Xuyên Về Thập Niên 70: Mang Cả Nhà Làm Giàu - Chương 22

Cập nhật lúc: 2026-04-12 13:38:58
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai ba con An Học Dân đang trò chuyện với bác bảo vệ, cũng dò la một phen về tình hình của trường học, đây sẽ là nơi mấy đứa trẻ tương lai theo học.

Trường học lớn, hai tòa nhà dạy học ba tầng, sừng sững , ở giữa là một vườn hoa nhỏ, trồng đủ loại hoa tươi.

Phía đông một sân vận động nhỏ, để học sinh chạy bộ, mỗi buổi sáng đều chạy vài vòng, còn tập thể d.ụ.c buổi sáng.

Bên trái phòng bảo vệ là một dãy nhà trệt thấp bé, dùng nhà ăn kiêm hội trường.

Đang chuyện náo nhiệt, An Học Dân liền thấy cô con gái nhỏ nhà giẫm đôi chân ngắn cũn chạy , trong lòng giật thót, vội vàng đón lấy, “Tiểu Ngũ, con chạy ngoài ? Là quên mang đồ gì ? Không mang b.út ?”

Không nên a, ông nhớ khi khỏi cửa kiểm tra .

An Ức Tình sờ sờ cái b.úi tóc nhỏ của , “Mang ạ, thi toán xong , một tiếng nữa mới thi ngữ văn, giáo viên cho con thi .”

An Học Dân:...

“Anh cả, qua đây một chút.” An Ức Tình kéo tay cả chạy , An Học Dân đang trong sương mù, ở phía gọi vài tiếng, hai đứa trẻ chớp mắt chạy mất tăm mất tích.

An Ức Tình thuận lợi tìm phòng hiệu trưởng, lễ phép gõ cửa, bên trong truyền đến một tiếng, “Vào .”

“Hiệu trưởng, con đến .” An Ức Tình ha hả đẩy cửa bước .

“An Ức Tình, em còn nhớ đến thi a.” Hiệu trưởng chút kinh ngạc, đứa trẻ nghịch ngợm cuối cùng cũng xuất hiện , “Không đúng, giờ em đáng lẽ ở trong phòng thi bài chứ.”

An Ức Tình ngửa đầu híp mắt , “Thầy còn thực lực của con ? Đã giải quyết xong, chắc chắn là điểm tối đa, đây là trai của tiểu thiên tài, An Đông Hải, quen một chút ạ.”

Hiệu trưởng:...

So với cô bé, An Đông Hải lúng túng hơn nhiều, em gái thế mà dẫn đến gặp hiệu trưởng.

Cậu ngay cả thở mạnh cũng dám, “Chào hiệu trưởng ạ.”

So với , An Ức Tình đảo mắt ùng ục, linh động dị thường.

“Hiệu trưởng, con một thí nghiệm, thể cấp một căn phòng cho con ạ?”

Hiệu trưởng: Ông nhất định là tỉnh ngủ!

“Em gì?”

Giáo d.ụ.c trẻ em thiên tài là một vấn đề lớn a, quá ý tưởng.

An Ức Tình đôi mắt đen láy sáng ngời, ngọt ngào, “Con thể tạm thời giữ bí mật ạ? Lát nữa thầy sẽ thôi.”

Hiệu trưởng cảm thấy tâm thật mệt, “Lỡ như xảy chuyện, ai chịu trách nhiệm?”

An Ức Tình vỗ n.g.ự.c đảm bảo sẽ xảy chuyện gì, “Nếu con đưa thành quả nghiên cứu khoa học, thì sẽ cùng trường hợp tác mở một xưởng, thầy thấy thế nào?”

Đại chiêu của cô bé mới tung thôi.

Còn thành quả nghiên cứu khoa học nữa chứ, khóe miệng hiệu trưởng giật liên tục, thiên tài và kẻ ngốc chỉ cách một ranh giới, lời sai.

Đứa trẻ bình thường thấy ông đều cung cung kính kính, nơm nớp lo sợ, cô bé thì , những sợ ông, còn chạy đến đàm phán với ông.

Chém gió sắp bay lên trời .

Tuy nhiên, lời thành công khơi dậy sự tò mò của ông, thôi, thì xem cô bé giở trò gì.

