“Cảm ơn.” An Ức Tình nhận câu trả lời mong , chậm rãi bước về phía .
Cô hề vẻ gì là sốt ruột, ngược những sinh viên đó sốt ruột cô.
Mọi nhịn giục cô: “Lửa cháy đến lông mày , bạn vẫn còn bình tĩnh như ?”
An Ức Tình khí định thần nhàn, nụ ngọt ngào: “Nếu chuyện xảy , sốt ruột cũng vô dụng, từ từ thôi.”
Mọi trợn mắt há hốc mồm, thật sự từng thấy ai kỳ lạ như .
Một đám theo cô, trơ mắt chờ đợi vây xem diễn biến của sự việc.
Họ dự đoán sẽ một màn xé xác lớn.
Bản theo còn tính, còn gọi thêm những bạn học thiết, một câu một câu, nhanh ch.óng tập hợp một đám đông lớn.
Mọi rầm rộ tiến về phía bảng thông báo, chỉ thấy bảng thông báo dán một tờ báo chữ to, đó mấy chữ lớn thấy mà giật : Sáu tội trạng của An Ức Tình.
An Ức Tình thấy , ha hả, oa ha ha, gây chuyện gây chuyện.
Mọi thấy cô tức giận, ngược vui vẻ như , đầu óc mù mịt, phản ứng đúng a.
An Ức Tình xem xét kỹ lưỡng từng câu từng chữ, xem nghiêm túc.
Tội trạng thứ nhất, mắng cô lẳng lơ, cũng câu dẫn đàn ông, để dọn đường cho .
Tội trạng thứ hai, mắng cô vì đạt mục đích từ thủ đoạn, vì MC song ngữ, đẩy chọn xuống bậc thang, hại thương, cô thuận lợi thế chỗ.
Tội trạng thứ ba, chỉ trích cô mạo danh thế hệ đỏ thứ ba, khắp nơi lừa tiền.
Tội trạng thứ tư, mắng cô suốt ngày ăn mặc lộng lẫy, hỏng phong khí của trường.
Tội trạng thứ năm, gian lận thi cử, giả học thuật, áp dụng thủ đoạn cạnh tranh chính đáng, công bằng với những nỗ lực học tập khác.
Tội trạng thứ ba, giao dịch bất chính với lãnh đạo nhà trường, bao gồm nhưng giới hạn ở giao dịch tiền bạc và thể xác.
Hiện trường một mảnh ngưng trọng, thần sắc khác An Ức Tình, tưởng rằng cô sẽ thẹn quá hóa giận xé tờ báo chữ to xuống.
Đợi mãi đợi mãi, chỉ thấy An Ức Tình cuối cùng cũng động đậy.
Cô xách ba lô phía , lục tìm một cây b.út lông màu đỏ.
Khoanh tròn sáu trong sáu tội trạng, sửa thành bảy, như , liền trở thành bảy tội trạng.
Trời đất, tình huống gì đây?
Không tức giận còn thêm một điều? Đây là thao tác của bình thường ?
An Ức Tình sửa từng điều một, ghi chú điều thứ nhất: Đánh giá kém! An Ức Tình như , còn cần câu dẫn đàn ông ? Chỗ bắt buộc tên Phương Vận, lẳng lơ nhất ai qua mặt chị.
Wtf?? Mọi đều kinh ngạc đến ngây , tròng mắt sắp rớt ngoài, An Ức Tình, bạn quả thực là một cô gái bảo bối.
Điều thứ hai, An Ức Tình tuy như thiên tiên, nhưng thật sự thần tiên, thể tàng hình bay đến đại lễ đường, mặt vô đẩy xuống. Ôn Tư Viễn và Chủ nhiệm An đều là nhân chứng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-70-mang-ca-nha-lam-giau/chuong-243.html.]
