Trong lòng Diệp Lan Mặc một mảnh dịu dàng, nhà họ An là một đại gia đình ấm áp, mỗi đều .
“Anh sẽ cho em một chiếc điều hòa tiết kiệm điện thoải mái, sẽ ngột ngạt khó chịu.”
Căn bệnh lớn nhất của điều hòa hiện nay chính là thể bật quá lâu, ở trong phòng điều hòa lâu, dễ tức n.g.ự.c, đường hô hấp đều thở .
An Ức Tình hưng phấn gật đầu liên tục: “Thật ? Tốt quá , em đợi, Diệp ca ca, xem nha, điều hòa nước hiện nay dùng là hệ thống điều hòa bơm nhiệt VRV, em cảm thấy a, thể áp dụng lạnh xoắn ốc kỹ thuật .”
Diệp Lan Mặc chấn động, cô thể a, hổ là thủ khoa kỳ thi đại học, nền tảng vững chắc, đầu óc linh hoạt.
“Đây là một hướng , sẽ nghiên cứu một chút, hiện nay thị trường vẫn , nước ngoài cũng , nếu thể nghiên cứu phát triển điều hòa kỹ thuật hơn, nước cũng thể kiếm ngoại tệ …”
Nhắc đến sự nghiệp nghiên cứu khoa học, mắt sáng lấp lánh, thần thái phi dương, quên mất sự vui nãy.
Công nghệ trong nước lạc hậu quá nhiều, kỹ thuật mới nhất của nước ngoài phong tỏa diện đối với nước , vẫn tự chủ nghiên cứu phát triển a.
Hai trò chuyện a trò chuyện, trò chuyện một mạch suy nghĩ mới, Diệp Lan Mặc kịp chờ đợi lao phòng thí nghiệm, ngày đêm nghiên cứu.
An Ức Tình đưa cơm tình yêu cho Diệp Lan Mặc mấy , đều ăn tập trung, trong tầm tay còn đặt một cuốn sổ tay, nghĩ đến cái gì liền ghi chép bất cứ lúc nào.
An Ức Tình phát hiện tinh thần cống hiến của thời đại cực kỳ tính lây lan, dốc hết tất cả cống hiến vô tư, đồng lòng tiến về một mục tiêu, ở đời khó tìm thấy.
Diệp Lan Mặc đắm chìm trong sự nghiệp nghiên cứu khoa học, An Ức Tình cũng là dính , cắm đầu công việc.
Cô thuộc Ty Phiên Dịch, ngoài việc phiên dịch một tài liệu, chính là tháp tùng lãnh đạo tiếp kiến bạn bè quốc tế.
Lãnh đạo đặc biệt thích dẫn theo An Ức Tình, một là, thiên phú ngôn ngữ của cô quá mạnh mẽ, tinh thông mấy ngoại ngữ, một thể bằng mấy .
Hai là, phản ứng tại chỗ của cô nhanh, cho dù lúc phiên dịch gặp vấn đề, cũng thể trong nháy mắt nghĩ cách ứng phó.
Nhân tài như , ai mà yêu?
Một cuộc tiếp khách cấp cao kết thúc, đều thầm thở phào nhẹ nhõm.
Dịp như thế cần tinh thần tập trung cao độ, tuyệt đối xảy sai sót, nếu sơ sẩy một cái, liền trở thành sự cố ngoại giao.
Lãnh đạo đặc biệt điểm danh biểu dương An Ức Tình: “Tiểu An, biểu hiện hôm nay tồi.”
Vừa nãy một vị khách một từ vựng hiếm, mấy phụ trách phiên dịch đều phản ứng , ý nghĩa là gì.
An Ức Tình đúng lúc phiên dịch , từ vựng mang chút ý kỳ thị, thường dùng, phía lập tức lên tiếng phản bác, giữ thể diện.
Chuyện thoạt đáng kể, thực quan trọng.
