Giấu khá kỹ, cũng mang họ Thành, nhưng vẫn cô đào , oa ha ha, thông minh chứ.
Lý Cốc xoa đầu cô, ngộ tính , sự thông minh , đều giống ông.
“Căn tính tồi tệ của đàn ông mà thôi, đừng quá coi trọng lời ngon tiếng ngọt của đàn ông, xem thế nào, chứ thế nào, con gái tự lập , đầu tiên chính .”
Đối với đàn ông mà , tình ái chỉ là điểm xuyết, đều cản trở bọn họ nên nghiệp lớn.
, đối với nhiều phụ nữ mà , tình ái là tất cả của bọn họ, hủy hoại bao nhiêu phụ nữ xuất sắc.
Ông hy vọng đứa cháu ngoại gái thông tuệ nhất của sẽ hủy hoại bởi một chữ tình.
An Ức Tình nở nụ giảo hoạt với ông, ông ngoại nhét hàng lậu cho cô : “Hiểu.”
Sáng sớm, An Ức Tình nhận điện thoại của Thành ca: “An tiểu thư, chúng chuyện .”
Tại nhà hàng Tây, đàn ông tuấn lãng lưu luyến rời thiếu nữ đối diện: “Tiểu Ngũ, thường xuyên thư cho , lười biếng.”
An Ức Tình ngoan ngoãn gật đầu: “Vâng.”
Sáng mai Diệp Lan Mặc bay , để An Ức Tình tiễn, nên hẹn cô ngoài.
“Muốn cái gì thì với , gửi về cho em.”
Ly biệt luôn lưu luyến, cứ nghĩ đến việc lâu nữa mới gặp An Ức Tình, đặc biệt khó chịu.
“Vâng.”
Diệp Lan Mặc nhiều lời với cô, nhưng… “Làm việc cao điệu, đê điệu, cũng đừng để bản chịu ấm ức.”
An Ức Tình nhăn mũi: “Biết mà, Diệp ca ca, lải nhải như .”
Phục vụ mang đồ ăn lên, Diệp Lan Mặc bày thức ăn mặt cô: “Bây giờ chê lải nhải ?”
An Ức Tình hì hì cầm d.a.o nĩa nếm thử một miếng bít tết, mùi vị cũng tồi.
Nhà hàng Tây mới mở tên là Say Yes ở khu vực tập trung nhiều trường danh tiếng, chỉ là, vẫn khai giảng, cho nên khách hàng nào, vô cùng yên tĩnh.
Đây là cửa hàng của Diệp Lan Mặc, cũng nghĩ thế nào, đột nhiên mở một nhà hàng như , ngay đối diện cổng chính Đại học Ngoại ngữ.
Vị trí địa lý đắc địa, hai tầng.
Cô thật sự lo lắng nhà hàng sẽ lỗ vốn.
Diệp Lan Mặc ngược bận tâm, mặt bằng là mua đứt, phần lớn nhân viên là sinh viên đại học học .
“Dưới trướng ba hai nữ binh xuất ngũ, thủ tồi, em nhận ?”
Mắt An Ức Tình sáng lên: “Hoàn cảnh gia đình thế nào?”
Cô đang thiếu nhân tài đáng tin cậy đây.
Diệp Lan Mặc vì chuyện của cô mà tốn nhiều tâm tư: “Đều là trẻ mồ côi, gia đình, mặc dù nhà nước sẽ sắp xếp cho một công việc, nhưng cũng chỉ là bảo vệ bình thường.”
Làm bảo vệ, bằng đến bảo vệ Tiểu Ngũ.
Bảo vệ tương lai, nhưng theo Tiểu Ngũ thì khác.
An Ức Tình vui vẻ gật đầu: “Được, giao cho em , em cũng cần vài bảo vệ em ngoài sáng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-70-mang-ca-nha-lam-giau/chuong-212.html.]
Cô cũng khách sáo với , cho cái gì, cô nhận cái đó.