Điều thứ ba: Hahaha, đây là câu chuyện buồn nhất từng thấy, ngoại lệ, giá của tứ hợp viện gần công viên Bắc Hải xin hãy tìm hiểu . Tái b.út, An Ức Tình thế hệ đỏ thứ ba, thế hệ thứ nhất bức cách cao.
Điều thứ tư, chỉ một chữ, ! Ghen tị !
Điều thứ năm: 68, điện thoại Ủy ban Kỷ luật, xin hãy tố cáo chế độ thi đại học của Bắc Kinh vấn đề, điểm của thủ khoa kỳ thi đại học là gian lận, cảm ơn.
Điều thứ sáu: Xin hãy tên của lãnh đạo nhà trường, nếu bộ tầng lớp lãnh đạo của trường đều chịu nỗi oan ức đáng , đề nghị khởi kiện, đoàn luật sư của An Ức Tình hoan nghênh bạn.
Viết xong những thứ , cô một dòng chữ ở cùng.
Tội trạng thứ bảy: An Ức Tình, cô chính là quá xuất sắc, quá xinh , quá ưu tú , luôn tiện tỳ hãm hại cô.
Còn đặc biệt lẳng lơ vẽ hai nhân vật hoạt hình, một cô bé đáng yêu kiêu ngạo ngẩng đầu trời, đỉnh đầu lơ lửng một dòng chữ nhỏ: như , như , như .
Một phụ nữ hung thần ác sát cầm một viên gạch lớn lưng cô bé, đỉnh đầu cũng một dòng chữ: Đi c.h.ế.t , c.h.ế.t , c.h.ế.t .
Thao tác quá lẳng lơ , những vây xem phía điên lên, thậm chí gục xuống, trường đều là tiếng hahaha.
“An Ức Tình, luôn tưởng bạn là đắn, ngờ bạn hài hước như , thể đáng yêu như chứ?”
Cô là nữ sinh, đều chống đỡ nổi sự đáng yêu , ơi, con sắp cong .
“A haha, sắp c.h.ế.t , An Ức Tình, bạn đúng là thiên tài, kỳ tài, quái tài.”
Rõ ràng là một sự kiện ác ý nghiêm trọng, tay An Ức Tình, trở thành phim hài.
“Buồn c.h.ế.t mất, , đau cả bụng, cứu mạng a.”
“Mọi đều chứ, cô bé chính là bản An Ức Tình , đáng yêu quá mất, phụ nữ xa là ai? Sao thấy quen mắt?”
“ cũng thấy , ủa, đây là…”
Mấy giọng hẹn mà cùng vang lên: “Phương Vận!”
Phương Vận trong văn phòng vui vẻ mặt, mày mắt là nụ đắc ý, nghĩ tới dáng vẻ bi t.h.ả.m nước mắt, ngàn chỉ trích của An Ức Tình, ả liền nhịn bật .
Dì Tiêu đối diện thấy , nhịn hỏi: “Tiểu Phương , chuyện gì mà trộm , để cùng vui .”
Phương Vận : “Chỉ là tâm trạng , cảm thấy sắp chuyện xảy .”
Ả kiêu ngạo đến , cũng chuyện thể để lộ ngoài.
Dì Tiêu là thích hóng hớt nhất, nháy mắt hiệu hỏi: “Để dì đoán xem, là bạn trai, sắp chuyện vui chứ?”
Phương Vận mắt cao hơn đầu, ả coi trọng bình thường, ít nhất môn đăng hộ đối, nhất là gả nhà cao cửa rộng: “Thật sự bạn trai, nếu , cháu sẽ hào phóng dẫn , để cùng xem giúp cháu.”
Dì Tiêu nửa tin nửa ngờ, nhưng cản trở bà với Phương Vận: “Chỉ thích tính cách hào phóng của Tiểu Phương, hổ là con cái xuất từ thế gia ngoại giao, đúng là giống bình thường.”
Một nhân viên khác cũng hùa theo: “ cũng thích những đứa trẻ phóng khoáng.”