An Ức Tình nóng vội, vinh nhục kinh: “Cảm ơn lãnh đạo khen ngợi, sẽ nỗ lực hơn nữa.”
Cô khiêm tốn cẩn thận, khiêm tốn, hành sự hào phóng tự nhiên, phong thú hài hước, kỹ năng chuyên môn mạnh, đối với ai cũng tươi chào đón.
Cho nên, nhân duyên của cô tồi.
Mọi liền xúm tra từ điển, quả nhiên là ý .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-70-mang-ca-nha-lam-giau/chuong-260.html.]
“Tiểu An, cô từ vựng ?”
An Ức Tình híp mắt cầm quả táo lên gặm, năng lượng cạn kiệt, cực kỳ cần bổ sung. “Ồ, học thuộc lòng mấy cuốn từ điển , trí nhớ của cũng tạm .”
Đâu chỉ là tạm , rõ ràng là gặp qua quên.
Mọi kinh ngạc đến ngây , trâu, thật trâu.
“ là giang sơn đời nào cũng tài, mỗi dẫn đầu phong trào mấy trăm năm, thế hệ các cô giỏi hơn chúng .”
An Ức Tình nào dám nhận giỏi hơn tiền bối, còn lăn lộn tiếp ?
“Chúng là vai của tiền bối, mới thể xa hơn, cao hơn, càng nên cảm kích các vị tiền bối.”
Chính là thái độ khiêm tốn thong dong , mới khiến thích.
Có nhịn cảm thán: “Cái miệng của cô a, thật sự quá chuyện .”
An Ức Tình híp mắt : “Đâu chuyện, là các tiền bối đối với những hậu bối chúng chăm sóc chu đáo, coi chúng như con cháu trong nhà, tự mang hào quang , thế nào cũng thấy thuận mắt.”
“Hahaha, vẻ lý.”
Có bối cảnh tài hoa, khiêm tốn nội liễm, thích tranh công lao, đều thích như .
Giờ chiều, An Ức Tình chia những món tráng miệng nhỏ Lý Thiến cho , hòa thuận vui vẻ trò chuyện.
Một phụ nữ hơn bốn mươi tuổi An Ức Tình vài cái, mỉm : “Tiểu An, cháu hai mươi tuổi , thể tìm đối tượng , dì giới thiệu cho cháu một nhé, bên dì một nam sinh xuất sắc…”
Niềm vui lớn nhất của phụ nữ kết hôn chính là mai, An Ức Tình cuối cùng cũng tin .
“Cảm ơn dì Chu quan tâm, tuy nhiên, cháu bạn trai .”
Mọi đều sững sờ, mồm năm miệng mười hỏi: “Cái gì? Cô bạn trai ? Lừa ? Chưa từng cô nhắc tới.”
“Là như thế nào ? Điều kiện ? Lớn lên thế nào?”
An Ức Tình lớn lên xinh , mặt điều kiện đều xuất sắc, trong nhà tiền, nhiều đàn ông kết hôn đều theo đuổi cô.
Chỉ riêng thư tình, An Ức Tình nhận một đống lớn.
Mỗi đến nhà ăn ăn cơm, thường xuyên mang cơm thức ăn tới, thể thấy mức độ hoan nghênh của cô .
Dì Chu thích An Ức Tình, thường xuyên ăn điểm tâm nhỏ của cô, ăn của thì miệng mềm.
“Tiểu An, cháu còn trẻ như , sẽ vội vàng giao bạn trai a, nam sợ chọn nhầm nghề, nữ sợ gả nhầm chồng, nhất định mở to mắt chọn lựa cho kỹ.”
An Ức Tình tiết lộ chút phong thanh: “Chúng cháu mới quen , tuy nhiên, chúng cháu là từ nhỏ cùng lớn lên, nền tảng tình cảm, rõ gốc gác, cũng thể chuyện hợp .”
Dì Chu lời , nhịn khẽ thở dài: “Vậy a, xem nhiều nam đồng chí thất vọng .”