Xuyên Về Thập Niên 70: Mang Cả Nhà Làm Giàu - Chương 324

Cập nhật lúc: 2026-04-13 01:22:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Một con thuyền lẳng lặng neo đậu mặt biển, chút giống du thuyền cỡ nhỏ, khoang màu trắng ba chữ lớn, Bình An hào.

An Đông Hải chỉ huy chuyển đồ lên thuyền, rương lớn rương nhỏ, đầu liền thấy em gái ngây ngốc con thuyền.

“Tiểu Ngũ, mau lên đây.”

“Đây là?” An Ức Tình tò mò cực kỳ, con thuyền ?

An Đông Hải đàn ông bên cạnh cô: “Đây là thuyền của Diệp Lan Mặc, giao quyền sử dụng cho nhà chúng .”

Ra khỏi đảo hề dễ dàng, mỗi đều chen chúc cùng vài trăm , bình thường thì còn đỡ, nhưng mùa hè nóng bức chỗ che nắng, mùa đông giá rét chỗ chắn gió, chỉ thể đến bến tàu của huyện thành.

Con thuyền giống , nhỏ nhắn xinh xắn, ngũ tạng câu , hệ an cao, còn thể trực tiếp đến bến tàu cửa nhà, tiết kiệm nhiều thời gian.

Sau khi một , bọn họ liền yêu thích buông.

An Ức Tình thật đúng là , cô lâu về đảo, cảm giác chút theo kịp nhịp điệu.

Diệp Lan Mặc dắt cô từ từ bước lên thuyền, boong thuyền một lát, liền khoang thuyền, bề ngoài giản dị, nhưng bên trong là một bầu trời khác, hai dãy sô pha thể mười mấy , còn thể xuống ngủ.

Có điều hòa tủ lạnh, còn một quầy bar, đồ ăn thức uống đầy đủ.

Mùa đông giá rét chui trong, ấm áp thoải mái, thêm một ly đồ uống nóng, hảo.

An Ức Tình bưng ly nước lọc, thoải mái thở hắt một , tiền thật a.

ngẩng đầu, liền thấy Kiều Phi đối diện đang chằm chằm cô, ác ý gì, chỉ là tò mò.

Kiều Phi là vợ của Triệu Dĩ Thụy, là nhận lời mời tham gia hôn lễ của bọn họ.

An Ức Tình mỉm với cô : “Chị dâu, đến nhà em, mời chị ăn tiệc hải sản lớn.”

Kiều Phi tướng mạo thanh tú, tính tình ôn uyển hào phóng: “Vậy thì quá, Dĩ Thụy , thời thiếu niên thường xuyên đến nhà em nghỉ hè?”

gặp bốn em nhà họ An, duy chỉ cô con gái út nhà họ An từng gặp.

cái tên An Ức Tình luôn vang lên bên tai cô , hề xa lạ.

Chồng cô khen cô lên tận trời , cái gì mà ngôi đang lên của Bộ Ngoại giao, cái gì mà từ nhỏ là thiếu nữ thiên tài, lớn lên xinh thông minh, là con nhà .

Nghe nhiều , cô cũng tò mò thôi.

Đương nhiên, cũng chỉ là tò mò, ghen tị là thể nào.

Hai bọn họ giống , cô tập trung gia đình, còn An Ức Tình, theo đuổi đối với sự nghiệp.

An Ức Tình rộng rãi gật đầu: “ , và Diệp Lan Mặc là bạn nối khố, mỗi em nhà họ Diệp qua chơi, cũng sẽ theo.”

Thời thiếu niên tươi , cùng vui vẻ kết bạn vui đùa.

Kiều Phi chút tiếc nuối: “Nếu lúc đó quen thì mấy.”

“Bây giờ quen cũng muộn mà.” An Ức Tình khá hảo cảm với cô , một loại khí chất sạch sẽ, bảo vệ , là cô con gái cưng trong nhà, từng thấy qua mặt tối tăm.

Kiều Phi liếc mấy đàn ông bên cạnh, bọn họ đang chơi bài, còn náo nhiệt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-70-mang-ca-nha-lam-giau/chuong-324.html.]

