Lúc khiêm tốn cái rắm a, nước ngoài ăn bộ .
Thực lực thì phô diễn cho .
Quả nhiên, ánh mắt Joshua cô đổi, thêm một tia trịnh trọng và tán thưởng.
Nhân tài nhan sắc thực lực, ai thích chứ?
Ông mở danh sách , đ.á.n.h một dấu tích bên cạnh tên An Ức Tình.
“Allie mới đến cũng nghiệp Học viện Phiên dịch Cao cấp Monterey, các cô là bạn cùng khóa, Allie, Allie, cô qua đây một chút.”
Một phụ nữ trẻ tuổi mặc bộ đồ Chanel từ trong góc lên, thần sắc ủ rũ, đây coi như là oan gia ngõ hẹp ?
Khóe miệng An Ức Tình nhếch lên, nở nụ ngọt ngào.
“Allie mến, thật vui khi gặp cô ở đây, chúng thật duyên.”
Allie một chút cũng vui, đại ma vương An Ức Tình, ngoài mặt một đằng trong lòng một nẻo, là một sự tồn tại đặc biệt hung tàn.
Năm xưa cô An Ức Tình bắt quả tang, nghĩ thấy hổ, đó cô luôn tránh mặt An Ức Tình, mấy khi qua .
, cho dù là , cái tên An Ức Tình vĩnh viễn thể tránh khỏi.
Cô là ngôi sáng nhất trường, chỗ nào cũng cô, bất kể là thành tích, là các loại hoạt động, đều là nổi bật nhất.
Mà Allie là con gái của tỷ phú, gia cảnh ưu việt, thành tích cũng tạm , nhưng luôn chèn ép đến mức ảm đạm ánh sáng.
Cùng khóa với cô, là một sự bất hạnh, trong lòng Allie vô cùng khó chịu, vẫn luôn nhẫn nhịn phát tác, chịu đựng hơn một năm cuối cùng cũng nghiệp , thể vĩnh viễn gặp An Ức Tình nữa.
sự đời khó lường, ngờ ở đây gặp An Ức Tình.
Joshua hai cấp với thần sắc khác , nhướng mày: “Các cô quen ?”
Allie bối cảnh cũng gì lạ, nhưng cô gái châu Á xuất sắc đến mức nào, mới thể chen chân hội học sinh, đại biểu lập pháp.
Theo như ông , hội học sinh khá bài ngoại, đại biểu lập pháp càng là vị trí đỉnh kim tự tháp, trừ phi cô đủ xuất sắc, hoặc là bối cảnh hùng hậu.
“ , chúng đều là đại biểu lập pháp của hội học sinh, là hai nữ sinh duy nhất.”
Joshua chút kinh ngạc, Allie bối cảnh cũng gì lạ, nhưng cô gái châu Á xuất sắc đến mức nào, mới thể chen chân hội học sinh, đại biểu lập pháp.
Theo như ông , hội học sinh khá bài ngoại, đại biểu lập pháp càng là vị trí đỉnh kim tự tháp, trừ phi cô đủ xuất sắc, hoặc là bối cảnh hùng hậu.
“Đều giỏi a, An, cô và Allie cùng một tổ, Allie, cô đến An một tháng, dẫn dắt cô .”
Allie da đầu tê dại, mặt lộ vẻ khó xử: “Cái đó… tại xếp chúng cùng một tổ? Tính cách hai chúng hợp, ở trường cũng thường xuyên vì bất đồng ý kiến mà tranh luận.”
Cô một chút cũng tiếp xúc với An Ức Tình, thể tránh xa bao nhiêu thì tránh xa bấy nhiêu.
An Ức Tình mà , tranh luận ở ? Rõ ràng là đối phương luôn tránh mặt cô mà .
Joshua , , biểu cảm của hai cô gái quá đáng để nghiền ngẫm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-70-mang-ca-nha-lam-giau/chuong-356.html.]
“Cứ quyết định như , tối nay cùng ăn liên hoan.”
Cấp như , Allie bất mãn đến mấy cũng tiện gì, cam tâm tình nguyện dẫn An Ức Tình quen môi trường.
Bố cục của tòa nhà phức tạp, quanh co khúc khuỷu, Allie cố ý dẫn An Ức Tình lòng vòng, nhưng mà, mãi mãi, chính cô cũng ch.óng mặt, tìm đường .
Cô mờ mịt môi trường xung quanh, đây là ?
An Ức Tình vuốt trán thở dài, từng thấy ai ngốc như : “Đi theo .”
Allie gọi với theo ở phía : “Cô ?”
“Về văn phòng.” An Ức Tình nắm rõ tâm lý của Allie như lòng bàn tay, cam tâm, ghen tị, nhưng dám hành động lớn.
Trong lòng Allie mệt mỏi, cô ngay ở cùng An Ức Tình, sẽ chuyện gì .
“Cô đường , đợi một lát , hỏi đường xem .”
An Ức Tình bước chân dừng, còn lạnh nhạt châm chọc: “Cô ở đây một tháng , còn lạc đường? Chỉ thông minh ?”
Allie khinh bỉ, buồn bực thôi: “Bình thường chạy lung tung, nếu vì dẫn cô quen môi trường, cũng sẽ lạc đường.”
An Ức Tình ha hả: “Là cố ý chứ gì.”
Bị thấu tâm tư, Allie đỏ bừng cả mặt, tức giận quá : “Nói bậy, !”
Không ai dạy cô đạo lý thấu toạc ?
An Ức Tình thong thả phía , thấy ngược chiều, đều mỉm gật đầu chào: “Cô luôn ghét , nhưng tự hố luôn cả bản , vẫn là đầu tiên thấy thao tác mù mắt như .”
Allie tức đến nổ tung, từng thấy phụ nữ nào đáng ghét như .
, ngoài miệng vẫn giả vờ phản bác: “ ghét cô, đừng bậy.”
Năm xưa Allie ăn cẩn thận bắt quả tang, chuyện luôn là nỗi nhục nhã tột cùng của cô , đó hành sự cẩn thận hơn nhiều, nắm thóp.
An Ức Tình thật nhắc nhở cô soi gương xem : “Làm a, chân thành thêm một chút, bớt chiêu trò một chút, cô đạo đức giả như , mệt ?”
Allie giọng điệu nhàn nhạt của cô chọc giận, lập tức kích động: “Cô quên cô đối xử với như thế nào ? Cô uy h.i.ế.p ! Bắt hầu nhỏ của cô! Báo tin cho cô! đường đường là con gái của gia tộc Davies, cô dám sỉ nhục , trả thù cô là khai ân đặc biệt , cô còn thế nào nữa? Muốn thích cô ?”
An Ức Tình sớm cô ôm một bụng oán khí, một chút cũng bất ngờ: “Kích động như gì? Chú ý hình tượng, chuyện đàng hoàng, đừng mất mặt.”
Ở góc rẽ xuất hiện mấy đàn ông phong độ nhẹ nhàng, Allie thấy , liền đè nén cơn giận xuống. “Hừ.”
Lúc hai bên lướt qua , An Ức Tình mỉm gật đầu chào bọn họ, phiền, mạo tiến lên bắt chuyện.
Ồ, hình như là Hoa a.
Trong đó một đàn ông trung niên chú ý tới cô, thẻ tên n.g.ự.c cô, đột nhiên dừng bước. “Cô An Ức Tình?”
Nói bằng tiếng Trung, An Ức Tình nhanh ch.óng lướt qua trong đầu một lượt, lúc sắp xuất ngoại, cấp đưa cho cô nhiều tài liệu, bảo cô học thuộc.