Thần sắc An Ức Tình như thường, tủm tỉm: “Anh ngoài, gì là thể , đương nhiên, nếu thực sự tiện thì chúng nữa.”
Mã Vận do dự mãi: “Vậy thật đáng tiếc.”
…
Trên đường hai trở về, An Ức Tình đàn ông bên cạnh vài : “Có vui đến thế ?”
Diệp Lan Mặc xưa nay luôn tự kiềm chế nội liễm, nhưng nụ lúc quá mức rực rỡ.
“Đương nhiên là vui , Tiểu Ngũ vì mà từ chối khác cơ mà.”
Đây là bay bổng , An Ức Tình dở dở : “Đó là một lạ.”
Trong lòng Diệp Lan Mặc ngọt ngào: “Tiểu Ngũ vì mà đ.á.n.h mất cơ hội kiếm tiền, một chút cũng hối hận.”
Nhìn dáng vẻ vui mừng xem, thế mà chút trẻ con.
An Ức Tình ít khi thấy mặt của , chút kinh ngạc, cũng chút vui sướng.
“Nói chừng em sớm hối hận .”
Diệp Lan Mặc nhướng mày: “Vậy ?”
An Ức Tình kiêu ngạo hất khuôn mặt nhỏ nhắn lên: “Gái ngoan đường cũ.”
“Phụt.” Diệp Lan Mặc càng vui vẻ hơn: “Tiểu Ngũ nhà thật đáng yêu.”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của An Ức Tình đỏ bừng: “Diệp ca ca, đừng học Tiểu Bạch chuyện a, kỳ cục lắm.”
Tiểu Bạch chính là kẻ thổi phồng vô não, còn Diệp ca ca bình thường cũng sẽ khen cô, nhưng khoa trương như .
Lúc thấy, cảm giác liền khác hẳn.
Gốc tai mạc danh kỳ diệu nóng ran, tim cũng đập loạn nhịp.
Diệp Lan Mặc nắm lấy tay cô, còn lắc lắc: “Ai học nó chứ? Đó là lời từ tận đáy lòng .”
An Ức Tình giãy giãy thoát, tức giận lườm một cái: “Trước như , trong lòng mười phần, ngoài miệng chỉ lộ một phần.”
Vui mừng mặt như , thật giống .
Diệp Lan Mặc ngẩn , đáy lòng nhu tình quyến luyến: “Em quả nhiên là hiểu nhất đời , vui.”
Cách đó xa, An Bắc Hải thấy bọn họ, vẫy tay rối rít với bọn họ: “Hai chạy ? Mau theo em về, ba đang tìm kìa.”
Lúc cần gặp đều gặp, chào hỏi cũng chào hỏi , còn thể chuyện gì? “Sao ?”
Đôi mắt An Bắc Hải hưng phấn sáng lấp lánh: “Bảo chị về chia tiền.”
An Ức Tình vô cùng kỳ lạ: “Không lễ tết chia tiền gì chứ?”
“Trong thôn sắp chia tiền .” An Bắc Hải vui vẻ, cũng phần.
Anh đưa tay kéo em gái chạy về, An Ức Tình chạy theo vài bước: “Không mỗi năm cuối năm mới chia hoa hồng ?”
Sao phá lệ ?
An Bắc Hải vui vẻ mặt: “Nói là hôm nay là ngày lành, đều dính chút hỉ khí.”
Được thôi, chia tiền là chuyện .
Lãnh đạo xưởng thôn xếp thành một hàng, hai phụ trách đối chiếu sổ sách, một phụ trách chia tiền, còn một phụ trách duy trì trật tự.
Dân làng quen với cảnh tượng , nhưng ngoài thôn thì là đầu tiên thấy, ai nấy đều trợn tròn mắt xem náo nhiệt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-70-mang-ca-nha-lam-giau/chuong-205.html.]
Thôn trưởng lên bục phát biểu , ôn quá trình chín năm mở xưởng, từ hai bàn tay trắng đến sự hưng vượng phồn hoa như ngày hôm nay, đều góp sức.