“Dĩ Thụy thời thiếu niên là dáng vẻ như thế nào?”

Hai nhà Triệu Kiều là thế giao, từ nhỏ quen , nhưng giao tình sâu đậm, là từ khi học đại học mới bắt đầu quen thuộc, bắt đầu yêu đương, cho nên, cô nhiều về những chuyện của chồng.

An Ức Tình nghiêm túc suy nghĩ một chút: “Thích chơi, thích ăn, mỗi đến đều ăn một mâm hải sản khổng lồ.”

Kiều Phi bừng tỉnh đại ngộ: “Bây giờ đến nhà hàng ăn cơm, cũng thích gọi món , nhưng luôn chính tông, đúng vị.”

An Ức Tình ha hả: “Đó là từ nhỏ ăn quen hải sản nhà em, mới vớt từ biển lên đặc biệt tươi sống, giống với bên ngoài.”

Tính cách tùy tính tự nhiên bộ tịch của cô, khiến Kiều Phi thầm thở phào nhẹ nhõm, khó giao tiếp a.

, tại chồng luôn , trêu chọc ai cũng , ngàn vạn đừng trêu chọc An Ức Tình chứ.

“Vậy chị nếm thử mới .”

An Ức Tình ăn vài miếng bánh quy nhỏ, uống một ly táo đỏ, ngủ một lát, liền đến cửa nhà .

Du thuyền trực tiếp đỗ ở bến tàu, An Ức Tình khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng nửa trong lòng Diệp Lan Mặc, dụi dụi mắt: “Nhanh như đến ?”

Diệp Lan Mặc sờ sờ trán cô, giọng nhẹ nhàng: “ , chỗ nào khó chịu chứ.”

An Ức Tình thỉnh thoảng sẽ say sóng, dọa , vẫn còn nhớ rõ đấy.

“Không , em khỏe.” An Ức Tình ngủ say suốt dọc đường, khổ sở vì xóc nảy.

Hai ngọt ngọt ngào ngào, mà Kiều Phi hâm mộ cực kỳ, tình cảm của bọn họ thật a.

Đây chính là thanh mai trúc mã, tình cảm bồi dưỡng từ thời niên thiếu là chân thành nhất sạch sẽ nhất, một chút tính toán lợi ích nào.

Diệp Lan Mặc khoác áo khoác lên cô, ôm ngang cô ngoài, An Ức Tình kinh hô một tiếng: “Đừng nháo, mau thả em xuống, đều đang kìa.”

Cả thôn đều bọn họ nha.

Diệp Lan Mặc lý tráng khí trực chịu buông tay: “Có quan hệ gì? Em là vợ .”

An Học Dân nhíu mày, há miệng thở dốc, nhưng nghĩ tới điều gì, gì cả.

Ông rốt cuộc cũng thể hiểu tâm trạng của ba vợ khi thấy ông , tức giận hết cách, thế nào cũng mắt.

Vừa lên bến tàu, liền nhận nhóm bọn họ, nhao nhao qua chào hỏi.

Càng tiến lên chúc mừng An Học Dân, sắp gả con gái .

Thôn trưởng liếc mắt một cái thấy cô gái trong lòng Diệp Lan Mặc: “Ủa, đây là Tiểu Ngũ ? Sao bế xuống thuyền ? Là chỗ nào thoải mái ?”

An Ức Tình bày dáng vẻ yếu ớt vô lực: “Hơi say sóng...”

Cô còn thể đây? Diệp Lan Mặc nhất quyết đòi bế cô xuống thuyền, cô chỉ thể giả vờ yếu đuối.

Ấn tượng của trong thôn đối với An Ức Tình chính là ốm yếu nhiều bệnh, ấn tượng hồi nhỏ quá sâu sắc, đến bây giờ vẫn cho là như , một chút cũng nghi ngờ.

Thôn trưởng một vòng , vị thôn trưởng mới họ Từ, khá năng lực, thiết thực tài giỏi.

 

 

Loading...