Từ nhỏ đến lớn đều như , hai đều quen .
Diệp Lan Mặc chính là thích dáng vẻ rộng rãi hào phóng của cô: “Vậy lát nữa thông báo cho họ.”
Một đàn ông đẩy cửa nhà hàng bước , thẳng tới: “An tiểu thư.”
An Ức Tình chỉ vị trí đối diện: “Thành , .”
Thành ca bất động thanh sắc Diệp Lan Mặc, Diệp Lan Mặc im nhúc nhích, giống như vô hình.
Thành ca hít sâu một , coi như , con trai trưởng nhà họ Diệp a, đây cũng là một nhân vật khá nổi tiếng. “Chúng một giao dịch.”
“Nói.” An Ức Tình dứt khoát lưu loát.
Thành ca ngủ ngon, quầng thâm mắt nặng, khí sắc cũng lắm.
“ giúp cô gặp cả của cô, cô trả bộ tài liệu đang nắm giữ cho .”
An Ức Tình thong thả cầm ly nước lên uống một ngụm: “Chỉ thôi?”
Đây là hài lòng ? Thành ca c.ắ.n răng: “Còn nữa, đảm bảo sẽ theo dõi cả nhà cô, từ nay dừng tay.”
An Ức Tình lạnh trong lòng, cái sự kiêu ngạo từ trong xương tủy a, thật khiến khó chịu: “Miệng đàn ông, quỷ gạt , đáng tin nhất.”
Diệp Lan Mặc khẽ nhíu mày, cô thật sâu mấy .
“Cô chịu?” Thành ca chằm chằm An Ức Tình, sắc mặt lắm.
An Ức Tình nhạt nhẽo trào phúng: “Thành , con , chú trọng công bằng công chính, chỉ cần ông động, cũng sẽ động, đương nhiên, ông mùng một, lập tức rằm.”
Cô cuối cùng cũng nữa, nhưng, khí thế càng mạnh hơn.
Thành ca nhíu c.h.ặ.t mày: “Không thể thương lượng?”
An Ức Tình chống cằm, lơ đãng : “Thực , thể lừa ông, ngoài mặt đồng ý giao dịch, trả tài liệu cho ông, đó lén giữ vài bản, chia cho những khác giữ, như , ông cũng hết cách với , đúng ?”
Lời , sắc mặt Thành ca đen : “Cô là con gái của Lý Vịnh Lan, cô là tâm tính cao khiết, cô chắc cũng kém.”
An Ức Tình mỉm : “Đây coi như là lời khen ? Cảm ơn, là do ông ngoại một tay dạy dỗ, ông ngoại là thế nào, ông ? chỉ , lương thiện yếu đuối là đáng hổ, ai dám cản đường , sẽ xử c.h.ế.t kẻ đó.”
Cô là giới hạn, nhưng, cũng ngại sử dụng những thủ đoạn nhập lưu.
Làm chính nhân quân t.ử, thường kết cục .
Thần sắc Thành ca vô cùng ngưng trọng, mười sáu tuổi lợi hại như , mà con cháu nhà cũng bồi dưỡng cẩn thận, nhưng đều bản lĩnh như thế.
“Cô là con gái.”
Bản chất ông là chủ nghĩa gia trưởng, cho rằng phụ nữ chỉ cần một vợ hiền đảm là , cần thiết cùng đàn ông xông pha.
Đàn ông coi thường phụ nữ, khinh thường phụ nữ, phụ nữ một khi tàn nhẫn, căn bản chỗ cho đàn ông xen .
An Ức Tình lấy từ trong túi xách một tờ giấy: “Trong mắt , chỉ hai loại , kẻ mạnh và kẻ yếu, phân biệt giới tính, Thành , ông tặng một món quà, đây là quà đáp lễ của , xin hãy nhận cho.”
Thành ca còn tưởng là cái gì, kỹ , sắc mặt kịch biến: “An Ức Tình, cô…”