Ba năm đầu là thời kỳ mới thành lập, khá gian khổ, mỗi năm cuối năm chỉ chia một chút sinh hoạt phí, xây dựng bến tàu, thành chợ giao dịch hải sản, phố thương mại cũng bước đầu xây dựng.
Ba năm là thời kỳ phát triển định, kiếm tiền liền xây dựng cơ sở hạ tầng, lắp đặt đường ống dẫn nước dẫn khí gas, đẩy mạnh các tiện ích thương mại, xây dựng khách sạn, nhà hàng, siêu thị. Xây dựng thành một bến cảng sầm uất, thu hút vô khách thương đến ăn.
Ba năm gần đây là phát triển tốc độ cao, xây dựng biệt thự nhỏ đồng bộ cho mỗi hộ gia đình, các cơ sở vui chơi giải trí cho dân.
Những năm , đều đang xây dựng các loại, tiền phát đến tay mỗi nhà nhiều, bữa nào cũng ăn thịt ăn cơm trắng, mỗi năm mua vài bộ quần áo mới là thành vấn đề.
bữa nào cũng sơn hào hải vị, cẩm y ngọc thực, thì .
Hôm nay thì khác, chia hoa hồng, phát một nửa tiền trong tài khoản xuống.
Ông dứt lời, vung tay lên, từng đống tiền xếp ngay ngắn bàn, mắt đều sáng rực lên.
Lấy gia đình đơn vị, lượt lên nhận hoa hồng, tiền của mỗi nhà đều giống , mỗi nhà hai ngàn, điều khiến vui sướng phát điên, hận thể đốt pháo báo cho cả thiên hạ .
Dân làng thôn Đại Dữ cả đời từng thấy nhiều tiền như , đều là phát tiền mặt, quá kích thích .
Dân làng thôn bên cạnh ghen tị đến đỏ cả mắt, tại bọn họ là thôn Đại Dữ?
“Tiếp theo là An Đông Hải, lên nhận hoa hồng .”
Chà, một An Đông Hải gấp mấy , kích thích nhẹ.
“An Đông Hải, phát tài , xem định tiêu thế nào?”
“Một tiêu hết nhiều như , là, cho chúng vay một ít?”
Mọi chua xót, hận thể đến tận cửa xin xỏ.
An Đông Hải suy nghĩ một chút: “ định mở một chi nhánh Bách hóa Ngũ Tinh ở Thân Thành, chút tiền ước chừng đủ.”
Anh học tài chính, tiên mở một chi nhánh thực tiễn xã hội .
Cho dù nghiệp, cũng lập tức về nhà kế thừa gia nghiệp, tiên ngoài xông pha vài năm, tích lũy chút kinh nghiệm.
An Ức Tình lười biếng giơ tay: “Anh cả, hoa hồng của em cầm mở cửa hàng .”
Tiền của cô còn đến tay, một câu đẩy ngoài, căn bản để trong lòng.
“Của em cũng đem đầu tư.”
Mấy em Nam Hải thi hưởng ứng, mở nhiều chi nhánh là a.
Đảo Hướng Dương lớn, mở hai nhà là cực hạn, Thân Thành lưu lượng đông, thể mở thêm vài nhà.
Rất nhiều vay tiền bọn họ tính toán thất bại, buồn bực thôi.
An Ức Tình uống sinh tố chuối, ăn điểm tâm nhỏ, thoải mái tựa gốc cây nho trong sân.
Thật thoải mái a.
Cổng lớn mở toang, bên ngoài tiếng ồn ào, buổi tối còn một bữa tiệc rượu.
Tiệc lưu thủy, chính là ăn từ sáng đến tối, ăn liên tục ba ngày như .
An Ức Tình chịu nổi kiểu ăn uống nhồi nhét như , lén lút trốn việc.
Ngoài cửa truyền đến động tĩnh, An Ức Tình sang, là An Xuân Mai, ả tới nữa?
Khuôn mặt cào rách của An Xuân Mai khỏi gần hết, chỉ là để sẹo.