cũng ngon, bữa nào cũng thịt, thể là khổ tận cam lai.
, cảnh tượng phong quang , ông chút bất bình.
Nhà con trai cả phong quang đến , vinh quang đến , ông cũng thơm lây, con trai đối với ông chỉ là tình cảm bề ngoài, lễ tết tặng chút đồ, nhưng sẽ nán lâu.
Con trai thứ hai keo kiệt, nỡ tiêu tiền, thường xuyên qua đây ăn chực uống chực, khiến trong nhà cãi vã ngừng, cũng phiền phức. Đột nhiên cảm thấy chẳng ý nghĩa gì.