Xuyên Về Thập Niên 70: Mang Cả Nhà Làm Giàu - Chương 395

Cập nhật lúc: 2026-04-13 01:24:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

trải qua những lời mạc danh kỳ diệu của Fujiwara Kazuo, cảm thấy lẽ khả năng , đầu óc của một giống thường.

Sắc mặt đều chút khó coi, gia tộc Fujiwara dễ chọc.

An Ức Tình ngược bình tĩnh, “Binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn, sợ cái gì?”

Vừa rời khỏi quán bar, An Ức Tình liền hạ một đạo mệnh lệnh, điều tra con Fujiwara Kazuo, đào tổ tông mười tám đời của lên.

Còn phái theo dõi Fujiwara Kazuo.

A Kiều chút lo lắng, “Tiểu thư, thật sự thể theo sát bảo vệ cô ?”

An Ức Tình khẽ nhắm mắt, cơn buồn ngủ ập đến, “Chị từng thấy nhân viên nào vệ sĩ bảo vệ bên cạnh ?”

, chứ đại tiểu thư.

“Yên tâm , khả năng tự bảo vệ .”

Đoàn đại biểu Nhật Bản bắt đầu bới lông tìm vết, hành hạ dứt, còn điểm danh bắt An Ức Tình xử lý, An Ức Tình sớm chuẩn , chào hỏi Carl một tiếng, lịch trình của Carl đều mang theo An Ức Tình.

Carl là phiên dịch viên kim bài, những cuộc họp quan trọng ông gần như vắng mặt buổi nào, đối với ông cũng là một thử thách to lớn.

Ông tuy quen công việc , nhưng luôn nơm nớp lo sợ, sợ xảy sai sót.

Ông hợp tác với nhiều phiên dịch viên, duy chỉ An Ức Tình khiến ông cảm thấy vững tâm.

Sự thật chứng minh, cảm giác của ông sai, An Ức Tình xuất sắc hơn ông tưởng tượng, càng giỏi giang hơn.

Năng lực nghiệp vụ của cô đè bẹp vô .

Cùng với tiến trình quá nửa, tinh thần mệt mỏi chịu nổi, ông càng một cộng sự đáng tin cậy, đó còn ngại ngùng dám buổi nào cũng kéo An Ức Tình theo, suy cho cùng cô trực thuộc phòng lễ tân, tiếp đón khách khứa mới là công việc chính.

Phiên dịch cabin cho cuộc họp coi như là điều động bên ngoài.

Thương hiệu kim bài của ông hữu dụng, mở miệng đòi , An Ức Tình cũng ý nguyện , cấp quản lý cô là Joshua nhanh nhẹn thả .

Những dịp thế mở mang kiến thức nhiều hơn, đối với tương lai của cô lợi.

Cứ như , An Ức Tình nhẹ nhàng tránh sự ầm ĩ của đoàn đại biểu Nhật Bản, đây chính là lợi ích của việc kết giao rộng rãi.

Đoàn đại biểu Nhật Bản ầm ĩ đều là những chuyện nhỏ nhặt, nhưng phiền phức a, nhân viên phụ trách tiếp đón lén lút điên cuồng châm chọc.

Ngoài mặt đặc biệt lễ phép, đặc biệt tuân thủ quy củ, nhưng thực chất là kẻ lắm chuyện, chuyện nhỏ bằng hạt vừng cũng thể hành hạ nửa ngày.

Nhân viên tiếp đón bọn họ cũng hầu, ơn hiểu rõ giùm cái, ?

Danh tiếng của đoàn đại biểu Nhật Bản tệ, khiếu nại mấy .

An Ức Tình bận rộn chạy khắp hội trường, mệt đến mức chân sưng vù, nhưng thu hoạch khổng lồ, nhiều bài phát biểu và tranh luận của các đại lão, tầm của cô cũng mở rộng hơn, một suy nghĩ cũng đổi.

Đứng ở những độ cao khác , nhận vấn đề cũng khác .

Mỗi cô đều ghi chép và ghi âm, về nhà , nghiền ngẫm nghiền ngẫm , thu kiến thức bổ ích.

Cô gặp Fujiwara Kazuo ở các hội trường khác , chỉ một .

