Diệp Lan Mặc suy nghĩ một chút, đồng ý , thể để Tiểu Ngũ tỉnh đồ ăn.
Từ khi An Ức Tình nước ngoài, tứ hợp viện mấy khi nổi lửa, đều sang nhà ăn của phòng thí nghiệm bên cạnh ăn, tiện lợi đỡ lo.
Màn đêm buông xuống, Diệp Lan Mặc sai treo đèn l.ồ.ng đỏ lên, lúc càng thêm hỉ khánh.
Cửa lớn mở , An Bắc Hải tăng ca đến đêm khuya dắt xe máy , trừng tròn mắt: “Chuyện là ? Ai dán chữ Hỷ ? Sao dán khắp nơi thế ? Mấy cái đèn l.ồ.ng đỏ là chuyện gì nữa?”
Sáng sớm khỏi nhà vẫn còn êm , buổi tối trở về đổi , thật tục tĩu.
Diệp Lan Mặc thấy động tĩnh , mặt mày ngậm : “Anh dán.”
An Bắc Hải mộng bức: “Diệp ca, đang yên đang lành dán chữ Hỷ gì? Trong nhà chuyện vui ?”
Diệp Lan Mặc chằm chằm một cái, đột nhiên khóe miệng vểnh lên: “Anh tư.”
An Bắc Hải run rẩy một cái, cả giống như sét đ.á.n.h trúng, tư? Cái quỷ gì ?
Bên ngoài gió lạnh thấu xương, trong nhà nóng hầm hập, ấm áp như mùa xuân.
An Bắc Hải ngây ngốc em gái đang nhúng lẩu ăn, hai cuốn giấy chứng nhận kết hôn màu đỏ, cả đều sụp đổ.
Ngày đầu tiên cô về nước gả ?!
Rốt cuộc cô đang nghĩ cái gì ?
Trong lòng ngàn vạn lời , nhưng mặt mày bình thản của An Ức Tình, chỉ thể thở dài: “Tiểu Ngũ, em với ông ngoại và ba ?”
Động tác của An Ức Tình khựng , vẫn !
Cô Diệp Lan Mặc như ăn vạ: “Diệp ca ca sẽ giải quyết.”
Diệp Lan Mặc mặt mày mang ý : “, để xử lý.”
An Bắc Hải đôi vợ chồng mới lò , còn thể gì nữa?
Tiểu Ngũ từ nhỏ là một cô gái lý trí bình tĩnh, Diệp ca càng lạnh lùng đến đáng sợ, việc gì cũng đấy, kế hoạch từ sớm.
, bốc đồng như .
Quả nhiên, tình yêu khiến con trở nên mất lý trí ?
Anh nghiêm mặt, lạnh lùng Diệp Lan Mặc: “Diệp Lan Mặc, nếu là của Tiểu Ngũ, nếu dám chuyện với Tiểu Ngũ, sẽ tha cho , , bốn em chúng đều sẽ tha cho .”
Lời khó cứ .
Diệp Lan Mặc vợ là vạn sự đủ, một chút cũng để ý đến sự vô lễ của An Bắc Hải, thể hiểu tâm trạng của An Bắc Hải lúc .
“Yên tâm , tư.”
Khóe miệng An Bắc Hải giật giật, gọi là tư!
“Ha ha ha.” An Ức Tình vui vẻ thôi.
Tâm trạng của An Bắc Hải vô cùng phức tạp, Tiểu Ngũ nhỏ nhất là kết hôn đầu tiên, tại nghĩ quẩn như chứ?
Trẻ tuổi như , sự nghiệp rộng mở, tại kịp chờ đợi nhảy cái hố hôn nhân ?
“Em còn ?”
Nhìn tư mang vẻ mặt thù sâu khổ lớn, An Ức Tình cố ý trêu chọc : “Anh tư, em đều kết hôn , khi nào mới gả đây?”
Con nhóc thối, tuyệt đối là cố ý. An Bắc Hải trừng mắt cô một cái: “Gấp cái gì? Bên còn ba trai nữa mà, hai vẫn khỏe chứ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-70-mang-ca-nha-lam-giau/chuong-318.html.]
