Xuyên Về Thập Niên 70: Mang Cả Nhà Làm Giàu - Chương 277

Cập nhật lúc: 2026-04-13 01:18:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Đương nhiên, thể tính toán khoa học, quản lý sự vụ.”

Lãnh đạo ánh mắt sáng ngời chằm chằm cô: “Máy tính là một thứ a, nếu thể tự chủ nghiên cứu phát triển máy tính thuộc về Hoa Quốc chúng , mang lợi ích cho thế giới, còn thể thúc đẩy nền kinh tế của nước , phổ cập giáo d.ụ.c, việc cũng bớt lo hơn nhiều…”

Ông một tràng những điểm , An Ức Tình hiểu ý của ông.

“Cháu hiểu , đợi nghiên cứu phát triển xong MP3, sẽ đề nghị nghiên cứu mảng máy tính .”

Vốn dĩ cô cũng ý định , dùng quen máy tính, khá là hoài niệm.

Tuy nhiên, cho Diệp ca ca thời gian, MP3 cũng dùng thẻ nhớ, hướng là giống .

Lấy MP3 luyện tay , Diệp ca ca đang nghiên cứu mạch tích hợp .

Lãnh đạo kể từ khi kiến thức sự tiện lợi và mạnh mẽ của máy tính, liền luôn nhớ mãi quên.

“Tốt , các cháu đều là những đồng chí , đợi nghiên cứu phát triển máy tính tiên tiến dễ dùng, Bộ Ngoại giao chúng tranh thủ lắp đầu tiên, mỗi phòng ban đều lắp một chiếc.”

Được , ông chính là mỗi một chiếc máy tính, đây là ước mơ của ông.

An Ức Tình: …

Về đến nhà, An Ức Tình ngã xuống giường là ngủ, ngủ một giấc đến hừng đông, buổi sáng cô thể ở nhà nghỉ ngơi, coi như là nghỉ bù.

Cô lười biếng giường dậy, trong đầu nhớ cảnh tượng tối qua, sai sót, hảo.

Tuy nhiên, tờ bản dịch đó biến mất thế nào?

Cô cẩn thận suy nghĩ một chút, cả buổi tối cô đều mang theo bên , cơ hội giở trò.

Lúc ba giờ chiều cô nhận phê chuẩn, còn xem qua một lượt từ đầu đến cuối, lúc đó vấn đề gì.

Vậy nghĩa là, là thời gian từ ba giờ chiều đến lúc tan xảy vấn đề.

Chỉ vỏn vẹn hai tiếng đồng hồ, ai cơ hội giở trò?

Còn nắm bắt thời gian như , canh chuẩn xác đến thế.

Cô luôn ở trong văn phòng sắp xếp tài liệu, chỉ lúc sắp tan , cô vệ sinh chỉnh trang lớp trang điểm, mất gần nửa tiếng.

Tham dự tiệc tối, đương nhiên sửa soạn bản cho thỏa đáng, hình tượng quan trọng.

Nhân viên công tác tham gia tiệc tối hầu như đều ở trong nhà vệ sinh công tác chuẩn cuối cùng.

nhanh khóa c.h.ặ.t vài đối tượng tình nghi, một là Đồng Hải Ấn cùng , là con trai, bọn họ là đối thủ cạnh tranh, đến lượt tham gia tiệc tối, cho nên chắc là ở trong văn phòng.

Một là dì lao công thể tùy ý các văn phòng bất cứ lúc nào, họ Vương.

Một là kẻ lõi đời lớn tuổi, là của cục cán bộ nghỉ hưu, chút mắt, luôn châm chọc khiêu khích, thường xuyên qua các phòng ban ăn chực uống chực.

Lúc tụ tập ăn uống hôm qua, ông ngửi thấy mùi thơm mò đến ăn chực uống chực, món chính là do cô mang đến, cô quá xa xỉ quá lãng phí, hiểu nỗi khổ của nhân gian.