An Ức Tình luôn thản nhiên đối mặt, phớt lờ ánh mắt âm u của .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-70-mang-ca-nha-lam-giau/chuong-395.html.]

Nhìn , cũng mất miếng thịt nào.

Nếu dám thò tay , thì trực tiếp c.h.ặ.t t.a.y.

Vị cao quyền trọng thì ? Chọc thủng trời thì ? Không hề sợ hãi!

Fujiwara Kazuo ngờ tố chất tâm lý của cô như , nhiều phớt lờ .

Đây , cuối cùng cũng nhịn nữa.

Cuối cùng cũng tan họp, An Ức Tình cầm cốc nước lên uống ừng ực, khát c.h.ế.t .

Một giọng lạnh nhạt vang lên, “Cô An, cô đúng là vắng mặt buổi nào a.” Là dùng tiếng Anh cứng nhắc .

An Ức Tình thèm ngẩng đầu lên, “Ai bảo nghiệp vụ của giỏi chứ? Suy cho cùng, tinh thông sáu thứ tiếng nhiều, một thể gánh vác bằng sáu , chính là lợi hại như đấy, các hâm mộ cũng .”

Giọng cô nhỏ, chỉ Fujiwara Kazuo ở gần mới thấy, mặt mày xanh mét, “Cô chỉ là một phiên dịch viên nhỏ bé, lấy tự tin mà đối đầu với ?”

An Ức Tình cuối cùng cũng ngẩng đầu một cái, đầy ẩn ý, “Fujiwara , thấy , chợt nhớ tới một , Matsumoto Yoshiko, xoay cô mòng mòng, thú vị lắm, ha ha ha.”

Sắc mặt Fujiwara Kazuo kịch biến, lạnh lùng cô.

An Ức Tình những sợ , ngược còn nở nụ cực kỳ bạc bẽo, “Đầu óc cô lắm, thể thấy cha cũng là lũ ngu xuẩn cực kỳ.”

Đầu óc Fujiwara Kazuo ong lên, lửa giận bốc lên ngùn ngụt, “Cô cái gì?”

An Ức Tình chợt kinh hô, “A, đây là ? Fujiwara , sắc mặt khó coi quá, bệnh chứ? Có bệnh thì chữa sớm .”

Giọng cô vang dội vô cùng, vẻ mặt đầy quan tâm.

Đối mặt với những ánh mắt khác của , Fujiwara suýt nữa phun một ngụm m.á.u, bát ca.

Đồng nghiệp ở cách đó xa vẫy tay, “An Ức Tình, ăn cơm thôi, mau nào.”

“Đến đây.” An Ức Tình bước những bước chân nhẹ nhàng xa.

Phía , sắc mặt Fujiwara âm trầm đáng sợ, như thời tiết cơn bão.

Khó khăn lắm mới chút thời gian rảnh rỗi, An Ức Tình mời những đồng nghiệp thiết đến quán cơm nhỏ nhà ăn cơm, khách chủ đều vui vẻ, hòa thuận vui vẻ.

Bên ngoài truyền đến một trận ồn ào, An Ức Tình tò mò thò đầu .

Phòng bao cô đang là vị trí nhất, cạnh cửa sổ, đối diện với đường phố, thích hợp để ngắm cảnh đường phố.

thích ngắm cảnh đường phố, qua tấp nập, cảm thấy thú vị.

Chỉ thấy vài chiếc xe sang trọng chặn cửa, mười mấy Nhật Bản hùng hổ vây quanh nhân viên quán xô đẩy, là nghiền ép đơn phương.

Nhân viên quán nhẫn nhục chịu đựng, lời ngon tiếng ngọt khuyên can, nhưng đối phương lọt tai, lớn tiếng kêu gào, khí diễm kiêu ngạo.

kỹ , chính là nhóm Fujiwara Kazuo, đàn ông vây ở giữa kiêu ngạo mà lạnh lùng, giống như một bức tượng điêu khắc tình cảm.

Fujiwara Kazuo chợt ngẩng đầu lên, chạm ánh mắt của An Ức Tình, An Ức Tình phóng khoáng nâng ly rượu lên chào, cử chỉ cực kỳ tiêu sái, nhưng nửa điểm cung kính.

 

 

Loading...