Trước khi An Ức Tình trở về liên lạc với hai, hai tuy cùng ở Mỹ, nhưng chỉ khi kỳ nghỉ mới tụ tập một chút, hai đều bận.
“Chỉ một chữ thôi, bận, giáo sư hướng dẫn của hài lòng về , thường xuyên mang theo bên để mở mang kiến thức, cho nên, chạy khắp thế giới.”
An Bắc Hải nhớ hai: “Anh hai cũng dễ dàng gì, tiếp theo hai định thế nào?”
An Ức Tình cần suy nghĩ liền : “Bọn em định về thôn Đại Dữ tổ chức hôn lễ, ở Bắc Kinh cũng bày vài mâm rượu.”
Thôn Đại Dữ là quê của An Ức Tình, họ hàng bạn bè đều ở bên đó, mà Bắc Kinh là bạn học, trưởng bối và lãnh đạo, hai bên đều bày tiệc rượu.
Diệp Lan Mặc gật gật đầu: “Bọn định giấu giếm, quy trình nên vẫn sẽ , ba An và thím yêu thương Tiểu Ngũ như , chắc chắn hy vọng Tiểu Ngũ gả nở mày nở mặt.”
An Bắc Hải nhàn nhạt trào phúng : “Vậy chuẩn sẵn tâm lý khó dễ .”
Ông ngoại thương Tiểu Ngũ bao nhiêu, ba càng coi Tiểu Ngũ như cục cưng trong lòng.
“Nên mà.” Diệp Lan Mặc chuẩn sẵn tâm lý.
Hai quá trầm , quá cường thế, quá lý trí, cái gì cũng lên kế hoạch, hơn nữa, đều tiền.
Cũng chỉ bọn họ mới dám tiền trảm hậu tấu, còn sợ là gì.
Nếu đổi là bốn em nhà họ An thử xem, ai dám như .
An Bắc Hải chần chừ một chút: “Trước khi tổ chức hôn lễ... bắt buộc ngủ riêng, thấy ?”
Nói tới lui, mặt đỏ bừng, vẫn thuần tình.
Diệp Lan Mặc rót cho một ly rượu: “Anh tư, quản rộng đấy.”
An Bắc Hải ăn bộ , thái độ ngang ngược: “ là trai, mới tính.”
Chỉ lúc , mới giống một trai.
An Ức Tình nhịn bật : “Phụt, , lời tư.”
Thời khắc mấu chốt, vẫn nể mặt trai, An Bắc Hải lúc mới vui vẻ.
Em gái nhà vẫn ngoan, là con nhà .
“Vợ ơi.” Diệp Lan Mặc cực kỳ oán hận, vất vả lắm mới cưới cô gái yêu, còn bắt phòng gối chiếc?
An Ức Tình nhẹ nhàng bóp bóp tay gầm bàn, nháy mắt hiệu với : “Diệp ca ca, chúng nhiều việc bận rộn nha, kịp ?”
Diệp Lan Mặc nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay nhỏ bé của cô, mặt mày thêm một tia ý : “Để lo liệu, em cứ an tâm một cô dâu xinh .”
Cô ở nước ngoài quá vất vả , cái cằm nhọn hoắt , mặt đều gầy một vòng, đau lòng.
An Ức Tình sáp tới, rộng rãi hôn lên má : “Chồng thật , moah moah.”
An Bắc Hải chịu nổi che mặt, tú ân ái đến mức phát rồ, cay mắt.
“Hai cố kỵ cảm nhận của cẩu độc một chút .”
Đôi vợ chồng son , ngọt ngào chịu nổi.
Đêm khuya, An Ức Tình ăn no quá ngủ , rúc giường xem tivi, Diệp Lan Mặc nhẹ nhàng ôm lấy cô, đầu kề đầu, ngửi mùi hương nhàn nhạt cô, một trái tim an bình tĩnh cực kỳ.
Đây chính là bộ thế giới , ấm áp, ngọt ngào, vui vẻ.
Hai thật đang xem tình tiết gì, mà là vẫn luôn trò chuyện, trạng thái cuộc sống của , những chuyện lớn nhỏ xảy xung quanh, những gặp , đều thể chuyện nửa ngày.