Miệng thì , nhưng ăn nhiều hơn bất kỳ ai, khiến An Ức Tình buồn nôn chịu nổi, móc mỉa hai câu, chọc tức bỏ .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-70-mang-ca-nha-lam-giau/chuong-277.html.]

Trong đầu cô xoay chuyển nửa ngày, manh mối, vươn vai một cái, cuối cùng cũng chịu bò dậy ăn chút đồ.

Người nhà đều ngoài , đầu bếp cho cô một bát mì tương đen, bên ốp một quả trứng.

An Ức Tình ăn xong lau miệng, liền chuyển hướng sang phòng thí nghiệm cách vách.

Cô là duy nhất cần qua kiểm tra từng tầng là thể , cô từ xa Diệp Lan Mặc một cái, đang tâm ý thí nghiệm.

Cô cũng liền phiền , mái hiên khuôn mặt ngẩn ngơ.

Người đàn ông nghiêm túc thật trai!

Cô ngày càng thích .

Một giọng nhẹ nhàng vang lên: “Cô An, chào cô, là nhân viên thí nghiệm mới tới, tên là Hàn Đình Đình.”

An Ức Tình đầu một cái, là một cô gái trẻ dung mạo bình thường, đeo cặp kính dày cộp, mặc áo blouse trắng, cách ăn mặc tiêu chuẩn của nhân viên thí nghiệm.

“Chào cô.”

Hàn Đình Đình một động tác mời: “Cô An, chuyện với cô.”

Hai đến gốc cây lớn ở một góc sân, An Ức Tình tựa gốc cây: “Nói .”

Hàn Đình Đình cẩn thận đ.á.n.h giá cô vài cái: “Nghe cô luôn bám lấy thầy Diệp nghiên cứu phát triển một đồ dùng dân dụng, cảm thấy đây là đại tài tiểu dụng, là đang lãng phí thời gian của thầy Diệp, thầy nên chế tạo tàu vũ trụ, chế tạo tên lửa, một công thần quốc gia, lưu danh sử sách.”

An Ức Tình sững sờ, chế tạo điều hòa bình nóng lạnh là lãng phí thời gian?

Ai cho cô sự tự tin như để hươu vượn?

“Hàn Đình Đình? Ba nghề gì?”

Phản ứng của cô chút kỳ lạ, Hàn Đình Đình ngẩn : “Ba là công bộc của nhân dân, là giáo sư đại học, từ nhỏ lập trường một nhà khoa học…”

nổi nữa, một đàn ông thiên phú như , nên sự phát triển hơn.

Đôi mắt An Ức Tình khẽ híp : “Xem sách đến ngu , công việc phân cao thấp, thành quả nghiên cứu cũng phân cao quý, nếu mỗi đều giống như cô kén cá chọn canh, xã hội còn phát triển thế nào? Cô coi thường đồ dùng dân dụng, tạo phúc cho bao nhiêu bách tính bình thường? Cũng , cô xuất , cao cao tại thượng, xuống chúng sinh, coi bách tính bình thường chúng gì.”

Luôn tự cho là đúng, dùng cái gọi là nhân nghĩa đạo đức để bắt cóc bạn.

Lời quá độc ác, Hàn Đình Đình giật nảy , liều mạng lắc đầu.

ý , cô đừng bậy, chỉ cảm thấy thầy Diệp vì để đáp ứng nhu cầu của cô, mà quanh quẩn trong cái vòng , nhiễm mùi tiền hôi thối, là một tổn thất lớn của giới công nghệ.”

Hàn Đình Đình là thiên phú nghiên cứu khoa học, thời học sinh phát minh vài bằng sáng chế nhỏ, lúc nghiệp đến đào góc tường cô , nhưng cô nghĩa vô phản cố lựa chọn theo Diệp Lan Mặc.

Diệp Lan Mặc là học trưởng của cô , qua một buổi diễn thuyết của , cô liền một lòng một lao con đường nghiên cứu khoa học .

Vốn tưởng sẽ trở thành Einstein của giới nghiên cứu khoa học, kết quả thì , nghiên cứu một hạng mục .

 

 

Loading...