“Bên cạnh phòng nồi một căn phòng nhỏ, em lấy dùng .”

“Cảm ơn hiệu trưởng.” An Ức Tình hiệu trưởng là một cởi mở, cho nên mới dám mở miệng với ông. “Con thể hái hoa trong trường ạ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-70-mang-ca-nha-lam-giau/chuong-22.html.]

“Được, nhưng hái quá nhiều.” Hiệu trưởng càng cô bé giở trò gì .

Toàn bộ quá trình, An Đông Hải đều trợn mắt há hốc mồm, khiếp sợ nên lời, em gái nhà lên trời a.

Hiệu trưởng thấy , mạc danh an ủi, đây mới là học sinh bình thường mà.

An Tiểu Ngũ híp mắt nhận lấy chìa khóa, chủ động nắm lấy tay cả, “Đi, chúng xem thử.”

An Đông Hải ngơ ngác dắt , đầu óc trống rỗng, con bé rốt cuộc gì?

An Tiểu Ngũ cổng trường gọi ba, ba cha con thong dong dạo bước trong khuôn viên trường.

Đang là giữa hè, một cây hoa dành dành nở rộ, những bông hoa màu trắng bung nở cành, hương thơm thanh nhã.

Hoa hồng rải rác trong bồn hoa, màu sắc sặc sỡ, vui tai vui mắt.

An Ức Tình , hái hoa, cô bé chọn đều là những bông hoa đang nở rộ, hái nhiều, cực kỳ chừng mực.

Cô bé còn điệu đà bảo ba cài một bông hoa dành dành lên b.úi tóc nhỏ của , bông hoa nhỏ nhắn điểm xuyết mái tóc, tả xiết.

Giữa những bước , còn mùi hương thoang thoảng.

An Học Dân cô con gái thần thái rạng rỡ, con trai thất hồn lạc phách, tò mò thôi, “Các con ?”

An Đông Hải như bừng tỉnh từ trong mộng nắm c.h.ặ.t lấy tay ông, lải nhải một tràng, An Học Dân mờ mịt, ý gì đây?

Đang chuyện thì đến phòng nồi , ngay cạnh nhà ăn, thầy trò bình thường đều thể mang hộp cơm qua đây hấp cơm.

Điểm khác biệt duy nhất là, học sinh tự mang thức ăn, giáo viên thể thêm một lựa chọn, chọn lấy thức ăn ở nhà ăn.

Hôm nay thi chỉ thi nửa ngày, học sinh buổi trưa thể về, nhưng giáo viên buổi chiều còn chấm bài.

An Ngọc Đào đang rửa rau ở cửa, thấy cháu trai cháu gái, nhịn vô cùng khiếp sợ.

“Anh cả, Đông Hải, Tiểu Ngũ, chạy đến đây? Tiểu Ngũ, con thi?”

An Ức Tình híp mắt , “Con đến chiếm địa bàn .”

An Ngọc Đào hiểu lời cháu gái, về phía cả bảo ông giải thích, nhưng An Học Dân cũng ngơ ngác, hả?

Tư duy của An Đông Hải vẫn là một mớ hỗn độn, đờ đẫn cầm chìa khóa mở căn phòng bên cạnh, lớn, chỉ mười mét vuông.

, An Ức Tình hài lòng , đủ để bọn họ táy máy.

Trong phòng trống rỗng, thứ gì cả, An Ức Tình vung vẩy bàn tay nhỏ, “Cô ơi, chỗ nào bàn ghế học sinh dùng đến ạ?”

An Ngọc Đào đầy bụng nghi hoặc, nhưng vẫn giúp bọn họ tìm một bộ bàn ghế học sinh sứt sẹo.

An Ức Tình đổ bộ đồ trong gùi , bày từng thứ một lên bàn.

“Anh cả, chúng thêm mấy bánh xà phòng nữa , một chút, thêm chút nước hoa tươi.”

An Đông Hải cuối cùng cũng nguyên nhân em gái mang theo thiết , bản trực tiếp a.

Cũng đúng, tai bằng mắt thấy, chỉ tin những thứ tận mắt thấy.

Chỉ lấy một bánh xà phòng, ai từ .

 

 

Loading...